a, không làm tình nhân thì làm bạn bè cũng không đến nỗi tồi.
Ít nhất Quan Tiểu Yến là một cô gái đáng yêu, lúc rảnh rỗi sau này có thể trêu chọc cô một chút, cũng đủ để xả hơi.
Sau khi thuê Quan Tiểu Yến, Vương Khải luôn tự nói với chính mình, nguyên nhân hắn thuê cô là, hắn tin tưởng rằng cô là một người làm việc rất cẩn thận, cô có thể đảm nhiệm công việc của mình. Chỉ đơn giản như vậy.
Vương Khải cũng không phát hiện rằng, từ giây phút này, tình cảm của hắn dành cho Quan Tiểu Yến, có lẽ đã trượt khỏi quỹ đạo bình thường.
Đôi khi đùa giỡn sẽ phải trả giá rất nhiều, chẳng hạn như thời gian, chẳng hạn như tiền bạc, lại chẳng hạn như, tình cảm. Sự hiểu biết của Vương Khải đối với đàn ông và phụ nữ, chỉ dừng lại ở cấp độ hormone, bởi vậy cũng không kịp thời phát hiện, ánh mắt của mình dừng lại trên người Quan Tiểu Yến, ngày càng nhiều.
Cho đến một lần, Quan Tiểu Yến sau khi nhìn thấy Vu Tử Phi xong, sắc mặt trở nên cực tồi tệ, Vương Khải thấy Quan Tiểu Yến như vậy, trái tim như co thắt lại.
Muốn bảo vệ Quan Tiểu Yến, muốn chọc cho cô cười, muốn ăn món ăn cô làm, muốn… có được cô.
Vương Khải bị những ý niệm trong đầu này làm cho tâm phiền ý loạn.
Nhưng mà cô là của người khác, trên cổ cô có dấu răng của Giang Ly (kỳ thật không phải), cô nép trong lòng của Giang Ly mặc cho anh ta hôn môi, cô ở vũ hội hóa trang, cũng không thèm quay đầu lại mà lôi kéo Giang Ly rời đi.
Giang Ly Giang Ly… Giang Ly tựa như một câu ma chú, khiến cho Vương Khải đau đầu nhức óc.
Nhưng mà Vương Khải đối với tỉnh cảm giữa Quan Tiểu Yến và Giang Ly vẫn tồn tại nghi vấn, dù sao, ngày đầu tiên bọn họ kết hôn, cô cả đêm đều online nói chuyện phiếm với hắn.
Tin tốt là do Tiết Vân Phong mang đến. Tuy rằng Tiết Vân Phong không có nói rõ người đàn ông bị hắn “quyến rũ” kia là ai, nhưng mà suy nghĩ một chút, mấy ngày này đều thấy Quan Tiểu Yến cùng với Tiết Vân Phong qua lại với nhau mật thiết, Vương Khải cũng đoán được vài phần.
Chụp mũ Quan Tiểu Yến mấy câu, quả nhiên.
Giang Ly lại là gay !
Vương Khải mừng như điên, hắn cảm thấy bản thân nên hành động rồi.
Xe taxi dừng lại dưới nhà tôi. Tôi mở cửa xe, loạng chà loạng choạng xuống xe. Thiện tai, giả say cả một đoạn đường, bà đây cuối cùng cũng có thể giải thoát rồi.
Vương Khải đã bắt kịp, hắn một tay đỡ lấy bờ vai của tôi, một tay kéo lấy cánh tay của tôi, kéo tôi vào trong lồng ngực của hắn, nói: “Tôi đưa cô lên.”
Tôi thử né tránh hắn, nhưng mà vô luận có trốn tránh thế nào, hắn luôn túm được tôi, lực đạo cũng không mạnh, tôi thật sự trốn không thoát. Vì vậy, tôi nản chí, mặc kệ hắn dìu —- kỳ thật là giống xách hơn — lên lầu.
Chúng tôi đứng trước cửa nhà tôi, Vương Khải một tay dìu tôi, một tay nhấn chuông cửa. Tôi định nói tôi có chìa khóa, nhưng là tôi đang là một con ma men, đương nhiên không thể làm chuyện tỉnh táo như vậy được, vậy nên tôi đành híp mắt không nói cái gì. Đợi cho Vương Khải bấm chuông cả nửa ngày, vẫn không thấy có ai đáp lại, tôi bèn gào to, dùng sức đập đập lên cánh cửa, hô lớn: “Giang Ly, mở cửa cho bà đây!” Cho dù là giả say, thì vẫn cứ là say, Giang Ly chắc không dám làm gì với một con ma men đâu. Chẳng qua vẫn phải đóng thế này nữa, tôi không khỏi có chút bực tức trong lòng, bà đây phải giả say đến khi nào nữa đây!
Trong nhà không có ai trả lời, xem ra Giang Ly thực sự không có ở nhà. Vương Khải cúi đầu nhìn về phía tôi, hỏi: “Tiểu Yến Yến, cô có chìa khóa chứ?”
Tôi cười cười ngu ngốc nhìn hắn như thường, sau đó lấy chìa khóa ra.
Vẻ tươi cười trên mặt Vương Khải rất kỳ quái, không biết là đang tức giận hay là đang nén cười. Hắn nhận lấy chìa khòa, mở cửa, sau đó dìu tôi vào phòng khách.
Vương Khải đặt tôi lên trên ghế, tự mình ngồi xuống bên cạnh tôi.
Nội tâm của tôi trầm xuống, mặt không đổi sắc đá đá chân của hắn, nhìn hắn cười khà khà, nói: “Anh tốt nhất mau biến nhanh đi, ông xã tôi có thể đang tơ tưởng anh đấy.”
Vương Khải lại mỉm cười: “Tôi cũng đang tơ tưởng cô đây.”
Tôi không nói gì, tựa ở trên ghế nhắm mắt dưỡng thần. Chắc là nếu tôi không để ý đến hắn, tự hắn thấy chán rồi sẽ bỏ đi thôi.
“Tiểu Yến Yến, ông xã cô không ở nhà.”
“Tiểu Yến Yến, cô không biết là chúng ta có thể làm chuyện gì đó sao?”
Tôi không nói chuyện. Tôi không tin tên này có lá gan lớn như vậy, dám ở địa bàn của tôi đụng đến tôi.
“Tiểu Yến Yến, cô không nói gì tức là đồng ý sao?”
Tôi nhịn không được nói: “Anh không sợ Giang Ly bạo cúc hoa nhà anh sao?”
Vương Khải không nói chuyện. Tôi có chút kỳ quái, mở to mắt, càng thêm hoảng sợ —– khuôn mặt của Vương Khải đã gần trong gang tấc, môi của hắn gần như dính vào gương mặt tôi. Tôi cả kinh, vươn tay đẩy hắn ra, hắn lại dùng hai tay vòng quanh tôi, ghìm tôi vào trong ngực, mặc cho tôi có dùng sức như thế nào, vẫn không có tác dụng gì.
Vương Khải một mực ôm lấy tôi, cằm đặt tại hõm cổ của tôi cọ xát, sau đó hắn kề sát vào bên tai tôi, thấp giọng nói: “Vì em, tôi chẳng có gì phải sợ.” Hắn nói xong, nhẹ nhàng căn vành tai của tôi một cái.
Tôi giật mình một cái, giãy dụa trong lồng