ảnh nóng bỏng hấp dẫn lại chân thật đến như vậy, cô không khỏi lại mặt đỏ tới mang tai, nhịp tim tăng nhanh. Thảm, cô không biết mình làm sao còn có biện pháp cùng hắn ngủ chung một chỗ ở trên giường lớn , mà không suy nghĩ lung tung nữa.
Trời ạ, cô không hề vì vậy mà phun máu mũi, hoàn toàn là bởi vì lúc trước đã quen nhìn thân thể các người đàn ông trong nhà, nhưng dù nói thế nào, mặc dù bọn họ cùng mấy người kia cũng thường thường ở trước mặt cô cởi trần. Trong "Hồng Nhãn", cũng không hề một cá nhân nào, cỡi hết toàn thân rồi tự an ủi cho cô nhìn.
Được rồi, hắn cũng không phải là tự nguyện cho cô nhìn.
Oh, đáng chết!
Tội của cô thật là đếm cũng đếm không xuể.
Hơn nữa, người nhà là người nhà, bạn là bạn, nhưng Irapa không giống thế.
Hắn. . . . . . Hắn. . . . . . Không giống thế. . . . . .
Nếu như chỉ là đụng vào A Lãng hoặc A Nam làm gì chuyện tốt đó, cô có thể đã sớm xoay người, cô cũng không phải là chưa từng xem qua người đàn ông.
Người đàn ông là động vật đầy dục vọng, mỗi sáng sớm tiểu đệ đệ cũng sẽ tự động đứng dậy.
Mười năm trước cô còn có thể xấu hổ, nhưng sinh trưởng ở trong một gia đình dương thịnh âm suy, lại thường thường giúp một tay chăm sóc những nhân viên của Hồng Nhãn thỉnh thoảng tới nhà tá túc, hoặc dưỡng thương nghỉ phép , cô thật đã thành thói quen loại sinh vật tên người đàn ông này, mặc dù bọn họ không dám ở trước mặt các trưởng bối làm loạn, bất quá mấy năm nay, cô không cẩn thận nghe qua rất nhiều chuyện cười tục tĩu, cũng không cố tình xem qua rất nhiều hình ảnh không tinh khiết.
Cô sớm đã thành thói quen, nhưng lạichưa từng khẩn trương qua như vậy.
Cô quả thật không thể tin được, mình lại ngây người như phỗng nhìn chằm chằm vào hắn như thế, giống như chưa từng gặp qua người đàn ông vậy!
Nhưng hắn không giống thế.
Có lẽ là vết sẹo trên người của hắn, cũng có lẽ là chuyện mà hắn đang làm, cô có thể nói cho người khác biết như vậy, nhưng cô không có cách nào lừa gạt mình.
Hắn không giống những người khác, là bởi vì cho dù ở trong hoàn cảnh khó khăn gian khổ như thế , hắn vẫn lo lắng cho cô, chăm sóc cô.
Tại một phương diện nào đấy, hắn cùng mọi người trong nhà cô rất giống nhau, hắn và bọn họ đều không thể vứt bỏ người yếu thế hơn mà không thèm để ý.
Nhưng ở mặt khác, hắn lại không giống như bọn họ, cô chưa từng bị hấp dẫn qua như thế.
Có lẽ là bởi vì hai người ngôn ngữ không thông, vẻ mặt của hắn lại bị râu ria che kín, cô luôn nhìn chăm chú vào mắt của hắn, mấy ngày ngắn ngủn, cô đã có thể từ trong mắt hắn nhìn thấy rất nhiều cảm xúc rất nhỏ, phân biệt hỉ nộ ái ố trong đó.
Hắn tức giận.
Cho dù hắn không đá cánh cửa, cô cũng nhìn ra được. Hắn bị tổn thương, bởi vì phản ứng lùi bước của cô. Trên mặt cùng trên người của hắn đều có dấu vết bị phỏng, vô luận quá khứ đến tột cùng đã xảy ra qua chuyện gì, hắn đều vô cùng để ý, để ý đến mức đặc biệt giữ lại bộ râu để che giấu, thậm chí có thể để ý đến mức trốn tránh tất cả mọi người. Trong phòng không hề gương, không hề bất kỳ vật phẩm gì đó có thể phản xạ.
Hắn không muốn bị người khác nhìn đến thân thể của hắn, hắn không muốn bị cô nhìn thấy, hắn thậm chí không muốn nhìn thấy mình.
Hắn đối với vết thương chồng chất trên thân thể kia, cảm thấy tự ti.
Bất thình lình lĩnh ngộ, như sấm sét giáng thẳng vào cô.
Hắn rất tự ti.
Đột nhiên ngồi dậy, Sơ Tĩnh ngạc nhiên nhìn cánh cửa đóng kín mít.
Từng trí nhớ chung sống cùng hắn nhất nhất hiện lên, cô đụng vào hắn thì hắn cứng ngắc, thái độ thô lỗ mới ban đầu, biểu hiện cự người ngoài ngàn dặm của hắn, đều là hắn bày ra để tự bảo vệ mình.
Trái tim đột nhiên co rút nhanh, mơ hồ thấy đau.
Có thể cô đã đoán sai, nhưng cô không cho là như vậy.
Có lẽ hắn đối với cô, không phải là không hề cảm giác; có lẽ một ngày kia, hắn thật sự là muốn hôn cô. . . . . .
Nhịp tim, trở nên bình lặng một cách kì lạ.
Cô thì sao? Cô đối với hắn là cảm giác gì? Từ nhỏ, cô liền muốn tìm được một người đàn ông yêu cô, tựa như cha mẹ cô, tựa như Đại Dương cùng Đào Hoa, Mạc Sâm cùng Như Nguyệt, cô không muốn tùy tiện tìm người đàn ông thích hợp, nhưng trước khi gặp được hắn, cô cũng chưa từng cảm giác được lực hút mãnh liệt như thế. Mãnh Nam cô thấy nhiều, thật sự, thấy rất nhiều.
Người đàn ông trong nhà, nhân viên của Hồng Nhãn, mọi người đều là thân thể cường tráng, hóc môn nam tính tràn đầy, nhưng không hề bất kỳ một người nào cho cô cảm giác giống như Irapa.
Cô muốn hôn hắn, muốn vuốt ve vết thương của hắn, muốn ở cùng hắn, muốn biết bị hắn hôn, bị hắn vuốt ve, là loại cảm giác gì.
Chỉ là nghĩ thôi, nhịp tim cô liền tăng nhanh, lòng bàn tay đổ mồ hôi, cả người nóng lên run rẩy.
Đột nhiên, cửa bị người mở ra.
Cô sợ hết hồn, lại thấy hắn bất chấp gió tuyết đi vào.
Gió lạnh mang theo hơi lạnh thấu xương xuyên vào, bí mật mang theo tuyết lạnh như băng.
Hắn không hề nhìn cô, xoay người bình thản đóng cửa lại, đem trận gió tuyết cuồng loạn bắt đầu thay đổi lớn nhốt ở ngoài cửa.
Trong phòng, nháy mắt yên tĩnh lại.
Hắn xoay người, cỡi áo khoác xuống treo lên, lại vẫn không hề nhìn cô, chỉ đi
