Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..em Yêu Anh

Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325435

Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.

nhìn thấy hai mẹ con nó, hắn

đã đứng dậy và đi tới bên cạnh, nhấc bổng Thiên Thiên lên, mỉm cười:

- Con trai của ba hôm nay đẹp trai quá, con giống ai nhỉ? – Hắn nháy mắt

- Giống ba, ba đẹp trai nên con mới đẹp trai – Thiên Thiên cười tươi rói.

- Này này, 2 cha con các người tự sướng đủ rồi nhé, có ăn sáng cho mau

rồi đi không? Trễ giờ rồi đấy – Nó vờ làm bộ dạng buồn nôn rồi nói.

Nói rồi nó đi vào trong bếp bày đĩa ra để đựng trứng chiên và một ít xúc

xích. Sau khi chia phần xong, nó đưa cho hắn và Thiên Thiên rồi đi lấy

thêm 1 ly sữa và 1 ly cà phê. Dùng xong bữa sáng, nó phát hiện ra mình

sắp trễ nên cuống cuồng dọn dẹp rồi lôi hắn và bé ra xe.

Nó vừa thắt dây an toàn, vừa hối hả nói:

- Đến sân bay đi, nhanh lên, kẻo muộn mất.

- Sân bay? Anh tưởng đến nhà của em? – Hắn nhìn nó khó hiểu

- Phải, nhưng ra sân bay trước, em phải đón bạn, nhanh lên, muộn mất rồi – Nó vội vã nói.

- Ừ – Hắn gật đầu rồi phóng xe đi.

Trên đường đi, nó thỉnh thoảng lại nhìn vào đồng hồ, miệng không ngừng lẩm

nhẩm tính toán. Khi đến sân bay, nó vội vàng bế Thiên Thiên chạy vào

trong, bỏ hắn đứng ngơ ngác không biết chuyện gì vừa xảy ra. Một lúc lâu sau, hắn cũng tìm được nó, vừa tính mở miệng “hờn dỗi” thì Thiên Thiên

đã hét lên:

- BAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA………………….. – Bé vừa hét vừa vẫy tay liên tục.

- Thiên Thiên, ba sang Việt nam chơi với con đây – Anh ta cười tươi rói,

đồng thời cũng vẫy tay liên tục, đồng thời tăng tốc độ chạy về phía nó.

Từ tên tay nó, Thiên Thiên cũng tụt xuống chạy lại ôm chầm lấy anh ta, mừng rỡ:

- Ba ơi, con nhớ ba lắm đó – Rồi bé quay sang nhìn nó – mẹ nói bất ngờ cho con chính là ba phải không ạ?

- Ừ, đúng rồi – Nó cười hiền – À mà Simon này, Mary đâu?

- Cô ấy ở đằng kia kìa – Simon chỉ về phía cửa ra vào, nơi một cô gái đang mệt mỏi kéo theo cái vali to tướng.

- SIMON – Nó hét lên – Sao lại để Mary xách đồ nặng vậy hả? Mau lại giúp nó đi, nhanh lên.

- Ừ nhỉ – Simon gật đầu rồi chạy đi, còn Thiên Thiên thì bị nó giữ lại.

Lúc này hắn mới lên tiếng, giọng nói có một chút khó chịu:

- Anh ta là Simon, người mà em kể với anh phải không?

- Đúng vậy, đó là Simon – Nó gật đầu, khẽ mỉm cười – Mà này, sao giọng anh nghe kì thế? Đừng nói với em là anh ghen nhé?

- Ừ, anh ghen đó – Hắn gật đầu – Cấm em không được thân thiết với người đàn ông nào khác ngoài anh.

Nghe hắn nói xong, mặt nó đỏ bừng lên, một vài người đi ngang nó đều cười

khúc khích, thậm chí có người còn nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ. Nó bực tức nói thầm thì đủ để hắn nghe:

- Anh có biết đây là đâu không mà nói thế hả? Thiên Thiên nghe thấy thì sao? Anh chỉ toàn dạy hư thằng bé không thôi.

- Em hỏi thì anh trả lời thôi – Hắn nhìn nó bằng cặp mắt vô tội rồi quay

sang nháy mắt với bé – Con có nghe ba nói gì không Thiên Thiên?

- Dạ không ạ, con bịt tay lại rồi – Thiên Thiên cười toe toét<ôi trời ơi, dạy hư thằng bé rồi>

- Hai cha con các người thật là……. – Nó nhìn hắn và bé bằng con mắt chán nản – Tôi không nói chuyện với các người nữa.

Lúc nó vừa nói xong, Mary từ phía sau chạy đến ôm chầm lấy nó, miệng xổ một tràng tiếng Pháp:

- Chị May, em nhớ chị quá, em về để dự đám cưới của chị đây, chị có nhớ

em không? Xa chị mới có 1 tuần hơn mà em đã nhớ chị đến sắp chết rồi đây này…….

- Thôi, dừng – Nó đưa tay ra chặn trước miệng cô – Đủ rồi, bây giờ về nhà chị cái đã rồi muốn nói gì thì nói.

- Vâng, tuân lệnh chị yêu – Mary hôn vào môi nó cái chụt rồi chạy tót ra

ngoài trước sự ngạc nhiên của hắn, còn nó, Hạo Thiên và cả Simon đều cảm thấy bình thường.

- Đi thôi, coi chừng lọt mắt ra bây giờ – Nó huơ huơ tay trước mặt hắn

Nói rồi, không thấy hắn nhúc nhích, nó nắm lấy tay hắn kéo đi, còn Thiên Thiên thì nhảy tót lên lưng của Simon.

Về đến nhà nó, Mary đã hét toáng lên, khiến cho ly cà phê trên tay ông

Minh xém nữa bay xuống đất. Ông nhìn cô một hồi lâu rồi nhíu mày lại,

ngạc nhiên nói:

- Con là Mary có phải không?

- Vâng, con là Mary đây, con nhớ bác quá à

Mary giơ hai tay ra, định chạy tới hôn ông thì đã bị Simon tóm lại. Anh trừng mắt nhìn cô:

- Này, em kìm chế cái thói quen của mình lại được không?

- Được, hihi – Mary lè lưỡi ra trông rất đáng yêu.

- Ba, chuyện hôm trước con kể với ba, ba đã chuẩn bị tới đâu rồi ạ? – Nó mỉm cười

- Xong rồi, bây giờ chỉ còn đợi hai đứa kết hôn thôi – Ông vui vẻ nói rồi quay sang Simon – Cậu muốn nói với tôi chuyện gì nào?

Simon ngồi xuống ghế, mặt vô cùng nghiêm túc, anh bắt cầu lên tiếng:

- Dạ thưa bác, cháu muốn bác gả Mary cho cháu ạ.

Nghe anh nói xong, Mary sững sờ một lúc rồi bật khóc khiến nó phải bất đắc

dĩ trở thành cô bảo mẫu cho “đứa trẻ” này. Ông Minh nhướng một bên mày

lên, lạnh lùng:

- Cậu nghĩ mình có khả năng lo lắng cho con gái của tôi hay sao?

- Vâng, cháu có thể ạ, cháu sẽ làm tất cả mọi thứ để cho cô ấy được hạnh phúc – Simon khẳng định – Xin bác hãy đồng ý.

- Được rồi, ta không nói dài dòng nữa – Ông Minh mỉm cười – Thật ra khi

con bé Nguyệt về nước, nó đã kể cho ta nghe chuyện của 2 đứa rồi, ta

cũng đã điều tra thân thế của cháu, ta tin cháu c


XtGem Forum catalog