p
cùng tiểu quỷ lập quy củ ước pháp tam chương.
Muốn ăn MacDonald
bên ngoài gì đó? Trừ phi con bé mua đồ ăn về nhà nấu, nếu không nó chỉ
có thể ngoan ngoãn ăn thức ăn cô mua, không cho phép có bất luận dị nghị nào.
Cho nên mặc cho con quỷ nhỏ này chống án vài lần đều không
có hiệu quả, chỉ cần cô đến công ty đi làm, đồ ăn Trung Quốc trừ nhà
hàng buffe vừa rẻ vừa ngon ra, con quỷ nhỏ muốn ăn những thứ khác? Chỉ
có bốn chữ - không có cửa đâu!
Thật có lỗi! Cô cũng không phải là mẹ chính quy, nếu có bất luận yêu cầu nào khác, chỉ có thể chờ đôi ba mẹ kia trở lại rồi nói.
Lại một lần nữa chống án không có hiệu quả, dù Củng Hiểu Huyên là đứa ngốc
cũng sẽ hiểu rõ tính tình của Nguyên Tiểu Thu, không dám lại khiêu chiến nhẫn nại của cô, để cho cô bế vào nhà hàng buffe có một đống rau dưa
chán ghét, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống. ❄
Ngồi trên ghế dựa,
Củng Hiểu Huyên hiếu động tò mò nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên phát hiện một chú cả người bẩn thỉu dơ dáy ngồi trong góc khuất của nhà
hàng, khiến cho cô bé không nhịn được lại nhìn thêm vài lần.
Chú
kia cả người đều đã rất bẩn, không giống các chú mặc tây trang, thật
đáng thương! Củng Hiểu Huyên cảm thấy lòng đồng tình dồi dào của mình
đều bị chú đáng thương kia kích thích ra ngoài.
Qua một lúc lâu
sau Nguyên Tiểu Thu chọn đồ ăn xong trở lại, thấy tầm mắt của con quỷ
nhỏ nhìn về phía trong góc, cô cũng thuận theo phương hướng của con bé
nhìn qua.
Chỉ là một người đàn ông đi ra từ công trường, con quỷ nhỏ này cũng phải nhìn lâu như vậy?
Chẳng lẽ con quỷ nhỏ này còn bé đã biết thưởng thức sắc đẹp của đàn ông rồi
sao? Ông trời ơi! Bây giờ trẻ nhỏ cũng trưởng thành sớm quá đấy chứ!
“Mẹ...” Nhìn xong, hoàn toàn đã quên xưng hô trước khi vào cửa rất không dễ
dàng mới sửa được, kéo áo của Nguyên Tiểu Thu, cô bé nhỏ giọng yêu cầu,
“Chúng ta đi qua cùng chú kia ăn cơm có được hay không?”
Gõ một
cái lên trán con bé, tức giận nói: “Quỷ nhỏ, nếu muốn quyến rũ đàn ông,
chờ sau khi con đủ mười tám tuổi rồi hãy trở lại, mà mở mắt to ra nhìn
cho rõ, chú kia đều đã làm được ba của con rồi!”
Huống chi các cô cũng đã tìm được vị trí tốt, làm chi lại còn đặc biệt chuyển đến góc
kia, cùng một người đàn ông không quen biết ăn cơm.
Mặc dù Củng
Hiểu Huyên nghe không hiểu lời nói của Nguyên Tiểu Thu, nhưng ý cự tuyệt lại rất rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra biểu tình đáng yêu, làm nũng
nói: “Chú kia không có người cùng ăn cơm, thật đáng thương mà! Chúng ta
qua cùng chú ấy ăn cơm, có được hay không!”
Thấy người ta đáng thương liền muốn cùng ăn cơm? Vậy có muốn thuận tiện cùng ngủ hay không? Cô vẫn là vẻ mặt không muốn.
“Đi đi mà!” Củng Hiểu Huyên ra sức túm lấy áo của cô, vẻ mặt cố chấp.
“Chuyển qua bên kia con sẽ ngoan ngoãn ăn cơm không nháo dì sao?” Nguyên Tiểu Thu đề xuất hiều kiện.
“Dạ! Con sẽ ngoan ngoãn!”
Mặc dù nửa tin nửa ngờ con bé, nhưng cuối cùng vẫn là không nhịn được vẻ
mặt cầu xin của con bé, ngoan ngoãn bê đồ ăn đi về phía người đàn ông.
Vừa đi cô vừa nghĩ, người kia tốt nhất không phải là kẻ khiến người chán
ghét, bằng không cô nhất định sẽ cho quỷ nhỏ kia biết tay.
Chờ
không kịp tốc độ đi như ốc sên của Nguyên Tiểu Thu, Củng Hiểu Huyên chạy nhanh như làn khói về phía trong góc, tay nhỏ không sợ bẩn kéo ống quần của người đàn ông, nói ra một câu khiến Nguyên Tiểu Thu muốn cầm dao tự chém chính mình.
“Chú, vì sao chú lại bẩn bẩn? Chú không thích tắm rửa giống mẹ ạ? Hay là không có tiền tắm rửa?”
Người đàn ông bị kéo ống quần nghe thấy lời đồng ngôn vô kị* làm nhục người,
khó hiểu từ khay thức ăn ngẩng đầu lên, từ từ nhìn cô bé con đang kéo
ống quần mình, sau đó thuận theo phương hướng của cô bé thì thấy một
người phụ nữ đang đi thẳng về phía bàn ăn của mình.
(*) Đồng ngôn vô kị: Lời nói của trẻ con không cố kị.
Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt xấu hổ, nhất thời dừng bước, không biết có lên tiếp tục tiến lên hay không, trong lòng khóc thét từng trận. ❂
Ông trời ơi! Chẳng lẽ đây là trừng phạt vì cô không mang quỷ nhỏ đi ăn MacDonal sao?
Cho dù cực độ không muốn tiến lên, nhưng bởi vì quỷ nhỏ đã tự động ngồi ở
bên cạnh người đàn ông, nên cô vẫn gắng gượng đi qua, chỉ là cô thủy
chung không dám ngẩng mặt lên, yên lặng dặt thức ăn lên bàn, sau đó kéo
quỷ nhỏ về bên cạnh cô rồi ăn cơm.
Con bé ngu ngốc! Nói ra loại
lời nói ngu xuẩn không não này, nếu người ta là một người khó tính thì
làm sao bây giờ? Lại vẫn thân thiết muốn ngồi cạnh anh ta như thế, là
muốn chết có phải hay không!
Nguyên Tiểu Thu cúi đầu lảm nhảm, không dám ngẩng đầu lên.
Dù sao quỷ nhỏ vừa mới phát biểu một câu kinh sợ, trừ khiến cô không dám
ngẩng mặt lên đối mặt với sự chỉ trỏ của các khách hàng khác, cô lại
càng không muốn đối mặt với ‘người bị hại’ đang ngồi ở đối diện mình
kia.
Nói cô không có khí phách cũng được, chưa thấy biểu tình của người ta đã nghĩ đến người ta xấu xa như muốn chém cô một dao, nhưng
không cần nhìn cô cũng biết ánh mắt anh ta vẫn đang đảo quanh cô, như là đang cân nhắc gì đó, khiến cho người ta cảm thấy da đầu run lên.
Mà
