80s toys - Atari. I still have
Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324590

Bình chọn: 10.00/10/459 lượt.

ăn có rất nhiều quán kẹo

gừng. Hương kẹo gừng nồng đậm làm cho người ta nhịn không được muốn hắt

xì vài cái.

Khi Lôi Húc Minh bước ra từ nhà cũ của Thẩm Tùng Văn, trời đã chạng vạng, vì thế liền gọi chút đồ ăn ở “Lão ốc”

“Ông chủ, nghe nói đồ ăn của ông rất ngon a!”

Lúc nghe thấy giọng nói quen thuộc kia lại vang lên xung quanh , anh không nhịn được lại vỗ vỗ trán mỉm cười.

Là Phượng Hoàng quá nhỏ, hay là thế giới này quá nhỏ?

Giữa trưa khi trở về từ mộ địa Thẩm Tùng Văn, một tiểu cô

nương nhỏ bé bán hoa cỏ , bươm bướm đi phía sau xe họ lớn tiếng kêu la

cái gì không rõ, sau khi sư phó kéo xe phiên dịch mới biết được đó là :

“Trên trời dưới đất nguyện làm một đôi.”

Vì những lời này, Lục Phồn Tinh giậm chân hồi lâu, khăng khăng cho rằng đi cùng anh là làm hại đóa hoa tươi là cô.

Về tới trong thành, bọn họ liền mỗi người một ngả.

Cô vẫn trả sư phó tiền xe, còn cướp thanh toán phần của anh, sau đó đeo túi bước đi, giống như vừa rồi trên xe chỉ có một mình cô

vậy.

“Đương nhiên rồi! Ta đây chính là chủ quán!” Ông chủ vung vẩy cái xẻng, không để bất cứ thứ gì khiêu khích quyền uy của mình.

“Tốt, tôi muốn ăn ở đây.” Lục Phồn Tinh cũng rất là sảng khoái.

Ông chủ lại vung xẻng lên: “Vào ngồi đi. Cô nương đi một mình a?”

“Đúng vậy.”

“Cô ngồi cùng bàn với tiểu tử kia đi , có thể tiết kiệm ít

tiền, đồ ăn của chúng ta một phần khá nhiều.” Ông chủ nghĩ thay cho

người khác , là ngữ khí trần thuật , không phải hỏi han , tựa như cho

rằng chắc chắn bọn họ sẽ ngồi chung một bàn.

Nói dân phong Phượng Hoàng thuần phác quả nhiên là thuần

phác, nếu là ở Hàng Châu, có thể kiếm thêm bao nhiêu thì kiếm thêm bấy

nhiêu, làm gì có chuyện nghĩ thay khách hàng như vậy.

Lục Phồn Tinh suy nghĩ trong lòng, sau đó nhìn theo phương

hướng cái xẻng đang vung lên của ông chủ , đã lại nhìn thấy người kia,

ai nha, người quen.

“Tiểu Minh?” Lục Phồn Tinh đi đến bên cạnh anh, cực kỳ ngạc nhiên, “Thế này cũng có thể chạm mặt a?”

“Kỳ quái sao?” Lôi Húc Minh nhướn mi, “Ở Phượng Hoàng còn có thể thấy cô, thấy cô ở đây có thể coi là chuyện bình thường.”

“Ai nha, đọc vạn quyển sách, xin cơm ngàn dặm là tín điều của tôi từ lúc sinh ra.” Cô vung túi lớn, vứt xuống bên cạnh ghế, rất không khách khí ngồi xuống, cầm thực đơn nghiên cứu, “Ông chủ, giới thiệu xem đồ ăn nào là chiêu bài của các ngươi a”

“Ở đây cái gì cũng là chiêu bài của tôi!” Ông chủ vô cùng

ngạo mạn nói, rất không khách khí hất hất một góc tạp dề trắng, động tác mây trôi nước chảy.

