Ba Đóa Hoa

Ba Đóa Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322425

Bình chọn: 10.00/10/242 lượt.

iêm loạn, Dương Âm đứng ngơ ngẩn một hồi mới bừng tỉnh. Chàng đuổi theo, song bóng hình Niệm Kỳ đã mất hút.

Đêm khuya, Niệm Kỳ như một bóng u linh trở về nhà. Chương Lão thái thái và hai em nàng đang ở trong phòng khách thấp thỏm lo âụ Thấy nàng tiến vào, Niệm Du liền buột miệng reo lên:

- A, về rồi, ngỡ là chị bị ăn bom rồi chứ!

Niệm Kỳ một lời chẳng thốt, nàng chạy a tới, bổ vào lòng lão thái thái, hai bàn tay ôm mặt mẹ, lắc mẹ mà khóc:

- Mẹ ơi, con vì sao không chịu nghe mẹ? Con đáng chết, mẹ ơi!

Chương lão thái thái sửng sốt ôm nàng:

- Kỳ nhi, con nói gì vậỷ

Chương Niệm Kỳ ngước đầu ngó nhìn mẹ, nói từng tiếng một:

- Mẹ, anh ta đã thay lòng đổi dạ rồi!

Chương Niệm Sâm giật thót người:

- Chị nói saỏ Chị Hai, Dương Âm? không đâu! Dương Âm không phải hạng người như thế đâụ Quyết không có chuyện đó. Chắc chị hiểu lầm đó thôị

- Hiểu lầm? – Niệm Kỳ xoay qua Niệm Sâm cười lạnh lùng - Hiểu lầm, chính mắt chị chứng kiến, vả lại chính hắn cũng đã nói với chị!

Nàng đứng lên, chỉ Niệm Sâm, tiếp:

- Em! Hãy sớm lo liệu lấy thân!

Và nhìn mẹ u buồn nói:

- Con ngờ trên đời ít nhất cũng có một người đàn ông ngoại lệ, một người đàn ông không thay lòng! Dè đâu, con sai rồị Mẹ, mẹ là đúng! Mẹ là đúng.

Chuyển người, nàng một mạch đi vào phòng mình. Khóa chốt lạị

- Mẹ đã biết trước sẽ có ngày này!- Chương lão thái thái lẩm bẩm nói: - Mẹ biết trước rồi! Đàn ông không có tên nào ngoại lệ, đều là ma quỷ! Ma quỷ cả.

Chương Niệm Sâm khoác chiếc áo ngoài và hối hả bỏ đi ra.

- Sâm nhi! Con đi đâu đó - Chương lão thái thái nạt- Khuya khoắt rồi!

- Con đi tìm Dương Âm để hỏi cho ra lẽ!

Niệm Sâm nói trong tức giận và bỏ đi tuốt ra khỏi cổng, Chương Niệm Du thở dài:

- Chỉ có đọc sách là tốt nhất. Bỏ sách không đọc, lằng nhằng ba cái tình yêu, ôi!

Sáng sớm hôm sau, Niệm Sâm và Dương Âm cùng trở lạị Trên khuôn mặt Niệm Sâm có vẻ kiêu ngạo và vui vẻ. Nàng hí hửng nói với Chương lão thái thái:

- Con biết là hiểu lầm mà. Thì ra là biểu nuội của Dương Âm từ Côn Minh tới, Dương Âm dẫn cô ấy đi dạo phố, có lẽ chị Hai ngó thấy mới xảy ra chuyện hiểu lầm như vậỵ

- Phải không- Chương lão thái thái lạnh lùng ngó Dương Âm, nghiêm giọng nóị - Mày lại tới lừa gạt nữa phải không. Con Kỳ bị mày gạt như vậy chưa đủ sao! Nó nói chính miệng mày đã nói với nó, giờ lại muốn trớ trêu à!

- Chính miệng cháu nói với cô ta ư? - Dương Âm rất đỗi ngạc nhiên - Cháu định nói với cô ta là cháu đã hưởng ứng lời kêu gọi của Chính phủ mà đi tòng quân, cuối tháng này cháu phải đi rồi, cô ta không đợi cháu nói hết, liền cuớp lời nói là đã biết rồi ….

