c nên chuẩn bị làm việc vui.
~*~
“Chúc mừng cô được làm mẹ rồi! Cục cưng không sai biệt lắm đã được hơn
hơn ba tuần.” Nữ bác sĩ cười yếu ớt nhìn một nhà ba người tuyên bố.
Vốn nhìn bên ngoài bệnh án viết chưa kết hôn, cho rằng lại là một bà mẹ
đơn thân, không nghĩ đến bệnh nhân vừa tiến vào còn theo một người đàn
ông đang vô cùng khẩn trương và một bác, lại nhìn đến bộ dáng một già
một trẻ che chở cho phụ nữ có thai, chị chỉ biết đây là một gia đình
hoan nghênh sinh mệnh mới đến.
“Cái gì.... Cái gì?” Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin được kết quả mình vừa nghe được.
Thật... Thật sự có?
Cô vốn chỉ tùy tiện nói ra mà thôi, không nghĩ đến cô thật sự có thai
rồi sao? Hơn nữa chiếu thời gian tính ra, không phải là lần đầu tiên của bọn họ đã trúng sao?
Trái ngược với Nguyên Tiểu Thu đang khiếp sợ, Sài Ngạn Quân và ba Nguyên đã có thể bình tĩnh hơn, ngược lại lại cảm thấy kỳ quái với sự khiếp sợ của cô.
“Sao nghe thấy bản thân mình có thai, con còn kinh ngạc hơn cả chúng ta?”
“Con...” Bị ba Nguyên hỏi như vậy, Nguyên Tiểu Thu căn bản nói không nên lời, vừa rồi cô chỉ tùy tiện bịa một lý do mà thôi.
“Bác sĩ, vậy chúng tôi cần đặc biệt chú ý những gì?” Sài Ngạn Quân lo
lắng nhìn Nguyên Tiểu Thu cả người đầy vết thương, sợ cô không cẩn thận
một chút lại bị thương đứa bé cũng bị thương chính mình, cho nên vô cùng nghiêm cẩn hỏi.
“Phụ nữ có thai giai đoạn đầu tương đối dễ dàng cảm thấy mệt mỏi, phải tận lực nghỉ ngơi nhiều, tiếp theo, khả năng
sẽ xuất hiện triệu chứng nôn ọe, nếu không phải thật sự nghiêm trọng thì có thể không cần quan tâm, chỉ có điều nhất định phải đúng hạn đến khám thai, xác định cục cưng không có việc gì.” Nữ bác sĩ dặn dò từng cái,
lính mới ba ba nghiêm cẩn ghi chép.
Nguyên Tiểu Thu vẫn là vẻ mặt dại ra, hoàn toàn không thể phản ứng kịp.
“Cảm ơn bác sĩ, chúng tôi nhất định sẽ đúng hạn đến khám thai.” Sài Ngạn Quân thân hình cao lớn cung kính khom lưng, khiến y tá bác sĩ ở một bên còn có ba Nguyên đều giật mình.
Ui! Vị Sài tiên sinh này cũng quá có lễ phép rồi! Trong lòng nữ bác sĩ thầm nghĩ.
Đi ra khỏi phòng khám, Sài Ngạn Quân đỡ Nguyên Tiểu Thu ngồi ổn trước,
sau đó quay đầu nhìn về phía ba Nguyên, vẻ mặt anh nghiêm túc nói: “Chú
Nguyên, cháu có chuyện muốn nhờ chú.”
“Muốn nhờ tôi cái gì?”
“Xin chú đồng ý gả Tiểu Thu cho cháu, nếu có thể, cháu hi vọng kết hôn trước khi Tiểu Thu mang thai được ba tháng.”
“Cái gì… Cái gì?” Hai chữ kết hôn này giống như chùy thiết, gõ tỉnh
Nguyên Tiểu Thu còn đang ngẩn người. “Em chưa muốn kết hôn.” Cô lớn
tiếng nói.
Sau khi ba Nguyên và Sài Ngạn Quân nghe được lời nói của cô đều sững
sốt, tiếp đó ba Nguyên lấy lại tinh thần trước, lớn giọng trách cứ. “Nói chuyện ma quỷ gì đấy! Ngay cả con cũng đã có, con còn dám nói không kết hôn? Con muốn gương mặt già này của ba đặt ở chỗ nào?”
“Tiểu Thu, anh nghĩ em chấp nhận lời cầu hôn của anh chính là không có ý kiến gì với chuyện kết hôn này. Không phải sao?” Sài Ngạn Quân cũng là
vẻ mặt không đồng ý.
“Đợi chút! Em chưa nói em không kết hôn mà!” Cô cẩn thận làm sáng tỏ,
“Em nói là bây giờ em chưa muốn kết hôn.” Không kết hôn với bây giờ chưa muốn kết hôn, hai cái này khác nhau rất lớn đấy.
“Vì sao?” Ba Nguyên và Sài Ngạn Quân trăm miệng một lời nói.
Là vì sao? Chỉ là bây giờ cô chưa muốn thôi!
Bây giờ chính là thời kỳ kiếm tiên, tuy rằng không cẩn thận có cục cưng, nhưng vẫn có thể thả sức một trận, nếu bây giờ kết hôn, vừa phải mang
con làm việc nhà, chỗ nào còn có thời gian tiếp tục kế hoạch kiếm tiền
của cô chứ?
“Ách… Bởi vì bây giờ còn chưa phải lúc kết hôn.” Cô hơi chút ấp úng đưa ra lý do.
“Vậy khi nào mới là lúc kết hôn?” Sài Ngạn Quân truy vấn.
“Chuyện này… Để một hai năm nữa được không?” Cô rất không xác định cho đáp án.
Sài Ngạn Quân nhíu chặt mi, còn chưa lên tiếng kháng nghị, ba Nguyên nhảy ra phản đối đầu tiên.
“Hồ đồ! Bây giờ đứa nhỏ cũng đã có, còn không lập tức xử lý xong thủ tục trong một lần, chờ cái gì mà chờ,chẳng lẽ phải chờ đến tận khi con thứ
hai cũng có mới kết hôn sao? Làm vậy mặt mũi của ba đặt ở chỗ nào?”
“Mặt mũi, mặt mũi, vậy ba với mặt mũi của ba kết hôn là được rồi, làm
sao nhất định phải là con kết hôn!” Nguyên Tiểu Thu chế giễu lại.
“Tiểu Thu, em thật sự không muốn kết hôn với anh sao?” Giọng nói ấm áo của Sài Ngạn Quân mang theo mấy phần hậm hực.
Aizzz, đã nói là chưa muốn thôi mà! Nguyên Tiểu Thu thấy bộ dạng này của anh, sốt ruột không biết nên giải thích thế nào mới tốt.
“Không phải là em không kết hôn, em rất muốn kết hôn với anh mà…”
“Muốn kết hôn là được rồi.” Ba Nguyên đánh gãy lời cô, quay đầu nhìn về
phía Sài Ngạn Quân, “Thằng nhóc, tuy rằng cậu có chút chênh lệch với con rể lý tưởng mà tôi muốn tuyển, nhưng nhìn vừa rồi cậu biểu hiện cũng
không tệ, đối cô gái của tôi cũng coi như ngoan ngoãn nghe lời, cậu liền xem khi nào thì đến cầu hôn đi! Nhanh chút xử lý xong mọi chuyện, để
cháu trai của tôi có một danh phận.”
“Được, chú Nguyên, cháu sẽ.”
“Cái gì mà chú Nguyên? Phải gọi ba ba, haha.” Ba Nguyên