“Vậy thì mỗi món đều lấy một phần đi.” Lục Phồn Tinh cực kỳ nghiêm túc cân nhắc.

Ông chủ cũng rất nghiêm túc: “Vậy cô ăn không vô.”

“Không bằng như thế này. Ông chủ, ông nhìn thật kỹ nha.” Lục

Phồn Tinh nhắm mắt lai, giơ tay chỉ loạn, “Này, này, này, này, này.”

“Hai món này không khác nhau là mấy, tôi thấy cô bỏ bớt một

món đi. Còn hai món này, vị tiên sinh này đã gọi rồi, cô cũng không cần

gọi nữa.” Người bình thường chẳng ai gọi món ăn như vậy , vậy mà ông chủ quán này cư nhiên có thể thích ứng, ai nói năng lực chịu đựng của người Trung Quốc kém?

“Được.” Lục Phồn Tinh cười meo meo, vỗ vỗ tay như vừa hoàn

thành một công trình vĩ đại, quay đầu nói chuyện với Lôi Húc Minh: “Anh

vừa mới từ đâu tới đây?”

“Nhà cũ của Thẩm Tùng Văn.”

“Vé vào cửa 86 tệ mà anh cũng đi? Rõ ràng là bịp bợm a. Anh nhiều tiền lắm sao?” Lục Phồn Tinh mở to mắt , nhìn chằm chằm anh.

Lôi Húc Minh nhìn chăm chú cốc trà trên tay, nhìn vẻ hờ hững

của bản thân in trong nước trà, không định để ý tới kẻ không giống người trái đất kia.

“Trà rất nóng.” Có lẽ người quỷ dị như cô, đã quen bị người

ta coi như không khí, không hề biết mình đang bị lạnh nhạt, thật dễ dàng tìm thấy niềm vui mới, “Tôi đi mua rượu.”

Cô thuộc phái hành động siêu cấp, lời vừa nói ra, người đã biến mất khỏi cửa quán.

Một lúc sau, trên tay cô đã cầm mấy chén rượu đục đục, ngồi trở lại ghế.

“Đây là rượu hoa quế, đây là rượu dương mai, đây là rượu

ngô….” Cô đem chia đôi tất cả rượu trong mấy cái chén nhựa, “Anh ngửi

xem ngửi xem, rất thơm a.”

Anh cầm lấy.

Đồ ăn còn chưa được bưng lên, cứ ngồi không không nói câu nào cũng thật xấu hổ.

“Lục Phồn Tinh, sau khi đi khỏi cô làm cái gì?”

“A!” Cô bỗng nhiên kêu lớn, “Anh lần đầu tiên gọi tên tôi

nha! Thế nào, có cảm thấy gọi lên thật du dương trầm bổng, thánh thót

như tiếng rơi của châu ngọc?”

“Nếu cô còn tiếp tục phản ứng như vậy, sau này tôi vẫn sẽ gọi cô là Lục tiểu thư.” Anh nhấp ngụm trà.

“Tôi không sao hết.” Cô cợt nhả, “Lục tiểu thư, Lục Phồn

Tinh, Lục ngu ngốc, sao cũng được miễn tôi biết là gọi tôi. Buổi chiều

tôi muốn đi làm nghệ thuật. Lại đây, cho anh thưởng thức.”

Cô sờ sờ cái túi cả nửa ngày, lấy ra một mảnh vải hoa nhuộm

bằng sáp vẫn còn ẩm ướt, để lên trên bàn: “Thấy thế nào, tôi tự mình làm tất nha, từ thiết kế đến nhuộm sáp.”

Anh tặng cô một ánh mắt “Biết ngay sẽ như vậy mà” : “Rất nghệ thuật.”

Qủa thực rất nghệ thuật, ngoài việc biết nó là vải hoa nhuộm sáp, căn bản không nhìn rõ hoa văn họa tiết gì.

“Tôi biết anh là tri kỷ của tôi mà, haha.” Nghe anh khen n