Ring ring
Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327812

Bình chọn: 9.5.00/10/781 lượt.

sao? Không hỏi huynh hỏi ai?”

“Hừ, dù có ta, cũng không có nghĩa muội được nghi ngờ ta.”

“Muội chưa hề nói thế.”

Hắn hừ một tiếng, quay đầu không nhìn ta, dường như tỏ vẻ hắn đang rất thương tâm, rất tức giận.

Ta cố nén cười, đổi đề tài, “Huynh nói xem, chuyện vừa rồi liệu có phải mẹ muội làm không?”

Hắn hầm hừ: “Hừ, muội không biết ghen, ta cho rằng mẹ muội cũng thế.”

A? Theo khẩu khí này thì hình như hắn bất mãn vì ta không ghen, haizzz, gặp người rộng lượng như ta chẳng phải hắn nên vui đến ngủ cũng cười sao?

Ta nhìn ánh mắt u oán sâu kín của hắn, không thể làm gì khác hơn là vỗ vai hắn trấn an, “Muội… thật ra muội vừa ghen.”

Hắn quay đầu lại hỏi, “Thật sao?”

Ta gật đầu nói: “Vâng. Khi thấy cô gái kia đút nho cho huynh, muội thấy chua chát nên mới ra ngoài.”

Giang Thần bĩu môi, “Lời của muội nghe như trông mơ giải khát, không giống ghen. Ghen không phải là chỉ thấy chua chát, mà là tim đau nhức nhối.”

Haizzz, yêu cầu cao quá. Khó chịu thế nào mà chẳng là ghen? Lại còn phân biệt chua chát với nhức nhối. Ta cẩn thận suy nghĩ, ra vẻ tim cũng nhức nhối.

Ta đỏ mặt lại nói: “Tất nhiên tim cũng nhức nhối.”

Giang Thần liền tỏ vẻ phấn khởi, tươi cười, “Ta thật cao hứng.”

Haizzz, xem ra có lúc phải cường điệu mới xong.

Đến Quy Vân sơn trang, khi Giang Thần đỡ ta xuống xe, xảy ra một chuyện kì lạ. Trên cửa xe ghim một tờ giấy nhỏ không biết từ lúc nào.

Giang Thần nhổ tờ giấy ra, từ từ mở ra, đưa ra trước đèn, trên giấy là một dòng chữ nắn nót.

“Bà ấy đang ở ‘Không thể không mua’.”

Ta và Giang Thần đều kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau, ai đưa tin? “Bà ấy”, là mẫu thân của ta sao?

Lòng ta chợt nhớ, Vân Châu cũng từng nói hắn nhận được một phong thư không rõ xuất xứ. Chẳng lẽ, hai lá thư cùng một người gửi, người đó gợi ý cho chúng ta? Tại sao người đó lại biết rõ hành tung mẫu thân như vậy?

Khi ta đưa tờ giấy cho sư phụ, mắt người sáng lên, sau đó người trầm lặng một lúc, rồi lại đột nhiên lên tiếng, hai mắt sáng lấp lánh, “Tiểu Mạt, ngày mai con lại cùng ta đến ‘Không thể không mua’.”

“Vâng. Sư phụ người về nghỉ ngơi dưỡng sức đi. Ngày mai chúng ta lại đi tìm Cố tẩu.”

Về phòng, Giang Thần căn dặn người hầu nấu nước cho ta ngâm mình, nấu canh gừng cho ta và Tiểu Hà Bao uống cho toát mồ hôi.

Hôm sau ăn xong điểm tâm, ta và sư phụ liền chạy thẳng tới “Không thể không mua”.

Hôm nay may mắn, Cố tẩu đã hết phong hàn, đang ở trong cửa hàng.

Giang Thần gọi một tiếng, Cố tẩu liền tách ra khỏi nhóm ba vị phụ nhân đang xem vải, tươi cười đi về phía chúng ta.

