a… ” anh cười cười “Là bởi vì tôi coi trọng bằng hữu của cô,
lúc ấy tôi cũng không biết cô là ai”.
Dung Ân gật đầu, Bùi Lang
tiếp tục nói, “Sau lại, là ở phòng trống trong tòa nhà kia, tôi lại
giúp cô, cũng là bởi vì cô ban đầu muốn từ trên lầu nhảy xuống, tôi cảm
thấy được, cô rất đặc biệt, tôi muốn giúp cô chạy thoát từ trong tay
Nam Dạ Tước, liền đơn giản như vậy mà thôi”.
Dung Ân từ trong
ánh mắt của hắn không có nhìn thấy chút nào lừa gạt, còn nếu là có,
vậy chỉ có thể nói rõ hắn che dấu được quá tốt, thật ra thì con người sẽ không bao giờ biết được có ngày mình sẽ làm ra chuyện mình không bao
giờ nghĩ đến, tựa như cô ban đầu vùng vẫy giãy chết, dưới tình huống
này cùng Bùi Lang cũng không thân quen mà theo hắn chạy trốn, sau thử nghĩ lại, cũng là bởi vì cô quá nghĩ muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước.
“Bất kể như thế nào, vẫn là muốn cám ơn anh”.
“Dung Ân, tôi hi vọng cô có thể tự bảo vệ chính mình”.
Dung Ân cười nhợt nhạt, cái loại thần sắc này thế nhưng lại làm kẻ khác
rất đau lòng, “Nếu như tôi không thể đưa hắn vào địa ngục, tôi liền
cùng hắn cùng nhau xuống địa ngục”.
Bùi Lang thấy được cứng
rắn trên mặt cô, lòng hắn cũng đau giống là bị một cái búa đập phá,
“Không được, hắn chết, là trừng phạt thích đáng, không có nghĩa cô
phải chôn cùng hắn”.
“Anh không cần lo lắng”, Dung Ân ý thức được lời của mình đã làm hắn bất an, cô hạ khóe miệng, “Tôi nói là nói đùa thôi”.
Bọn họ cũng không có ở phòng trà lâu, Bùi Lang theo Dung Ân lên lầu, cùng mẹ Dung nói lời từ biệt, sau đó rồi rời đi.
Bên trong phòng khách, mẹ đang cùng mấy người chơi mạt chược, đề tài lâu dài đều quay chung quanh trên người Nam Dạ Tước.
Dung Ân trở lại phòng ngủ, chăn nệm đặt ở trên giường nhỏ, rất sạch sẽ,
không giống như là tối hôm qua có ai tới ngủ qua. Dung Ân đẩy cửa sổ ra, cô hai tay nâng lên đứng ở bên giường, ngày đầu năm mới thật tốt
lành, nhưng là tuyết vừa rơi.
Bầu trời sáng lên giống như một khối vải trắng che ở phía trên, nhìn ra ngoài, hơi có chút chói mắt.
Cô lông mi nhẹ rủ xuống, đảo qua xem giường, trong lòng tim đập mạnh và
loạn nhịp, cô thiếu chút nữa quên mất, hai lần sau cùng Nam Dạ Tước, cô
cũng không có uống thuốc tránh thai.
Hơn nữa, cô để cho Vương
Linh đi ra ngoài mua thuốc, nhưng là Vương Linh ấp úng từ chối, cuối
cùng mới nói thẳng, là Nam Dạ Tước không để cho cô đi mua.
Dung
Ân trán nhẹ nhăn lại, cô đại khái đã đoán được ý tứ của hắn, hắn
không để cho cô uống thuốc, chính là muốn làm cho cô mang thai đứa con
của hắn.
Chẳng qua là, có thể sao?
Nam Dạ Tước, anh cho rằng như vậy liền có thể lưu lại lòng của cô sao? Lưu không được.
Từ đây, Dung Ân cầm lấy túi đi ra ngoài, cô cùng mẹ Dung nói đi mua vài món đồ rất nhanh liền sẽ trở về.
Che dù đi ở trên đường, cô giương mắt lên, liền thấy màu trắng bông tuyết
đang dọc theo cái dù nhẹ nhàng rơi xuống, mặc dù là sang năm mới,
nhưng trên đường như cũ rất nhiều người, Dung Ân một tay bỏ ở túi
quần áo lông, ở giao lộ bắt đầu đón xe.
Từ bệnh viện lúc đi
ra, sắc mặt cô thường ngày rất bình tĩnh, Dung Ân rõ ràng, qua hôm nay, cô có lẽ lại muốn trở lại Ngự Cảnh Uyển kia tơ vàng lung rồi, bị
Nam Dạ Tước giam cầm, cuộc sống trải qua thật nhạt nhẽo.
Dung Ân sẽ không mang thai đứa con của hắn, sẽ không. Bởi vì, cô đã dùng biện pháp tránh thai.
Cô dựa vào cửa sổ xe, hai tay nắm ở chung một chỗ sau đặt ở trên đầu gối, hắn muốn đứa con, cô hết lần này tới lần khác, sẽ không cho hắn toại nguyện.
Nam Dạ Tước ngày thứ hai liền tới, thay đổi chiếc xe việt dã , đều mang đến, còn có máy nước nóng cài đặt tự động.
Trong nhà Dung Ân do vì nhà cũ, trong phòng tắm máy nước nóng vẫn sử
dụng là khí than, hơi không cẩn thận, sẽ dẫn đến nguy hiểm. Mà điểm
này, cô thật không có nghĩ đến qua.
Mẹ Dung càng ngày càng tỏ ra thích Nam Dạ Tước, đứa nhỏ cẩn thận như vậy, đi đâu nơi tìm a.
Ngay cả hàng xóm cũng đổ xô sang đây xem.
Hai người là sau khi ăn cơm trưa xong liền trở về, ngồi ở ghế lái phụ,
Dung Ân xuyên thấu qua kính chiếu hậu thấy mẹ chống gậy đứng ở cửa
thang lầu, cái áo lông mơi mua đó màu sắc nhìn rất đẹp, trông mẹ Dung trẻ ra nhiều.
Nam Dạ Tước đưa ra tay phải, đem tay nhỏ bé của cô giữ tại trong lòng bàn tay, Dung Ân giật mình, hất tay anh ra, hai
tay bỏ ở trong túi quần.
Anh cũng không trở lại Ngự Cảnh Uyển, mà là đi siêu thị.
Bên trong người tấp nập, đều chen chúc không được bước chân Nam Dạ Tước
không ngừng lôi kéo Dung Ân đi vào, đẩy xe mua đồ, “Vương Linh phải qua
đầu năm mới đi làm, mấy ngày này, chúng ta ở nhà tự mình ăn”.
Dung Ân tránh tay của anh ra, “Tôi sẽ không làm cho anh ăn, lúc ở nhà, tôi
là bởi vì có mẹ, Nam Dạ Tước, anh cũng đừng phí tâm tư, đến lúc đó gọi đồ ăn ở ngoài đi.”.
Cô nói rất trực tiếp, không thể cho anh mặt mũi. Anh cũng không có tức giận, như cũ cường thế cầm tay cô hướng khu
hải sản đi tới, chen chúc trong đám người trả tiền, về sau mới trở về
Ngự Cảnh Uyê