ốt cuộc không nhịn nổi tò mò ngẩng đầu: “Đêm qua làm sao?”
“Đêm qua cô đối với tôi bội tình bạc nghĩa tính thế nào?”
Cô suýt nữa sặc nước miếng của chính mình: “Cái gì cái gì a?”
“Bằng không cô nghĩ cô và tôi đêm qua ngủ như thế nào?” Anh
vô tôi liếc nhìn cô một cái, “Ngày hôm qua có người uống rượu, vừa vào
phòng đã đối với tôi như vậy lại như vậy, tôi cố gắng phản kháng, nhưng
mà rốt cuộc hai tay khó địch bốn móng vuốt, đã bị …… Ai………”
“Nói bậy nói bậy. Anh nói bậy!” Lòng đầy căm phẫn a, đậu hũ
cũng chưa được ăn, lại còn bị con vịt quang quác kêu oan uổng, “Hôm qua
tôi rõ ràng say bất tỉnh nhân sự, lúc ở dưới gara còn hơi tỉnh một
chút…………”
Chết rồi………Vốn muốn giả bộ lại quên mất………Thật muốn quên hết những gì mình đã nói……….
“Dưới gara làm sao?” Ánh mắt anh sẫm lại, vẻ mặt khôn khéo,
bên miệng thấp thoáng nụ cười như có như không quen thuộc, nhìn dáng vẻ
cúi đầu trốn tránh của cô, bỗng nhiên đổi đề tài, “Có muốn nếm thử chút
tay nghề của tôi không?”
“Cái gì?” Lòng vốn có chút căng thẳng thoáng cái lại thả
lỏng, người đàn ông này, giở trò đùa giỡn cô sao? Nhưng mà như vậy cũng
tốt, bằng không cô thật sự không biết nên làm thế nào.
“Ông chủ Hoan Trường tự mình xuống bếp, cho cô đủ mặt mũi đi?”
Một lát sau.
“Ách……. cái anh gọi là xuống bếp là nấu mì ăn liền?” Lục Phồn Tinh nhìn bát mì nóng hôi hổi trước mặt há hốc mồm.
“Muốn nấu mì ăn liền thật tốt cũng cần để ý độ lửa.” Anh đưa một cái trứng trần nước sôi tới trước mặt cô.
“Cũng đúng.” Cô ngẫm lại cũng có đạo lý, ngoan ngoãn bắt đầu ăn mì.
Anh lẳng lặng nhìn cô, nhìn khuôn mặt chìm trong hơi nóng, trên trán hơi toát mồ hôi của cô.
Cô sợ nhất là nói toạc ra. Tốt nhất là ít nói, cứ làm như bạn bè bình thường. Không nói lại không được, cô sẽ trốn càng sâu trong mai rùa. Cho nên đành phải chậm rãi quấy nhiễu mỗi lúc một ít.
Phồn Tinh là người phụ nữ giống như gợn sóng. Rõ ràng đã dâng tới trước mặt ngươi, chạm vào ngươi, cô liền lùi xa. Cho nên chỉ có thể từ từ thăm dò, chậm rãi chậm rãi, đem cả hồ này dâng lên, cô mới không
có chỗ để chạy xa.
“Anh không ăn?” Cô ngẩng đầu kỳ quái hỏi, chỉ chỉ bát mì của anh.
Anh thở dài, cầm đũa lên: “Không ăn nổi a……..hôm qua bị người ta khinh bỉ.”
“Khinh bỉ?”
“Anh trai nói tôi quá kém tắm, lần đầu tiên thổ lộ người ta
nghe hoàn toàn không hiểu gì, lần thứ hai thổ lộ dọa người ta chạy mất.”
“Hắc hắc.” Cô cắn mì cười gượng, bỏ qua lần thứ hai, “Nói
nói nói, chia sẻ xem lần đầu thi trượt thế nào, tôi trả lại lẽ phải cho
anh, thử xem rốt cuộc kém như thế nào.”
Con ngươi Lôi Húc Minh sáng ngời khóa chặt lấy cô: “Cô muốn biết?”
Cô thật ra cũng không muốn biết lắm.
Do một câu nói sai, mà sau đó bị người nào đó ép buộc đến Thiệu Hưng, cô nghĩ thấy có chút bất đắc dĩ.
“Vì thổ lộ mà anh chạy từ Hàng Châu đến Thiệu Hưng?” Cô chép miệng.
Anh cười với cô: “Có phải đột nhiên phát hiện tôi là người đàn ông thật lãng mạn không?”
“Đúng là người đàn ông thật lãng mạn, xăng rất đắt tiền.” Cô
biết không nên so đo, nhưng mà trong lòng không khống chế được mà suy
nghĩ, lần đầu tiên anh đặt nhiều tâm tư như vậy, mà cô thì chỉ tùy tiện
nói ở ven đường.
“Là bị cô kích thích.” Anh gõ gõ cái trán của cô, “Nếu không
phải hôm qua cô nói những lời đó, tôi cũng sẽ cho cô một kỉ niệm đặc
biệt đáng nhớ.”
Do bị nhìn thấu, mặt cô thoáng cái đỏ lên, lấy tay xoa xoa
chỗ bị anh gõ, rõ ràng chỉ là đụng chạm nhỏ như vậy, cô sao lại thấy
căng thẳng? Cô vội vàng chuyển đề tài: “Sau đó thì sao? Cứ như thế thổ
lộ sao?”
“Không vội.” Anh cười rạng rỡ.
Anh đúng là không vội, không vội suốt một ngày, đưa cô đi thăm thú khắp các phong cảnh của Thiệu Hưng.
Thiệu Hưng là mảnh đất rất kỳ lạ.
Bình thường, ở những nơi khác, có một danh nhân cũng đã đủ để người ta hãnh diện một phen. Nhưng mà ở Thiệu Hưng, qua các thời kỳ,
danh nhân lại xuất hiện tầng tầng lớp lớp, đến nơi này dạo chơi có quá
nhiều danh nhân vĩ đại , nhưng lại không hề có khí thế áp bức người
khác, tất cả đều khinh miêu đạm tả, tất cả sự huy hoàng đều được tóm
lược.
Nó không phải là thứ có thể liếc mắt là nhìn thấu–nó rất kín đáo, kín đáo đến mức gần như không có gì.
Cổ nhân cũng đã suýt chút nữa vùi lấp thành phố này.
Nó xứng với tên gọi thành phố ký ức.
Anh lại chậm chạp không kể cô nghe chuyện xưa của mình.
Khi gần tới hoàng hôn, anh đưa cô đến nhà cũ của Chu Ân.
Ngày đó khi gặp người kia, là ở trong lòng cáo biệt với cô ấy; đưa Phồn Tinh tới đây, là để cáo biệt ký ức của chính mình.
Anh không phải là kẻ khốn nạn như vậy, yêu một người, sẽ coi
mọi tình cảm đã qua chỉ là hiểu lầm, nào là anh em a, người thân a, nào
là lấy cớ từ trên người kia thấy bóng dáng của cô linh tinh. Yêu chính
là yêu, dù cho sau này mình bỏ qua những tình cảm lúc ấy, trạng thái
ngay lúc ấy cũng không hề thay đổi.
Rất khó nói hai đoạn tình cảm này bên nào nặng bên nào nhẹ,
chỉ có thể nói đoạn tình cảm phía trước kia, vì anh biết cô ấy có đối
tượng lưỡng tình tương duyệt cho nên đã không còn thực sự quyết tâm.
Nhưng là cũng bởi vì cả hai đều rất nặng, cho nên anh nắ