đều thừa nhận chiếc váy thật sự rất đẹp. Cô ấy chỉ mặc một lần, vì lúc ăn cơm
không cẩn thận làm dính dầu mỡ nên đã cởi ra để giặt.
Ngày hôm sau, lúc cô ấy đi rút quần áo, trên sân thượng có treo rất nhiều
quần áo nhưng không có chiếc váy ấy.
Vì chuyện này mà Quân Lương vô cùng tức giận, đứng trên sân thượng chửi
rất nhiều câu khó nghe. Nhưng cô ấy lại không biết rốt cuộc ai lấy trộm. Tôi đã an
ủi cô ấy, kẻ ăn trộm nhất định sẽ mặc nó, nhất định chúng ta sẽ bắt được kẻ đó!
Nhưng chờ từ mùa hè đến mùa đông cũng không thấy ai mặc chiếc váy ấy.
Cô nàng Quân Lương có rất nhiều váy đẹp cũng nhanh chóng gạt chuyện này sang
một bên, hoàn toàn không nhớ gì đến nó nữa.
Không ngờ lâu như vậy rồi mà tôi lại biết được chuyện liên quan đến chiếc
váy ấy qua Đường Nguyên Nguyên.
Trông cô ấy có vẻ ngượng ngùng nhưng lại giống như thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ cũng phải, giấu lâu như vậy, chắc chắn bản thân cô ấy cũng khó chịu.
- Suy nghĩ của mình lúc ấy… bây giờ nghĩ lại thật ấu trĩ. Tô Quân Lương rất
giàu, không bận tâm đến một chiếc váy. Nhưng mình có thể vứt một chiếc, cô ta sẽ
ít đi một chiếc.
Lúc nói câu ấy, Đường Nguyên Nguyên nói rất nhỏ, giống như chột dạ và hổ
thẹn, lại giống như sợ tôi sẽ nói ra những lời lẽ không hay. Nhưng tôi cầm thìa,
ngây người một lúc lâu, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười với cô ấy:
- Mình hiểu.
Thật sự tôi hiểu.
Cảm giác này giống như hồi nhỏ chưa làm xong bài tập, sợ cô giác phê bình
nên lén chạy đi xé vở bài tập của người khác để đổi lấy sự cân bằng tâm lý.
Tôi mỉm cười với Đường Nguyên Nguyên:
- Cậu yên tâm đi, mình sẽ không nói với Quân Lương, dù sao thì chuyện
cũng đã qua rồi.
Đường Nguyên Nguyên nhìn tôi rất lâu, sau đó nói:
- Tống Sơ Vi, trước đây mình không biết, thực ra cậu có ánh mắt rất lương
thiện.
Tôi sững người, sao câu nói này lại quen vậy nhỉ? Tôi đã nghe thấy ở đâu rồi
nhỉ?
Lúc nhìn thấy Viên Tổ Vực ở cổng ký túc xá nữ, nghi vấn của tôi đã hoàn
toàn được giải đáp. Đúng vậy, chính là câu anh ta đã nói: “Tống Sơ Vi, em có một
đôi mắt rất biết lắng nghe”.
Tính ra cũng đã lâu rồi tôi và Viên Tổ Vực không gặp nhau rồi. Chúng tôi đi
men theo hồ nhân tạo trong trường. Anh đút tay vào túi, khuôn mặt lúc nhìn
nghiêng ẩn chứa cảm giác cô đơn.
Gió khẽ thổi làm mặt hồ gợn sóng, bỗng nhiên Viên Tổ Vực nói một câu
ngoài chủ đề:
- Trường em thật đẹp.
Tôi cúi đầu, không biết phải nói gì. Anh cũng không bận tâm đến phản ứng
của tôi mà nói tiếp:
- Hồi anh mới thôi học, sáng nào cũng thức dậy, thậm chí có lúc còn mặc
đồng phục đeo cặp sách chạy ra ngoài như mọi khi… Nhưng lúc mở cửa anh lại
tỉnh lại, biết là mình đang mơ.
Tôi dừng bước, lặng lẽ nhìn anh.
Mái tóc của anh lúc nào cũng cắt rất ngắn, từng sợi rõ ràng. Anh đã từng nói
những anh chàng đẹp trai thật sự không cần phải để mái che… Bình thường lúc
nào anh cũng cười khì khì, không nghiêm túc chút nào, cũng chưa bao giờ giống…
một người nào đó đã từng nói một vài câu khiến tôi rất cảm động nhưng tôi có thể
cảm nhận được một cách rõ ràng sự tin tưởng của anh đối với tôi.
Niềm tin rất khó xây dựng nhưng rất dễ bị đạp đổ.
Bỗng nhiên anh ngượng ngùng gãi đầu:
- Ha ha, sao anh lại nhắc đến những chuyện ấy nhỉ? Đúng là phong cảnh
trường em rất đẹp, khiến đầu óc anh u mê.
Tôi mỉm cười, đang định nói: “Thực ra sau này có cơ hội, anh vẫn có thể học
tiếp mà”, nhưng tôi vẫn chưa kịp nói thì anh bỗng chuyển chủ đề:
- Chuyện kia em nghĩ thế nào rồi?
- Á? - Tôi ngây người nhìn anh.
- Em đừng có mà giả vờ mất trí. Chuyện hôm ấy anh nói với em, em suy
nghĩ thế nào rồi?
Tôi lấy lại bình tĩnh, chuyện anh nói là chuyện tôi làm bạn gái của anh!
Trần Chỉ Tình xuất viện vào cuối tuần. Thời tiết rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, hai
hàng cây bên đường ở bệnh viện tỏa mùi hương thơm nhẹ. Cô ấy ngồi trên xe lăn,
để mặc cho bố mẹ đẩy đi. Đến cổng bệnh viện, cô ấy nhìn thấy Đỗ Tầm.
Không ngờ vẫn còn được gặp lại người này.
Khoảng thời gian tĩnh dưỡng ở bệnh viện, ngày nào Trần Chỉ Tình cũng
nhìn chằm chằm vào dịch truyền, từng giọt từng giọt theo ống dẫn chảy vào cơ thể
mình, trộn lẫn với máu, chầm chậm, giống như thời gian cứ chầm chậm trôi đi.
Khoảng thời gian này, cô ép mình không được nghĩ tới Đỗ Tầm, không được
nghĩ tới người đã cướp đi Đỗ Tầm, càng không được nghĩ tới cú nhảy can đảm và
kiên quyết ấy.
Nhưng càng ép mình không được nghĩ thì những cảnh tượng ấy lại càng in
đậm trong tâm trí cô, dường như chỉ cần nhắm mắt là sẽ nhìn thấy chúng nhe nanh,
giơ vuốt lao về phía cô.
Lúc đầu cô còn khóc, khóc đến xé ruột xé gan, khóc đến nỗi gối ướt sũng
cũng không chịu thôi… Dần dần, muốn khóc cũng không khóc được, và nhận ra
thực ra không có ai đồng cảm với mình, không có ai đứng ở góc độ của mình để
trách móc đôi nam nữ đã làm hại mình.
Bệnh nhân ở giường bên cạnh