cậu đã ở bên cạnh
mình, củng cố quyết tâm cho mình. Mình nghĩ mình đã có thể lại dũng cảm lần nữa
cầm dao mổ rồi, Quân Quân cậu dũng cảm như vậy tại sao mình có thể hèn yếu lùi
bước chứ! Hơn nữa, hôm đó ở trong phòng giải phẫu, mình có thể cầm không chỉ là
dao mổ, mà còn có cả cậu đang ở trong vòng tay của mình, mình cũng không có
cách nào buông tay, cho dù cậu khiến cho mình đau đớn mình cũng không buông ra,
cho dù cậu có chạy trốn, mình vẫn nắm lấy cậu, không buông…
Từ sau lần từ phòng giải phẫu trở về, Trần Hiểu Quân hối hận
đến nỗi ruột bầm tím, tóc cũng dài ra, mắng chửi tên quỷ đáng ghét dám ôm cô
vào lòng kia, còn dám nói thích nữa, tên ngu ngốc này, ngay cả lời nói cũng
không giống như người bình thường. Không chỉ vậy, sau đó, cứ mỗi lần thấy cô là
quỷ đáng ghét lại cười đáng ghét như vậy nữa! Tên quỷ đáng ghét này, đã chiếm
tiện nghi của mình mà còn dám vác mặt đến gặp mình? Không lườm chết cậu tôi
không gọi là Trần Hiểu Quân. Vậy tại sao lại là lườm mà không phải mắng hay
đánh? Bởi vì Trần Hiểu Quân sẽ không ngu ngốc lặp lại những sai lầm hồi năm nhất
nữa. Nhưng chiêu này thật là vô dụng, lườm đến nỗi mắt muốn lòi ra mà tên quỷ
đáng ghét đó vẫn cứ xuất hiện trước mặt cô… Chỉ còn cách đơn giản nhất, chính
là xem như không thấy.
Nói đơn giản ra thì cách này là không nghe, không nhìn,
không phản ứng. Từ nhỏ đến lớn, hai người đã chiến tranh lạnh không ít lần,
nhưng với người khác thì chiến tranh lạnh cùng lắm kéo dài vài ngày đến vài tuần
là cùng, nhưng Trình Hiểu Quân và Trần Hiểu Quân không phải người bình thường,
một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai người cũng phải ngót nghét từ vài tháng đến
vài năm. Lần này lại bắt đầu chiến tranh lạnh, Trình Hiểu Quân chỉ có thể lẳng
lặng quan sát Trần Hiểu Quân, bởi vì anh đã bắt đầu bước vào chương trình học của
năm thứ 3, không còn thời gian và sức lực để chơi trò trốn tìm với cô nữa. Có
đôi khi, anh chỉ có thể yên lặng mà chấp nhận quan hệ đặc biệt này của hai người.
Nhưng dù cục diện có bế tắc đến đâu thì cũng sẽ có lúc bị
phá vỡ, lần này, chính là việc Trần Hiểu Quân vốn khỏe như vâm lại ngã bệnh.
Năm nay Trần Hiểu Quân đăng ký tham gia thi đấu một hội thi
thể thao, hạng mục tập thể và cá nhân đều có, trước kia cô cũng từng tham gia
nhưng lại vì nhiều lý do mà nhiều lần lỡ hẹn với huy chương. Năm nay lên năm 3
đại học, cuộc thi lại chỉ diễn ra mỗi năm một lần, sau này lên năm 4 thì sẽ
không còn cơ hội nữa, vậy nên lần này Trần Hiểu Quân nhất quyết tham gia toàn bộ
hạng mục bao gồm cả tập thể lẫn cá nhân.
Trần Hiểu Quân từ nhỏ đã được ba và Trình Hiểu Quân bồi dưỡng
hun đúc nên đã sớm hiểu được đạo lý là muốn có được cái gì đó thì tất nhiên trước
đó mình phải trả giá, vậy nên những thứ gì đưa đến tay cô đều vui vẻ mà nhận. Lần
thi đấu này, Trần Hiểu Quân dùng rất nhiều thời gian và công sức để luyện tập.
Trừ việc huấn luyện mỗi ngày ra, cô còn dành ra một ít thời gian để tự mình luyện
tập. Trần Hiểu Quân là một người cố chấp, chỉ cần là chuyện cô thích, cô nhất định
sẽ mất ăn mất ngủ để thực hiện nó, cứ nhìn chuyện đọc sách hồi nhỏ là biết. Lần
này, cô quyết tâm nhất định giành thành tích tốt, dĩ nhiên lại càng cố gắng hơn
bất cứ lúc nào hết.
Mỗi ngày, Trần Hiểu Quân dành ra ít nhất sáu tiếng để vất vả
kiên trì tập luyện, chuyện này cũng không phải quá khó so với thể lực và năng lực
của cô, nhưng ngặt nỗi dạo này tiết trời khi lạnh khi nóng, thay đổi không
thôi. Trần Hiểu Quân thần kinh thô dĩ nhiên không chú ý đến những việc nhỏ nhặt
này, mỗi ngày đều mặc quần áo mỏng tang để tập luyện, đổ mồ hôi thì ngồi nghỉ
ngơi trước gió, không khéo còn do cô tập luyện xong còn về ký túc tắm bằng nước
lạnh, kết quả, cứ ngày ngày lặp lại như vậy, Trần Hiểu Quân cô đã vinh quang
ngã bệnh, nhiệt độ cơ thể cứ nóng rần lên. Đúng lúc, Quách Tuyết lại phải về
nhà, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Trần Hiểu Quân, dù cô có cố gắng thế
nào thì bệnh vẫn không có dấu hiệu suy giảm, rốt cuộc, vừa luyện tập xong, trở về
phòng là bất tỉnh luôn.
Khi cô tỉnh lại, hình như Quách Tuyết đã trở về ký túc xá liền
gọi: “Quách Tuyết …”
“Quân Quân, cậu tỉnh rồi à?!” Trình Hiểu Quân lấy một thau
nước từ trong nhà vệ sinh ra, ngồi xuống cạnh Trần Hiểu Quân: “Cậu có thấy đỡ
hơn chút nào chưa?”
Trần Hiểu Quân không rảnh để suy đoán nguyên nhân tại sao quỷ
đáng ghét lại xuất hiện trong ký túc xá của cô, cái đầu đang đau nhức mới là vấn
đề cần cô quan tâm đây: “Mấy giờ rồi…?”
Trình Hiểu Quân nhìn đồng hồ đeo tay: “Bảy giờ rưỡi.” Sau đó
nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho cô.
“Mới bảy giờ rưỡi thôi sao? Sao tôi lại thấy đói thế này…”
Trần Hiểu Quân đưa tay sờ sờ bụng, rỗng tuếch.
Trình Hiểu Quân thở dài nói: “Bây giờ là bảy giờ rưỡi sáng rồi.”
Hôm qua luyện tập không ngừng nghỉ, tiêu hao thể lực lại không ăn tối, không
đói mới lạ, thấy Quân Quân định ngồi dậy, anh ấn cô nằm xuống giường, nói, “Cậu
nằm nghỉ đi, tớ đi mua đồ ăn cho.”
“Sáng rồi sao? Sao tôi lại ngủ lâu đến vậy…” Trần Hiểu Quân
nhớ lại, hôm qua cô về lúc năm gi