Dương Âm dẫm chân:

- Ôi sự hiểu lầm này biết nói sao!! Niệm Kỳ suốt ngày cứ nơm nớp lo sợ cháu thay lòng nên mới ra nông nỗi ấỵ Cháu ngỡ cô ta biết cháu tình nguyện tòng quân mà giận. Hay đâu ôi …

Chàng lại giẫm chân, vội hỏi:

- Niệm Kỳ đâủ Cháu phải giải thích cho cô ta biết rõ mới được!

- Mày thiệt nói thật chăng? Hay là xảo quyệt? - Chương lão thái thái trừng mắt ngó Dương Âm mà hỏi:- Tao không tin mày, tao không tin một thằng đàn ông nào cả.

- Thưa bác - Dương Âm nói mà tỏ vẻ giận - Nếu như ngày ngày bác đừng nói với Niệm Kỳ là không nên tin cháu thì Niệm Kỳ quyết sẽ không giận cháu dến hiểu lầm như vậy! Giờ, bác còn chưa tin cháu ư! Xin bác cho cháu gặp Niệm Kỳ, tánh tình cô ấy cứng cỏi lắm, nếu không giải thích thì không được!

Niệm Sâm chạy Tới phòng Niệm Kỳ, gọi:

- Chị Hai, mở cửa! Dương Âm tới nè!

Trong phòng im bặt không một tiếng trả lời, Dương Âm bước tới gõ cửa:

- Niệm Kỳ, em mở cửa ra đi, anh có lời muốn nóị

Trong phòng vẫn không có chút động tĩnh, Dương Âm bỗng cảm thấy rùng mình. Chàng gọi lớn:

- Niệm Kỳ! Mở cửa.

Trong phòng vẫn không một tiếng trả lời, người ngoài cửa ngó nhìn nhau một hồị Dương Âm bèn ra sức xô mạnh cửa, xô luôn ba bốn lần cửa mới mở bung. Dương Âm đứng ngẩn người, Niệm Kỳ nằm trên giường ngửa mặt lên trời, máu dang từ cổ tay nàng tuôn chảy.

- Kỳ Nhi, - lão thái thái thét lên.

Dương Âm nhích từng bước tới, khom người đưa tay sờ mũi nàng. Chàng lập tức biết, không còn cách chi cứu vãn được nữạ Chàng quỳ gối xuống, đầu đặt trên ngực nàng, thân tuy còn ấm, nhưng tim đã ngừng đập rồi, chàng ôm chầm lấy nàng, nghẹn ngào khẽ gọi:

- Niệm Kỳ! Niệm Kỳ, Niệm Kỳ!

Dương âm gục ra đó mà lắc đầụ Chàng vùi đầu trong áo nàng. Niệm Sâm ré khóc, giậm chân thich` thịch la lên.

- Không, không, không chị không thể chết, chị không thể chết, chị không thể chết!

Lão thái thái choáng váng bước đến bên cạnh giường. Bà đứng lặng người nhìn khuôn mặt Niệm Kỳ không còn chút huyết sắc mà vẫn đẹp ấỵ Sau cùng bà run bần bật miệng tức tuởi nói:

- Mẹ bảo con... đừng yêu! Mẹ bảo con đừng… yêu! Mẹ bảo con...

Dương Âm chợt ngẩng đầu, mặt tái mét, mắt đỏ ngầụ Chàng ôm thây Niệm Kỳ, đứng lên ngó thẳng vào mặt Chương lão thái thái, từng bước đi tới bên bà, nghiến răng nói:

- Bác, bác là kẻ sát thủ! Chính bác đã giết chết Niệm Kỳ! Chính cái giáo dục của bác đã giết chết Niệm Kỳ! Bác đã giết nàng, đã giết nàng!

Chương lão thái thái lùi lại sợ hãị Chương Niệm Du la như điên loạn:

- Trời


Polly po-cket