ớ tới, còn có vị thần tài này
phải hầu hạ. Hắn ảo não bới bới đầu tóc, không cam lòng đứng dậy, giọng
nói lộ áy náy, “Ân Ân, tôi…”
Quần áo Dung Ân nhàu nát, cô đẩy
Trần Kiều ra vội vàng đứng dậy, từ trên bàn cầm lại bản thiết kế, “Tôi
nghĩ Trần tổng cũng không có hứng thú xem, cáo từ. ” cô run run môi, mắt cá chân truyền đến đau đi đứng không vững, Trần Kiều sửa sang lại, Dung Ân mới vừa đi mấy bước, cửa phòng làm việc không có ai gõ cửa liền bị
đẩy ra.
Dẫn đầu đi tới chính là chàng thanh niên mấy tháng nay
được giới truyền thông săn đón Duật Tôn, hắn mặc Tây phục đen nhánh sắc
hạng sang, người đàn ông này so cới Nam Dạ Tước cũng không thấp hơn bao
nhiêu, khóe miệng hắn khẽ cong lên,mang theo một cảm giác không quá xa
cách. Tròng mắt đen như hố sâu rơi trên mặt Trần Kiều, “Trần tổng, hình
như anh rất bận?”
“Không, không —— ” Trần Kiều bước lên phía
trước nghênh đón, “Mới vừa có việc đột xuất, không thể tự mình đón tiếp
chu đáo, mong rằng Duật Tổng có thể tha thứ.”
Dung Ân nghe giọng nói như vậy, trong lòng càng phát ra sinh chán ghét, cô khập khễnh đi qua bên người Duật Tôn.
Người đàn ông chẳng qua là đúng lúc ngắm nhìn, hắn đáy mắt lóe lên, đợi quay
đầu đi chỗ khác một lần nữa liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Dung Ân, lại có cảm giác quen thuộc như vậy từ đâu mà đến, “Đứng lại.”
Dung Ân nhíu mày, cô cũng không nhận ra người này.
“Cô tên là gì? ” Duật Tôn sẽ không nhìn lầm, Dung Ân chính là người đàn bà
trong bóp da của Nam Dạ Tước. Hắn nheo lại con ngươi, mắt kín đáo xem
kỹ, quần áo xốc xếch của cô mặc dù đã sửa sang lại kỹ càng, nhưng tóc
buộc ở sau ót bởi vì đè ép mà dường như rơi lả tả đi xuống, cổ, mảng da
thịt lớn trắng nõn bởi vì mới vừa kích động mà ửng hồng,tầm mắt người
đàn ông tùy ý rơi vào tài liệu trong người cô, môi mỏng khẽ cong, bên
trong đôi mắt có chút giễu cợt.
Người phụ nữ Nam Dạ Tước vừa ý, thế nào lại là loại rẻ tiền này!
Dung Ân rất rõ ràng nhìn thấu ý nghĩ của hắn, cho là cô là vì hợp đồng mà
bán chính mình sao? Cô giơ chân lên, buông lời , “Đừng nghĩ tôi và hắn
giống nhau, xấu xa như vậy.”
Trần Kiều sắc mặt trong nháy mắt
xanh mét, hiện đầy lúng túng, ánh mắt người đàn ông quét về phía hắn,
chẳng qua là cười cười, không có nói gì.
Dung Ân đi ra xa khỏi
tập đoàn Viễn Thiệp, trong lòng giống như là chất chồng tảng đá, làm sao cũng thở không ra hơi. Chỉ mới mấy tháng, tập đoàn Viễn Thiệp cùng
Nghiêm Tước cũng mất đi chủ cũ. Cô dọc theo phố dài chẳng có mục đích ,
hai người đàn ông đó, cũng từng khắc sâu khắc sâu vào trong trái tim cô, bất kể trên danh nghĩa là yêu hay là hận, tóm lại, đều khắc cốt ghi
tâm.
Trở lại công ty, lúc Dung Ân nói phương án thất bại, sắc
mặt giám đốc thật không tốt, cầm bản thảo thiết kế của cô đập mạnh xuống bàn rồi rời đi. Lý Huỷ ôm bả vai cô an ủi, Dung Ân ngược lại không cảm
thấy gì, thực tế chính là như vậy, nếu muốn thích ứng với nó, cần phải
có một quá trình khó khăn.
Trước kia, phía sau lưng cô có Nam Dạ Tước, trong tay anh nắm giữ huyết mạch nền kinh tế thành phố Bạch Sa,
lời nói của anh, ai dám không cúi đầu khom lưng? Ánh mắt Dung Ân bỗng
nhiên có chút chua, cô đem cửa sổ đóng lại, nhất định là gió lớn, làm
cho bụi cátbay vào đôi mắt.
Cô cố gắng bình phục tâm tình của
mình, lúc trước cô liều mạng muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, đem tất cả sự
quan tâm chăm sóc của anh vứt bỏ hết, cô thích dựa vào hai tay của chính mình, thích yên bình, nhưng hôm nay, tại sao lại đột nhiên nhớ tới cuộc sống được anh che chở?
Phụ nữ, quả là chỉ thích đa sầu đa cảm,
đặc biệt là tận mắt thấy sự thay đổi của Trần Kiều,cả trái tim cô cũng
bắt đầu chết lặng.
Nhưng, cảnh ngộ của Dung Ân, đúng là nghiệm chứng cho câu trong họa có phúc.
Ai có thể nghĩ đến công ty Tước Thức lại có thể tìm một đối tác nhỏ như
vậy, thậm chí nghiêm khắc mà nói không xứng hợp tác với quy mô của công
ty như vậy?
Ông chủ sau vài ngày đàm phán, mặt đầy vui vẻ trở
về, còn có ý khen ngợi Dung Ân, khen cô làm rất tốt, cũng hứa hẹn công
ty sẽ không bạc đãi cô, khi phát tiền lương, còn tăng 500 đồng.
Lý Hủy lắc đầu liên tục, ” Chậc chậc, cậu của mình chính là người thấy
tiền sáng mắt, thay đổi 180 độ, mấy ngày trước còn trừng mắt lạnh lùng
nhìn nhau đấy.”
Cuộc sống tiếp tục trôi qua, giống như nước sôi.
Mấy tháng lại trôi qua, Cám Dỗ quy mô lớn nhất thành phố Bạch Sa cũng bị
người khác thu mua, cùng lúc đó, vài quán bar cũng bị thu gom. Những
chuyện này, cũng là do Dung Ân thỉnh thoảng xem từ tin tức từ TV mà
biết, Cám Dỗ thay đổi hoàn toàn, còn sửaa lại tên, gọi là Nữ Sắc.
Cuộc sống của Dung Ân, mỗi ngày đều là một đường thẳng, không có cái khác lấp vào.
Mấy bác gái ở trong chung cư thấy từ khi Nam Dạ Tước chết cũng đã hơn nữa
năm, nhưng Dung Ân trước sau cũng không có người yêu, mọi người đều vô
cùng lo lắng, tranh nhau giới thiệu đối tượng cho cô.
Con trai
của cô bảy dì tám cũng đều lôi ra, Mẹ Dung lúc trước chẳng qua chỉ cười, về sau cũng bị thuyết phục, liền thúc giục Dung Ân đi xem mắt. Cô tất
nhiên là không chịu đi, nhưng những bác