của cô, chỉ chờ cô
tự giải thích.
Thế nên, để cố tránh cái
nhìn ấy, Phương Thần cúi xuống cởi giày ra, đáp bằng giọng khinh thường: “Không
ngờ anh lại trở về từ Tam Á sớm như vậy”, nói xong, cô ném chiếc túi lên ghế,
chau mày hỏi: “Hai người quen nhau phải không?”.
Nên biết rằng, càng
những đầu bếp nổi tiếng thì khi về nhà lại càng không muốn xuống bếp nấu nướng.
Giống như bình thường,
khi Phương Thần vừa đói vừa mệt nhờ Chu Gia Vinh nấu hộ cơm, phần nhiều anh ta
chỉ nấu một bát mì là cùng. Càng không có chuyện anh ta lại tốn thời gian và
nguyên liệu cho món canh nào đó. Ở cùng đã lâu như vậy, nhưng đầu bếp nổi tiếng
Chu Gia Vinh cũng chỉ mới đích thân nấu món canh chưa tới mười lần.
Thế mà hôm nay, không
hiểu anh ta bị trúng phép thuật gì?
Không chỉ đích thân vào
bếp, lại cò Hàn Duệ dáng vẻ rất lịch sự và câu nào cũng là những lời khen.
Hơn nữa, điều khiến
Phương Thần ngạc nhiên hơn là, trước mặt Chu Gia Vinh, hoặc nói chính xác hơn
là kể từ lúc cô bước chân vào nhà, cái người lúc nào cũng tỏ vẻ cứng nhắc khó
gần, đến cả lời nói ngắn gọn nhất cũng thể hiện sự lạnh lùng ấy, lại mặc một
chiếc quần dài và sơ mi giản dị, ngồi bên bàn ăn cơm với những động tác rất tao
nhã và hiền từ.
Chẳng thấy đâu thái độ
ngạo mạn, càng không có chuyện không khí bị nén lại, hai người đàn ông ấy giống
như đôi bạn bình thường nhất trên đời, ngồi đối diện với nhau trong không khí
thân thiện, gần gũi.
Cảnh tượng này thật kỳ
lạ, do đó Phương Thần không những lo rằng Hàn Duệ đã bịa ra lai lịch của mình
sau lưng cô, mà còn nghi ngờ rằng hai người đã quen nhau từ trước.
Kết quả là Chu Gia Vinh
đáp: “Bọn anh vừa mới quen nhau thôi”. Ngừng một lát, câu tiếp theo của anh ta
khiến Phương Thần chết điếng: “Nhưng bọn anh vừa gặp đã như bạn thân, Phương
Thần này, anh nói em đừng giận, em làm bạn gái như thế là không được đâu nhé,
không lẽ em không biết rằng Hàn Duệ đang ốm?”.
Bạn gái ư?
Dường như Phương Thần
cũng phải lấy làm khâm phục mình, không biết từ khi nào mà cô lại hiểu Hàn Duệ
đến vậy. Anh ta quả thực đã không làm cô thất vọng.
Anh ta đàng hoàng, đĩnh
đạc ngồi trong nhà của cô, rồi nói với Chu Gia Vinh đột ngột trở về rằng:
Phương Thần là bạn gái của tôi.
Có lẽ Chu Gia Vinh thầm
cười nhạo cô, bởi trước đó cô đã giữ bí mật rất tốt, mãi cho tới khi trong nhà
không còn ai mới dắt cái người gọi là “bạn trai” về ở cùng.
Là để xóa đi nỗi khổ
tương tư?
Hay bởi tại không chịu
được sự cô đơn?
Óc tưởng tượng của Chu
Gia Vinh thật linh hoạt, và bây giờ hãy xem anh ta nhìn Phương Thần bằng con
mắt như thế nào.
Nhưng, dường như Phương
Thần không thèm để ý đến tất cả những chuyện này, hoặc cô cũng chỉ khiến bản
thân tốn thêm sức lực, vì thế cô bước tới, vẻ mặt dửng dưng, nhìn Hàn Duệ rồi
nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh’.
Cánh cửa phòng ngủ khép
lại, ngăn cách với người thứ ba, Phương Thần cố ý đứng bên cửa sổ gần cửa ra
vào nhất, hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc là anh định làm gì thế?”. Cơn giận dữ thể
hiện rất rõ qua giọng nói và cả biểu hiện trên nét mặt của cô.
Không ngờ, Hàn Duệ
nhướng mày một cách bình thản, như thể hoàn toàn không coi trọng vấn đề của cô,
đáp lại bằng giọng bình thường: “Ở cùng với một người đàn ông, xem ra em cũng
tân tiến đấy chứ?”.
“Chẳng phải là anh đã
biết điều đó từ trước rồi sao?”. Trên gương mặt xinh đẹp thoắt hiện ra biểu cảm
kỳ lạ, không biết đó có phải là sự chế nhạo cố ý hay không, cô cười và nói:
“Căn hộ này lớn như vậy, chẳng cần thủ đoạn cao siêu nào, chỉ cần cử mấy thuộc
hạ quan sát bên ngoài là có thể tìm thấy rất nhiều đồ dùng của nam giới”.
Ánh đèn tỏa xuống như
một dòng nước bạc, tạo thành những quầng sáng mờ ảo dưới chân hai người, còn
phía sau lưng cô là lớp kính trong suốt, những ngọn đèn từ các nhà khác ở phía
xa, tạo thành một bức phông lung linh, huyền ảo, càng làm cho đôi mắt đen láy
của cô thêm long lanh như viên ngọc đen thượng hạng.
Hàn Duệ bất giác nheo
mắt lại, cúi xuống nhìn cô, đường cong mờ mờ trên đôi môi cho thấy Hàn Duệ đang
cười: “Vậy thì bây giờ chắc là em thất vọng lắm? Vì bất ngờ phát hiện ra rằng
tôi rất tôn trọng người khác, không hề lục soát nhà em”.
“Thế ư? Quả thực điều đó
khiến người ta thấy cảm động đấy.” Không nhớ đến sự ngạc nhiên của chính mình,
cô dừng một lát, rồi nhướng mày, như thể đã nắm được đằng chuôi, “Anh thật sự
tôn trọng tôi sao? Thế thì được, điều mà tôi muốn nói với anh là, tôi đã suy
nghĩ một chút và sau đó thấy rằng, tôi không muốn làm bạn gái của anh”.
Đúng vào lúc bắt đầu
nói, Phương Thần đã hình dung ra phản ứng của Hàn Duệ.
Với rất nhiều kiểu phản
ứng, nhưng cô đã đoán sai.
Nụ cười trên khuôn mặt
tuấn tú, lạnh lùng như càng rõ hơn, lắc đầu, nhìn vào đôi mắt cô như đôi mắt
của đứa trẻ, mặc dù thấy buồn cười, nhưng vẫn kiên nhẫn chỉnh cho cô, vì thế mà
giọng nói trở nên đặc biệt dịu dàng: “Tôi nghĩ, chắc là em hiểu nhầm rồi, câu
nói tối hôm qua hoàn toàn không phải là một lời đề nghị”.
Hàn Duệ nhếch môi, mắt
đăm đăm nhìn vào cô gái vẫn đang ngơ ngác.
Kể từ khi kế ng