n ông khác, người không tức giận sao?”
Lời này vừa nói ra, mọi người cười ngất!
Đứa nhỏ này mới mấy tuổi à? Nghe nói là chưa tới bốn tuổi, bây giờ người cũng lợi hại như vậy. Nó biết những thứ kia là gì nha? Cáo già cáo già. Hiện tại đứa bé kia cũng không dọa được, một đứa bé lanh lợi.
Phong Trác Hạo im lặng, ngươi nói đứa nhỏ này vừa mới trở về bên cạnh hắn không lâu, đứa nhỏ này biết những vấn đề này?
Rất dễ nhận thấy chính là do mẹ đứa bé truyền thụ, ngươi nói mẹ đứa bé như thế nào.
Ngược lại Lãnh Diễm vẫn ung dung nhìn viên cầu nhỏ, khóe môi câu lên, một đôi mắt xinh đẹp cùng với cặp mắt to đen nhánh của Nhục Đoàn Tử nhìn nhau. Mắt hai người này rất đẹp, đều thật to, tròn trịa, mắt hai mí,… lông mi cong dài giống như một cái quạt. Trước kia Lãnh Diễm chớp mắt một cái, Nghiêm Hi đã cảm thấy người đàn ông này sao lại đẹp mắt hơn cả cô, thật sự là bất công. Chẳng lẽ anh sinh ra vì để đả kích mình?
Lãnh Diễm nhếch miệng nhìn Nhục Đoàn Tử: “Dì Hi Hi của cháu là tán gẫu chuyện công với người khác, không nghe thấy giọng nói của cô ấy à? Giọng này cùng với giọng khi nói với cháu có bất đồng không, đã hiểu chưa?”
Nhục Đoàn Tử nghi ngờ nhíu mày, sau đó mới bừng tỉnh hiểu ra. A, hóa ra là như vậy, lần này Nghiêm Hi nói chuyện có chút cứng, không giống bình thường mềm mại, giọng trước kia còn có thể nghe thấy mùi vị nũng nịu, nhưng lần này rõ ràng là công thức hóa.
Tiếu Thâm phục Lãnh Diễm, thật không hổ là nàng dâu nuôi từ nhỏ. Từ lời nói hình dáng có thể nhận diện được thân phận của người nọ. Con dâu nuôi từ nhỏ rất có tác dụng nha, nhưng hắn thế nào giờ, hắn cũng muốn nuôi một người. Nhưng hiện tại hắn đã 28 rồi, nuôi một đứa bé năm tuổi?
Đây không phải là nuôi con dâu từ nhỏ mà là nuôi khuê nữ?
Thôi, hắn vẫn nên nuôi con dâu, về sau sinh con trai thì nhét cho nó, mình không hưởng thụ được thì để phúc lợi cho con tai mình hưởng thụ.
Nghiêm Hi cúp điện thoại nhìn đám người kia: “Cũng nói chuyện phiếm xong? Hôm nay ở lại ăn cơm đi, thuận tiện em cũng gọi Chu Châu tới, như thế nào?”
Mọi người nghĩ cũng tốt, hiện tại cũng gần trưa rồi, toàn gia đi đón Nghiêm Hi xuất viện, sẽ không qua công ty. Hiện tại qua công ty cũng không tiện, vậy thì dừng ở đây, thuận tiện nhìn tài nghệ nấu ăn của nhà Lãnh đại gia như thế nào.
Nghiêm Hi nằm viện mấy ngày coi như đã quên hoàn toàn tới Chu Châu. Vừa nghĩ tới chuyện ăn cơm mới chợt nhớ tới Lưu Thế Hiền. Lưu Thế Hiền tay nghề rất tuyệt, từ Lưu Thế Hiền mới nghĩ tới Chu Châu.
Khi Nghiêm Hi gọi điện thoại cho Chu Châu thì Chu Châu đang cùng Lưu Thế Hiền hô to gọi nhỏ chơi đùa, âm thanh kia truyền vào rong lỗ tai Nghiêm Hi, Nghiêm Hi lập tức ngây ngẩn người, đoán một chút cô nghe thấy gì?
Bên kia Chu Châu đang bị Lưu Thế Hiền lột sạch, điện thoại gọi tới, Lưu Thế Hiền có chút khó chịu. Thật vất vả mấy ngày Chu Châu mới an phận một chút, Chu Châu vừa nhìn là điện thoại của Nghiêm Hi lập tức nửa đường kêu dừng, nắm điện thoại như bảo bối. Kết quả Lưu Thế Hiền khó chịu liền dùng sức, thiếu chút nữa đem Chu Châu lên đỉnh giường. Chu Châu có chút thê thảm, giận dữ hô to: “Anh làm gì vậy, đi xuống, em đang nói chuyện điện thoại với Nghiêm Hi đấy.”
Kết quả chính là, Lưu Thế Hiền không đi xuống, Chu Châu cũng không để ý hắn trực tiếp dừng lại tán gẫu với Nghiêm Hi.
“Ok ok, một lát nữa chúng mình tới nhà cậu ăn chực.”
Kết quả khi Lưu Thế Hiền đến nhà Nghiêm Hi gương mặt rất thúi, Nghiêm Hi còn muốn Lưu Thế Hiền giúp một tay, người ta đi vào cho Nghiêm Hi một cái liếc mắt. Nghiêm Hi sờ mũi một cái, nhớ tới lúc gọi điện thoại cho Chu Châu thì trong điện thoại truyền tới âm thanh không hài hòa kia, Nghiêm Hi nghĩ, lại nhìn Lưu Thế Hiền, liền ngượng ngùng cười cười. Có chút ngượng ngùng xin lỗi người ta.
Lưu Thế Hiền và Lãnh Diễm cũng là lão huynh đệ, nhớ năm đó Lãnh Diễm tá túc ở nhà Chu Châu, chính là lúc Lưu Thế Hiền cầm muôi, tài nghệ rất cao, bữa ăn kia Lãnh Diễm rất vui vẻ.
Nghiêm Hi nhìn một phòng đại gia cộng thêm một tiểu đại gia gặp khó khăn, biết người duy nhất lại không cẩn thận chọc phải, bây giờ làm sao đây?
Chu Châu thấy cô nhìn chằm chằm Lưu Thế Hiền thì buồn bực: “Cậu nhìn anh ta làm gì?”
Nghiêm Hi cảm thấy mí mắt mình rút ra, âm thanh của Chu Châu lớn như vậy, mấy đại gia kia nhìn tới. Nghiêm Hi nhếch miệng cười một tiếng: “Hắc hắc, mấy vị đại gia, trong các người ai sẽ là người nấu cơm?”
Mọi người coi như hiểu, là không biết làm cơm, vậy vừa nãy còn sảng khoái mời? Bọn họ còn nghĩ tới để biết thức ăn nhà Lãnh đại gia, nhìn như vậy, nhà Lãnh địa gia không có thứ ăn gì rồi.
Lãnh Diễm híp măt cười nhìn một vòng, mọi người giật mình một cái, trực giác cảm thấy không ổn, Tiếu Thâm trực tiếp lấy cớ chạy, lời còn chưa nói ra, Lãnh Diễm đã khai mở kim khẩu: “Chúng ta nơi nào cũng đều đã đi qua, nhưng mà chưa có đi qua phòng bếp. Được, đi thôi, cùng nhau nhìn xem.”
Lãnh Diễm đang đau lòng lão bà của mình, nhưng người khác đâu? Lãnh đại gia, ngươi nghĩ đau lòng lão bà của ngươi, có thể hay không tha cho chúng ta?
Cuối cùng bữa cơm đó rất thảm, thiếu chút nữa gây