ghe người mẹ là giáo viên của mình nhắc đi nhắc lại tầm
quan trọng của việc học.
Vì thế cho dù không hiểu chuyện mức nào thì tôi cũng biết nhất định phải
học thật giỏi.
May mà tôi không phải là đồ lạc loài duy nhất bị tẩy chay trong lớp. Người
được hưởng “đãi ngộ” giống tôi còn có cô bạn béo mập ấy. Sở trường lớn nhất của
cô ấy là xé bìa sách giáo khoa dán lên truyện tranh rồi khoái chí đọc những cuốn
truyện tranh lãng mạn trong khi cả lớp đang đọc bài.
Trong tất cả những lời cô ấy nói với tôi, tôi nhớ rõ nhất là những lời liên
quan đến “ghen ghét”. Cô ấy nói ghen ghét là một trong bảy tội lỗi chết người, vì
thế tôi phải tha thứ cho họ.
“Họ” mà cô ấy nói là những cô gái vẫn chưa hiểu nhân tình hiểm ác nhưng
đã lộ bản chất. Ví dụ như: bạn A bỏ chuột chết vào ngăn bàn của tôi, bạn B ngáng
chân giữa cầu thang khiến tôi ngã chổng kềnh trước mặt mọi người, còn có bạn C
nói với thầy giáo là “Lúc thi bạn Sơ Vi cúi xuống gầm bàn mở sách”…
Những chuyện quá khứ tôi không muốn nhớ lại nhưng lại khắc sâu trong
những năm tháng niên thiếu trong sáng, trở thành lịch sử không thể thay đổi.
Một tháng mẹ tôi đến thăm tôi một lần, mua cho tôi đồ ăn. Mặc dù càng
ngày bà càng tiều tụy, nhưng không thể khơi một chút niềm thương xót nào trong
tôi.
Tôi hận họ. Tôi biết chắc rằng đã xảy ra biến cố gì đó mà tôi không biết, nếu
không vì sao lần nào cũng chỉ một mình mẹ tôi đến thăm tôi? Vì sao bố không
đến?
Lời giải thích của mẹ lúc nào cũng thật miễn cưỡng: Bố bận… Bố đi công
tác… Bố đã lên xe rồi nhưng có việc gấp nên lại quay về, lần sau nhất định sẽ
đến…
Tôi thường lạnh lùng nhìn mẹ bịa những cái cớ vô hồn để lừa gạt tôi. Mẹ
tưởng tôi là đứa ngu ngốc sao? Trước khi ép tôi đến thành phố H, bố đã rất ít khi
về nhà… Mẹ tưởng tôi không nhận ra được điều gì sao?
Nếu không phải vì mẹ không làm tròn trách nhiệm của một người vợ, nếu
trong nhà ấm áp thêm một chút thì sao có thể như thế này được?
Mỗi khi tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt lạnh lùng, người bà ngoại bị tôi gọi là “bà
ngoại sói” lúc nào cũng đứng bên cạnh thêm mắm thêm muối:
- Nhìn nó kìa, mới tí tuổi mà đã nhìn người khác như thế, sau này lớn lên thì
không biết sẽ thế nào…
Về sau, tôi nói với Quân Lương một chút về cuộc sống ở thành phố H. Tôi
nói cậu có thể tưởng tượng được không, mỗi ngày đi học đi ngang qua trạm vận
chuyển đồ phế thải, nhìn đường sắt vươn dài đến vô hạn, cảm giác ấy… rất thê
lương.
Hồi ấy còn nhỏ, cho dù có biết nhiều câu chữ thì cũng không hiểu phải nói
thế nào.
Sau này lớn lên, lần đầu tiên nhìn thấy từ “cô đơn”, tôi bất chợt nhớ đến hai
đường ray ấy – vươn dài vô tận, không bao giờ giao nhau. Có lẽ đó chính là cô
đơn…
Cuộc sống như địa ngục ấy kết thúc năm tôi học lớp sáu. Lúc đến đón tôi,
mẹ rất ngạc nhiên khi phát hiện tôi đã cao 1m60. Vẻ mặt mẹ có chút kinh ngạc, có
chút vui mừng, xen lẫn với chút gì đó bối rối.
Nhưng vô ích, tôi sẽ không tha thứ cho mẹ.
Những đêm trằn trọc không sao ngủ được, những đêm ôm mặt khóc, những
ngày tháng bước đi lảo đảo nhưng vẫn phải kiên cường chống đỡ, vờ ra vẻ mình rất
kiêu ngạo. Chúng không cho phép tôi quên.
Ngồi trên tàu về thành phố Z, mẹ buồn rầu nói với tôi:
- Sơ Vi, sau này nhà mình chỉ có hai mẹ con mình sống với nhau…
Tôi nhìn rặng núi và cánh đồng vụt qua ngoài cửa sổ, hai mắt ngấn lệ nhưng
từ đầu đến cuối tôi vẫn quay lưng về phía mẹ, không chịu quay người lại.
Sau khi quay về thành phố Z, tôi như biến thành một người khác. Trong số
hàng xóm láng giềng xung quanh thường có những người nhiều chuyện, không cẩn
thận một chút là có chuyện ngay. Tôi không hỏi mẹ một từ nào về sự mất tích của
bố. Tâm trạng kỳ lạ ấy giống như lạc đà, tôi rất sợ chỉ cần mình hỏi thì sẽ biến
thành sự thật.
Từ sau khi gia đình tôi chỉ còn lại hai người, nó trở nên hết sức yên tĩnh.
Yên tĩnh đến nỗi thậm chí có thể nghe thấy nhịp thở của đối phương. Càng ngày
chúng tôi càng ít nói chuyện với nhau, không ai có dũng khí lật đổ bức tường ngăn
cách ngày càng dày ấy.
Tôi đã từng nói nếu như không gặp Quân Lương, chắc chắn cuộc đời của tôi
sẽ khác.
Nhưng… cuộc đời không có nếu như.
Quân Lương chuyển đến lớp tôi vào học kỳ một năm lớp bảy. Nghe nói vì
cô ấy bị ốm, bỏ lỡ việc học nên bố mẹ cô ấy quyết định đưa cô ấy đến lớp học có
chất lượng học tập vượt trội như lớp tôi để học lại.
Hồi ấy, trông cô ấy rất nổi bật. Giáo viên chủ nhiệm có ý tốt muốn cô ấy
đứng lên bục giới thiệu về bản thân với các bạn trong lớp. Nào ngờ đại tiểu thư này
không nể mặt giáo viên một chút nào:
- Giới thiệu cái gì, có cái gì mà phải giới thiệu? Em tên là Tô Quân Lương
được rồi chứ?
Giáo viên chủ nhiệm tức đến đỏ mặt. Tôi nghĩ nếu không phải vì nể mặt bố
của Quân Lương thì chắc chắn giáo viên chủ nhiệm sẽ bóp chết đứa con gái không
biết trời cao đất dày này t
