ậc chậc, là mỹ nữ nha! Bộ dạng thật đúng là đẹp, xem ra hoa hậu giảng đường của trường chúng ta phải
thay đổi…… Hả? Sao anh cảm thấy mỹ nữ này có điểm quen mặt…… Nha? Đây
không phải Mạnh Uyển Lôi sao?”
Phương Nhĩ Kiệt trừng lớn mắt, Mạnh Uyển Lôi…… Đó không phải là Kiều Kiều……
“A Dịch, sao cô ta lại chạy tới trường chúng ta?”
Nghiêm Quân Dịch căn bản không nghĩ trả lời
Phương Nhĩ Kiệt, trừng mắt nhìn thân ảnh Mạnh Uyển Lôi, anh chau mày. Cô xuất hiện tại đây cũng làm anh ngoài ý muốn.
Hôm nay là ngày học sinh mới nhập học, đến
trường bọn họ chỉ có một nguyên nhân, nhưng là, vì sao? Anh nghĩ đến
Mạnh Uyển Lôi sẽ đi học ở trường học quý tộc, bằng không thì là đi du
học, nhưng cô lại xuất hiện ở đây, quả thực làm cho người ta không thể
tưởng tượng.
“Này! A Dịch, cô ta bước vào tòa nhà khoa âm nhạc của cậu nha!” Phương Nhĩ Kiệt lấy tay chỉ chỉ. “Cô ta sẽ không học ở khoa âm nhạc chứ?”
Nghiêm Quân Dịch mím môi, liếc trắng mắt. “Anh thực ầm ỹ.” Nói xong, xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Phương Nhĩ Kiệt cũng không tức giận, nhún
vai, tiếp tục theo ở phía sau. “Được, anh không ầm ỹ, nói nghiêm túc với cậu này, nghe nói cậu cự tuyệt vào học viện âm nhạc Julia?” Trường học
kia là giấc mộng của những người học âm nhạc, người này lại cự tuyệt.
“Ừ!” Nghiêm Quân Dịch lên tiếng.
“Vì sao cự tuyệt? Là không có tiền sao? Anh có thể cho cậu mượn nha!” Hắn Phương Nhĩ Kiệt thực ra rất tốt bụng.
Nhưng lời nói của anh lại đổi lấy cái nhìn thoáng qua của Nghiêm Quân Dịch.
Phương Nhĩ Kiệt lập tức phiết môi, “Rồi, anh biết cậu đại gia cái gì cũng không thiếu, mà tiền thì nhiều nhất.”
Nghiêm ba, nghiêm mẹ sinh tiền nhưng gia
đình có chút danh tiếng âm nhạc, lưu lại di sản rất nhiều, hơn nữa
Nghiêm Quân Dịch mê một ít đầu tư, cũng buôn bán lời không ít.
“Vậy cậu làm sao không đi du học? Đây chính là cơ hội khó có được, cự tuyệt rất đáng tiếc?”
Nghiêm Quân Dịch dừng lại cước bộ, quay đầu
nhìn hắn ta. “Anh chẳng phải cũng cự tuyệt vào học viện y Havard hay
sao?” Anh ta có tư cách nói anh sao?
“A? Cậu có biết!” Phương Nhĩ Kiệt vẻ mặt vô tội.
Nghiêm Quân Dịch hừ nhẹ, lại tiếp tục cước bộ.
Phương Nhĩ Kiệt lần này không hề đi theo
đằng sau Nghiêm Quân Dịch, ngược lại đi đến bên cạnh anh, cánh tay dùng
sức ôm lấy cổ của anh. “Tiểu tử, sau khi tốt nghiệp sẽ trở về trấn nhỏ
sao?”
“Vô nghĩa!” Nếu không phải vì học bài, anh cũng sẽ không ở lại đây.
“Cậu bỏ lại chị Quân Nghi và Kiều Kiều sao?” Phương Nhĩ Kiệt nhíu mày, nhưng mà đáp án sớm đoán được, thanh mai trúc mã này của anh thích sự yên tĩnh, ham muốn hưởng thụ vật chất thấp, chỉ thích ở một nơi nhỏ vùng nông thôn tận hưởng những ngày ưu nhàn, năm đó nếu không phải chị Quân Nghi bắt cậu ấy, cậu ta căn bản sẽ không đến
Đài Bắc học đại học.
Đối với Nghiêm Quân Dịch mà nói, âm nhạc là
tùy ý, chỉ cần nghe, ở nơi nào cũng có thể là khúc nhạc tuyệt vời, mà
không nhất định phải học đại học.
“Em sẽ lên thăm bọn họ.” Anh nhìn về phía
Phương Nhĩ Kiệt. “Không phải sau khi tốt nghiệp anh cũng trở về sao?”
Thành phố lớn này tuy rằng phồn vinh, nhưng bọn họ vẫn thích nhóm cố
hương.
“Đương nhiên.” Phương Nhĩ Kiệt cười rất đáng ghét, trừng mắt với anh. “Người nghèo như anh, ở nông thôn vẫn thích hợp hơn.”
Nghiêm Quân Dịch lãnh đạm liếc mắt một cái
nhìn anh ta, khóe môi cũng khẽ nhếch, nhưng vẫn bỏ cánh tay anh ta đang
để trên vai mình xuống.
“Nói chuyện thì nói, nhưng đừng động thủ động cước.” Anh cũng không hứng thú cho đàn ông chạm vào.
“Đừng lạnh lùng như thế!” Phương Nhĩ Kiệt
phiết môi, tiếp tục pha trò. “Đúng rồi, Mạnh Uyển Lôi vào trường chúng
ta học, về sau không phải sẽ thường chạm mặt?”
Nghiêm Quân Dịch căn bản không muốn trả lời. Trường học lớn như vậy, khả năng chạm mặt rất thấp, huống chi Phương
Nhĩ Kiệt học khoa y, cách khoa âm nhạc rất xa, về phần anh……
Năm thứ tư cùng năm thứ nhất thường không
cùng xuất hiện, nhưng…… Vì sao cô lại đến đây học? Nghiêm Quân Dịch nhíu mi, tâm tư lại truyền xa……
Đúng vậy, không cùng xuất hiện, nhưng những lời này ở ngày thứ ba đi học liền bị phá vỡ.
Nghiêm Quân Dịch nheo mắt nhìn đám con gái
lớp dưới đang xin tiến vào câu lạc bộ, có học sinh nữ anh không ngại,
câu lạc bộ đấu kiếm có anh cùng Phương Nhĩ Kiệt chủ đạo, bốn năm chả có
cái gì nhiều nhưng nữ sinh muốn gia nhập thì một đống.
Nhưng mà, bình thường ở cửa đầu tiên đã bị loại
Anh muốn có người thực lòng muốn vào câu lạc bộ, mà không phải một đám háo sắc, bởi vậy ngay từ đầu đã phải giải
thích các quy tắc của câu lạc bộ.
Thứ nhất, phải có thể lực tốt, bởi vậy mặc kệ nam nữ, tất cả phải chạy ba ngàn mét.
Thứ hai, thành tích tốt, ít nhất không thể bị đúp, anh cũng không muốn trước đêm trận đấu còn có một đống ngu ngốc phải thi lại.
Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, anh sẽ cử ra người yếu nhất của câu lạc bộ so kiếm với người đang muốn gia
nhập, chỉ cần thắng, có thể vào.
Điều kiện khắc nghiệt như vậy, bình thường
hai cửa đầu tiên đã loại một đống người, đương nhiên, nữ sinh muốn gia
nhập ở cửa thứ nhất đã hoàn toàn bỏ mình. Cho tới