sát công việc….Nói tóm lại, chính là một bảo mẫu kiêm thư ký để Hồ Quân sai bảo.
Tây Tử không biết trước kia rốt cuộc đã từng có chức vụ này chưa, nhưng trưởng văn phòng đã giao phó như vậy, mà cô cũng không phải là người lạ, ngày đó từng gặp Tiểu Triệu trong đội giao thông một lần. Triệu Thụ Nam, tên rất mới mẻ, làm cho Tây Tử nghi ngờ không biết cậu ta có quan hệ gì với Triệu Thụ Lý, người chuyên viết đề tài nông thôn, khai sáng văn học "phái khoai tây" không. Dĩ nhiên chuyện này hoàn toàn vô lý, cách xa cả thời đại mà.
Tiểu Triệu là người rất tốt, nhiệt tình, lịch sự, lễ độ, nhưng Tây Tử vẫn có cảm giác trong ánh mắt của anh ta mang vẻ hưng phấn xem trò vui, cũng chính là vẻ hưng phấn thấy vở kịch hằng năm diễn ra ngay trước mắt mình.
"Tây Tử, bắt đầu từ ngày mai, cục phó Hồ và lãnh đạo ở Cục Quản lý Giao thông chuẩn bị xuống các đội giao thông ở cơ sở phía dưới để kiểm tra công tác quản lý giao thông của họ. Ngày mai kiểm tra đúng đội giao thông cô từng làm. Tôi sẽ không đi, cô đi theo đi, dẫn cô theo nửa tháng, chắc cô cũng rèn luyện khá khẩm rồi!"
Tiểu Triệu cười híp mắt, nói với Tây Tử.
Tây Tử vô cùng khinh thường. Kiểm tra gì chứ, chỉ xuống nói vài lời xã giao, sau đó tập hợp mọi người tại phòng họp, mở cuộc hội đàm, nói là báo cáo công việc nhưng đều là tốt khoe xấu che, có gì đó tốt đẹp nói cái đó, có cái gì tiến bộ thì khoe thật lực. Cục trưởng nói một câu, phía dưới vỗ tay đôm đốp, ra vẻ như nhìn thấy vị lãnh tụ vĩ đại - Chủ tịch Mao. Vô cùng nhàm chán.
Tây Tử thực sự cảm thấy công việc bây giờ còn chẳng đứng đường kiểm tra nồng độ cồn như lúc ở đội giao thông. Dù có phơi nắng phơi gió cả ngày nhưng vẫn thoải mái. Cho nên mới nói có những người không thích hợp để sống an nhàn, giống như Tây Tử.
Từ lúc được điều tới cục giao thông thành phố, cô không sao nâng tinh thần lên được. Từ đầu đã phải cảnh giác từng phút từng giây, đề phòng Hồ Quân gây sự với mình cứ như đề phòng chuột hoang. Nhưng trải qua vài ngày, cũng không thân cận gì mấy, Hồ Quân đối xử với cô chẳng khác gì một cảnh sát bình thường.
Từ từ, Tây Tử chẳng thèm phòng bị nữa, dù sao thì cùng lắm là về nhà. Châm ngôn của Tây Tử chính là vô dục mới bền, tôi không ham thì anh có thể gây khó dễ cho tôi thế nào.
Vì vậy, sau khi hai người bắt đầu đối đầu nhau, cũng không có sấm chớp đùng đùng như Tiểu Triệu nghĩ, mà lại vô cùng bình thản. Có thể giác quan thứ sáu của Tiểu Triệu linh nghiệm hơn thường, đã cảm thấy sự bất thường của hai người này, ít nhất không nên bình tĩnh như vậy.
Ngày hôm sau, Tây Tử đi theo Hồ Quân, quay trở lại đội giao thông lúc trước. Vừa xuống xe đã được hoan nghênh long trọng, chưa ai từng được hưởng quyền lợi này.
Ánh mắt của đội trưởng Phùng và vài lãnh đạo không tự chủ mà liếc nhìn Tây Tử. Hơn nữa đội trưởng Phùng chỉ muốn dụi mắt. Ban đầu cho rằng cô bé này đi nhất định sẽ không có chuyện tốt, dù sao cô cũng đắc tội với cục phó Hồ, nếu như cục phó Hồ muốn bỏ qua cho cô thì cứ hờ hững cho qua thôi. Vậy mà lại cố ý điều cô đến cục giao thông thành phố, nhất định vì muốn trừng trị cô, dạy dỗ cô đâu ra đấy.
Mỗi lần nghĩ đến dáng vẻ thê thảm của Tây Tử, đội trưởng Phùng lại thấy hơi áy náy. Vì sự áy náy ít ỏi đột nhiền trào dâng, chợt biến thành nỗi buồn phiền của đội trưởng Phùng, xáo trộn ngày tháng khô khan của hắn.
Nhưng đội trưởng Phùngnằm mơ cũng không ngờ, nửa tháng sau, Tây Tử người ta đã đường đường chính chính theo cục phó Hồ xuống thị sát công việc. Nhìn gương mặt nhỏ non nớt, không phải phơi nắng phơi gió, mới nửa tháng đã trắng như sứ, cứ như trứng gà vừa bóc vỏ, dễ thương ngọt ngào như vậy, đứng nghiêm thẳng tắp sau lưng cục phó Hồ, dường như có cảm giác như ‘áo gấm về làng’.
Hồ Quân liếc nhìn đội trưởng Phùng, lại hơi quay về phía Tây Tử bên cạnh, khóe miệng mỉm cười.
"Hoan nghênh cục phó Hồ và các vị lãnh đạo Cục Quản lý Giao thông tới thị sát công việc. Hoan nghênh, hoan nghênh......"
Sau một hồi xã giao, mấy người theo các vị đại đội trưởng trung đội trưởng đi thăm quan cơ sở, sau đó trở lại phòng ăn, ăn bữa trưa đơn giản, buổi chiều tổ chức tọa đàm.
Tây Tử ngồi sau lưng Hồ Quân, trên đầu gối đặt quyển sổ nhỏ, tay nắm chặt bút, nghe mọi người bắt đầu dông dài, liên miên bất tận. Cô cảm thấy hơi mệt, cúi đầu làm bộ nhớ nội dung chủ yếu của hội nghị, thật ra thì nhắm hai mắt ngủ gà ngủ gật.
Hồ Quân khẽ nghiêng đầu, cô ngồi dựa vào cửa sổ, chỗ bên cạnh cô đặt một chậu cây xanh mướt to đùng, chiếc lá dang rộng như quạt ba tiêu, sức sống dào dạt. Thân thể của cô dường như ẩn sau lá xanh, liếc nhìn thấy cô vô cùng nghiêm túc, đầu không nhìn lên, nhưng Hồ Quân hiểu rõ cô đang ngủ gật, đây là mánh khóe mà cô thường sử dụng.
Từ góc độ của anh, có thể nhìn thấy mắt cô khẽ nheo lại, lông mi rất dài, thỉnh thoảng choàng mở mắt, nhắc nhở mình không thể ngủ quên.
Nhìn gần như vậy mới thấy da cô bé này thật sự rất đẹp, dường như có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh dưới da, sau tai có một chấm đỏ nhỏ......Anh đang muốn nhìn rõ hơn thì đúng lúc lão Phương của Cục Quản lý Giao thông vừa nói xong, t