Polaroid
Anh Hận Anh Yêu Em

Anh Hận Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325651

Bình chọn: 7.5.00/10/565 lượt.

hắt lại.

Hình Khải rất muốn nói với cô một câu xin lỗi, Hình Dục lại lấy tay che miệng anh, mỉm cười.

Nhưng nụ cười phảng phất nét đau buồn đó đã giày vò Hình Khải suốt cả đêm không thể chợp mắt.

Sáng sớm hôm sau, Hình Khải mặc dù sốt cao hừng hực vẫn chạy khắp Bắc Kinh,

dựa vào trí nhớ tìm mua bằng được một đôi giày thể thao màu trắng giống

hệt như đôi cũ. Nhưng anh không vội đưa cho Hình Dục, mà nhân lúc Hình

Dục ngủ, một mình ngồi trong phòng tắm lau lau rửa rửa đôi giày đó rất

nhiều lần, ít ra thì cũng phải khiến nó có vẻ bề ngoài giống như đôi cũ, nếu có thể che mắt cô vượt qua kiếp nạn lần này thì quá tốt.

Anh chỉ mong, cô đừng khóc nữa. Một tháng sau, Hình Khải cầm đôi giày đã được anh giặt giặt đánh đánh

tới mức thành giày cũ, đứng lặng hồi lâu trước cửa phòng ngủ của Hình

Dục, phòng cô ở tầng một ngay bên cạnh phòng đọc, bình thường hay đóng

cửa. Hình Khải cứ nghĩ rằng cô khóa cửa theo thói quen, thực ra cửa

không khóa. Đây cũng là lần đầu tiên anh bước vào phòng ngủ của cô.

Đẩy cửa bước vào, đồ đạc trong phòng cũng giống như những căn phòng khác,

cô rất gọn gàng sạch sẽ, ga giường phẳng phiu, chăn đệm được gấp gọn như bánh đậu phụ, xếp chồng lên nhau. Sách vở ngăn nắp trên bàn. Liếc mắt

nhìn quanh phòng, cảm giác không giống với phòng con gái, giống với

phòng của một quân nhân hơn. Hình Khải định đặt đôi giày ở đấy rồi đi ra ngay, nhưng lại nhìn thấy một tờ giấy được cuộn tròn nhét trong bình

hoa, Hình Khải thuận tay mở ra xem, là một tờ giấy khen đã ngả vàng dành cho người đứng thứ hai trong giải thi đấu võ thuật cấp xã, người chiến

thắng là An Diêu.

Anh đoán đấy là tên thật của Hình Dục,

từ sau khi Hình Dục bước vào nhà họ Hình một cách đột ngột và kỳ lạ, anh chỉ quan tâm bao giờ thì cô xéo đi, chứ không quan tâm tới quá khứ của

cô.

Lòng tò mò trỗi dậy thúc giục anh đi đến trước bàn học, chiếc

ngăn kéo to ở giữa bị khóa chặt. Hình Khải kéo ngăn kéo nhỏ bên cạnh ra, thò tay vào khe hở ở giữa ngăn kéo rồi sờ vào trong ngăn kéo giữa, đầu

tiên anh sờ thấy hai quyển vở mỏng bọc bìa nhựa bên ngoài, rút ra xem,

thì ra đấy là giấy chứng nhận tôn vinh liệt sĩ, nam liệt sĩ tên: An Quốc Lương, nữ liệt sĩ: Diêu Thư Mẫn.

Hình Khải trầm ngâm,

chẳng trách bố anh lại đổi tên cho Hình Dục, tên của cô ghép từ họ của

bố và mẹ mà thành, bố anh rõ ràng là muốn cô quên đi những chuyện đau

buồn đã qua đó.

Từ bức ảnh trên giấy chứng nhận, anh thấy mẹ Hình Dục rất đẹp, Hình Dục giống mẹ, trong những đường nét xinh đẹp dịu dàng còn toát lên sự cương nghị của một quân nhân.

Hình Khải đút hai tờ chứng nhận vào lại ngăn kéo, rồi tiếp tục thò tay lần vào sâu hơn, ngón tay

chạm vào một quyển vở rất dày, anh định rút ra, nhưng lại bị kẹp giữa

khe ngăn kéo không rút ra được. Đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng mở cửa, vội vội vàng vàng để vào chỗ cũ, sau đó chạy lẩn sang phòng đọc sách

bên cạnh.

“Về… về rồi à…” Hình Khải tay với cuốn sách “Thập đại

nguyên soái”, cầm ngược mà cũng không biết. Hình Dục “ừm” một tiếng, mở

cửa phòng, đặt cặp sách lên bàn, nhưng cô ở trong phòng chưa đến một

phút lại chạy ra ngoài. Hình Khải lo lắng, cắm cúi giở sách, kiên quyết

không nhìn vào mắt Hình Dục. Hình Dục lặng lẽ đi đến trước mặt anh, Hình Khải có cảm giác như ngày tận thế sắp đến, ra sức lảng tránh ánh mắt

cô. Nhưng đúng lúc ấy, Hình Dục nhảy một bước tới trước mặt Hình Khải,

đôi mắt mở to đầy vui sướng, bật ngón tay cái lên: “Hình Khải, anh thật

lợi hại. Anh tìm thấy đôi giày ở đâu thế?”

“…” Lúc này Hình Khải mới nhớ ra mục đích anh chạy vào phòng người ta là để trả giày.

Anh lắp ba lắp bắp những lời đã học thuộc lòng từ trước: “Ồ! Chuyện này kể

ra cũng thật thần kỳ, người ta khi vứt rác chẳng phải để từng túi từng

túi một sao? Anh lính cần vụ đó khi đưa xe rác ra bãi rác đổ đã sót cái

túi đựng đôi giày! Sau đó thì mưa to nên anh ta quên không vứt, vừa rồi

tôi đi lấy nước nên nhìn thấy cái túi đó vẫn bị vứt lăn lóc trong góc

phòng… bỏ qua đi! Làm tôi phải căng mắt lục tung bãi rác cả mấy tiếng

liền!”

Nghe xong, đôi mắt Hình Dục cười cong lên như vành trăng khuyết, trong ánh mắt không hề có dù chỉ là một tia nghi ngờ.

“Cảm ơn anh đã tìm lại đôi giày giúp em. Tối nay sẽ nấu đãi anh món tôm chao dầu.” Nói xong cô nhảy chân sáo đi vào nhà bếp, miệng khẽ ngân nga một

giai điệu quê hương.

Hình Khải đặt cuốn sách dày cộp xuống, thở phào

nhẹ nhõm, lần đầu tiên thấy cô cười ngọt ngào như thế, hơn nữa cô còn

không hề tỏ ý nghi ngờ câu chuyện anh sáng tác, cảm giác tội lỗi trong

anh bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Hình Khải nheo mắt, ngửa cổ lên, siết chặt nắm tay… Từ nhỏ anh đã quen với việc được hầu hạ phục vụ tới tận chân

răng kẽ tóc, vậy mà trong một tháng qua, quần áo bẩn tự mình giặt, nửa

đêm đói bụng ăn mỳ gói hoặc gặm bánh quy, khát nước tự xuống nhà lấy,

đến bước đi cũng phải rón ra rón rén, sợ đánh động đến người đang mang

trong mình “vết thương lòng” là Hình Dục. Gái có công chồng chẳng phụ,

đôi giày giả đã thành công trong việc che mắt Hình Dục. Thật chẳng dễ

dàng gì, chẳng dễ dàng