“Ôi, khách quý lâm môn. Thiếu gia thiếu phu nhân cũng đến, mời vào mời vào. Tiểu Khánh, dâng trà thơm.”

Ánh mắt Cố tẩu nhìn sư phụ vẫn nhiệt tình như vậy. Ta đang định chiêm ngưỡng gương mặt tuấn tú của sư phụ ửng đỏ, không ngờ, hôm nay sư phụ lại mặt không đổi sắc, không có nửa phần luống cuống và ngượng ngùng.

Sư phụ thoải mái tiến tới chào hỏi: “Cố tẩu, đa tạ cô hôm trước đến xem bệnh cho đồ nhi của ta, hôm nay đến, muốn nhờ cô kê cho con bé một phương thuốc tẩm bổ.”

Cố tẩu cười nói: “Không cần đâu? Thiếu phu nhân không có bệnh tật gì, phu nhân cũng đã an bài việc tẩm bổ, sư phụ ngài yên tâm.”

Sư phụ nhìn Cố tẩu chăm chú: “Uh, nghe Thích phu nhân nói, Cố tẩu là cao nhân lánh đời, y thuật cao siêu. Ta nghĩ, nhờ cô kê cho tiểu Mạt một phương thuốc tẩm bổ vẫn hơn.”

Sư phụ có vẻ rất nghiêm túc, tỏ rõ vẻ không đạt được mục đích quyết không buông tha, như thể lúc nào Cố tẩu còn chưa viết phương thuốc thì người chưa đi. Haizzz, nếu sư phụ đã quyết tâm thì khó mà lay chuyển, điểm này, ta là đệ tử chân truyền.

Cố tẩu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là quay đầu nói: “Vậy… Tiểu Khánh, mang bút mực ra đây”

Một lát sau, Tiểu Khánh mang bút mực đến, Cố tẩu bày trên bàn trà, chấm bút vào nghiên mực.

Ta đứng một bên tò mò vô hạn, sư phụ biết rõ ta giả bệnh, Cố tẩu cũng nói ta không trúng độc, tại sao người kiên quyết nhờ Cố tẩu kê cho ta một phương thuốc? Ta nhìn sư phụ, phát hiện người đang cắn môi!

Thế lại càng kỳ quái, người căng thẳng vì điều gì?

Cố tẩu cầm bút lằng nhằng hồi lâu, chỉ viết nửa chữ. Sư phụ nhìn nửa chữ kia chăm chăm, tay nắm thành quyền. Ta nhìn hồi lâu cũng không nhìn ta Cố tẩu muốn viết chữ gì.

Cố tẩu quay sang Giang Thần cười ngượng ngùng: “Thiếu gia, chữ ‘con hàu’ viết thế nào?”

Sao Cố tẩu lại không biết chữ? Vậy trước kia làm sao kê đơn?

Giang Thần cầm bút, viết nốt nửa chữ đang viết dở, sau đó viết nốt chữ ‘hàu’, rồi đưa bút cho Cố tẩu, Cố tẩu không nhận bút, cười xấu hổ: “Ta đã nhiều năm không cầm bút, giờ quên gần hết, không bằng ta đọc, thiếu gia viết hộ ta.”

Giang Thần ngạc nhiên nói: “Ô, sổ sách của cửa hàng chẳng phải đều do cô viết sao?”

Cố tẩu ngượng ngùng, lại cười: “Chỉ là mấy chữ số đơn giản, tất nhiên viết được.”

Giang Thần cười nói: “Cố tẩu khiêm tốn, mấy hôm trước mẫu thân đưa sổ sách cho ta xem, bảo ta học tập dần. Ta thấy chữ của cô rất đẹp, nắn nót ngay ngắn.”

Cố tẩu cúi đầu mỉm cười không nói, lần lượt đọc tên thảo dược, Giang Thần không nói nữa, chuyên tâm viết.

Ta lơ đãng nhìn sư phụ, thấy người