Polaroid
Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328224

Bình chọn: 9.5.00/10/822 lượt.

bụng, nhưng lúc này thì rất đau, như muốn đứt ruột, như có sâu cắn.”

Giang Thần tái mặt: “Không giống đau vì lạnh bụng.”

Sư phụ nói: “Đau từ khi rời khỏi Kim Ba Cung sao?”

Sư phụ vừa dứt lời, Giang Thần biến sắc, vội hỏi: “Chẳng phải lúc đấy muội không ăn gì sao?”

Ta rầu rĩ trả lời: “Khi muội đến chỗ Chu Hộ pháp, có uống một… một chén trà.”

Giang Thần hít một hơi, sắc mặt chuyển màu trắng bệch: “Tiểu Mạt… muội!” Hắn giống như muốn trách mà không nỡ, nhíu chặt đôi mày.

Nhìn hắn như thế, trán ta vã mồ hôi, Giang Thần vỗ về trán ta, vội nói: “Đau lắm sao?”

Ta xấu hổ không dám nhìn hắn, ta không phải đau đến vã mồ hôi mà là chột dạ đến vã mồ hôi.

Đã diễn đến lúc này không thể làm nửa chừng, ta chỉ đành áy náy mà bịa đặt tiếp, “Muội nghĩ nếu hắn đã biết muội là ai, huynh lại đã trúng độc, chắc hắn sẽ không hại muội, lại thấy hắn cũng uống, vì thế không đề phòng.”

Sư phụ nói: “Thủ đoạn hạ độc của Kim Ba Cung trước giờ xuất quỷ nhập thần…” Sư phụ còn chưa nói hết câu, Giang Thần đã vội la lên: “Sư phụ, tình hình tiểu Mạt thế này sợ là trúng độc.”

Sư phụ nói: “Độc dược của Kim Ba Cung từ trước đến giờ đều do Cung chủ nghĩ ra, giải dược cũng chỉ có Kim Ba Cung mới có. Nếu Tiểu Mạt thật sự trúng độc, chúng ta chỉ có cách đến đảo Lưu Kim một chuyến tìm Thanh Dao, nhưng đi lại mất nhiều thời gian, tiểu Mạt…”

Giang Thần nói với Thích phu nhân: “Con thấy thế này, tiểu Mạt không nên bôn ba vất vả, để muội ấy ở nhà, con và sư phụ đi mời Thanh phu nhân đến đây.”

Sư phụ do dự một chút rồi nói: “Uh, tính thế cũng được, nhưng nếu độc phát trước khi chúng ta về kịp?”

Giang Thần ngẩn ra: “Vậy để tiểu Mạt đi cùng cho thỏa đáng, có phải trúng độc hay không cứ để Thanh phu nhân kiểm tra cho an tâm.”

Giang Thần quan tâm lo lắng như thế khiến ta hổ thẹn không thôi. Ta lén chú ý Thích phu nhân, mặc dù thần sắc bà có vẻ lo lắng, nhưng không nói lời nào, dường như đang cân nhắc gì đó, ta càng thêm khẳng định, chắc chắn bà có âm thầm liên lạc với mẫu thân. Giờ chắc đang suy nghĩ để mẫu thân xuất hiện thế nào.

Quả nhiên, Thích phu nhân lên tiếng: “Tiểu Mạt con về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta có biết một người y thuật cao minh, ta mời người đó đến đây một chuyến, nếu người đấy có thể chữa được là tốt, không cần bôn ba đến Kim Ba Cung.”

Lòng ta khấp khởi vui mừng, luôn mồm nói tốt. Sư phụ cũng phấn khởi nhìn ta cười.

Giang Thần bế bổng ta đi ra ngoài. Ta vừa thẹn vừa lo, “Để muội xuống.” Trong phòng ngoài sân đầy tôi tớ nha hoàn, ban ngày ban mặt bế ta về tận phòng còn ra thể thống gì?

Giang Thần nhíu mày nói: “Chẳng phải muội đang đau bụng sao, đừng cậy khỏe.” Dứt lời không nói thêm gì nữa đi thẳng ra ngoài.

Trong ánh mắt hâm mộ của đám nha hoàn, ánh mắt thán phục của đám tôi tớ, ta bị hắn bế về tận phòng. Thật ra cũng không tệ, ta không chỉ vã mồ hôi, còn đỏ mặt, nóng toàn thân, rất giống bị bệnh.... Giang Thần cẩn thận đặt ta lên giường, đắp chăn cho ta. Nhìn hắn lo lắng thế ta rất áy náy, rất muốn nói sự thật với hắn, nhưng nhìn dáng vẻ rầu rĩ lo lắng còn hơn thế của sư phụ, lại cố nhịn xuống, tạm thời vẫn chưa đến lúc.

Trong lòng kích động vạn phần, hân hoan hưng phấn, lại phải làm như đang rất đau bụng, thật là thân làm tội đời, xem ra diễn kịch không phải chuyện đơn giản dễ dàng, nằm trên giường thật sự rất không thú vị, rất thê thảm.

Giang Thần ngồi ở đầu giường, nắm chặt tay ta, thỉnh thoảng ân cần hỏi han: “Muội cảm thấy thế nào? Còn đau không?”

Ta như không kiên trì được nữa, thiếu chút nữa thì thú nhận với hắn, nhưng nhìn đến sư phụ ngơ ngẩn thất hồn lạc phách, bồn chồn như ngày dài tựa năm, lại đành nhịn xuống. Lão nhân gia cứ đi lại trong phòng như gà mái ấp trứng.

Giang Thần còn tưởng rằng sư phụ lo lắng cho ta, lên tiếng khuyên nhủ: “Sư phụ, đừng nóng vội. Chờ mẫu thân mời đại phu tới.”

Sư phụ chắc cũng là lần đầu lừa gạt, vẻ mặt chột dạ, lắp bắp: “Tiểu Mạt còn đau không?”

Ta cắn răng, vội vàng phối hợp, “Đau ạ!”

Mãi đến khi trời tối, dưới sự thôi thúc của sư phụ, Giang Thần mới chịu về phòng nghỉ ngơi.

Giang Thần bất đắc dĩ, “Con ra cửa chờ đại phu. Như Nguyệt và Tiểu Hà Bao chờ ở đây, có chuyện gì thì sai họ.”

Nhìn Giang Thần đóng cửa đi ra ngoài, ta thở dài một hơi, vội vàng xoa mi tâm. Nhíu mày giả đau bụng cả buổi chiều, bụng không đau nhưng mi tâm đau.

Sư phụ ngồi xuống đầu giường hạ giọng nói: “Tiểu tử Giang Thần đúng là một lòng một dạ với con, lo lắng đến vã mồ hôi.”

Lòng ta nóng lên, càng thêm áy náy, chỉ mong mẫu thân nhanh đến, để ta nhanh chóng thú nhận với Giang Thần cho xong.

Sư phụ kích động nắm tay thành quyền, “Nếu không có gì ngoài ý muốn, chắc chắn tối nay nàng sẽ đến.”

Ta vội nói: “Sư phụ, người trốn ở sau giường đi.” Sau giường đủ để sư phụ trốn vào, đến lúc thời cơ chín muồi xuất thủ cũng tiện.

Sư phụ gật đầu, trốn ra sau giường.

Trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp dồn dập, tiếng tim đập thình thịch vì hồi hộp của ta.

“Sư phụ, ngộ nhỡ mẫu thân không đến?”

“Chắc chắn đến.”

“Sao người có thể khẳng định?”

“Thích phu nhân nhất định sẽ nói chuyện con và Giang T