t.”
“Tôi cũng tò mò tại sao tôi lại thích anh, đến nấu nướng cũng không biết, trừ khuôn mặt có thể coi được anh còn có thể làm những gì? Quả nhiên là tuổi trẻ vô tri mà.” Trình An Nhã phản bác mát mẻ, cãi nhau à, được thôi, cãi xong rồi nói.
“Cô tìm chồng hay là tìm bảo mẫu?” Diệp Sâm cười nhạt chế giễu.
Trình An Nhã mỉm cười rất nhã nhặn, “Anh không biết à? Chồng chính là dùng làm bảo mẫu.”
Khi Ninh Ninh gõ cửa, hai người đang cãi rất hăng, Diệp Sâm nhanh chóng đứng dậy, nhìn Trình An Nhã giơ chăn lên, xòe ra chỗ nhăn nhúm, xóa sạch chứng cứ bất hòa một cách rất ăn ý.
Ông Trình nhìn thấy Diệp tam thiếu, nét cảm kích hiện rõ trên mặt, không ngừng cảm ơn anh, Diệp tam thiếu rất lễ phép, rất tao nhã, rất khiêm nhường nói với ông Trình, đây là điều nên làm, vừa nhẹ nhàng hỏi thăm sức khỏe không Trình.
Trình An Nhã và Ninh Ninh ngồi trên giường nhìn nhau một cái, quay mặt đi một cách rất ăn ý, một người mặt không cảm xúc, một người nở nụ cười tao nhã nhìn Diệp tam thiếu đang diễn kịch. Anh không đi làm diễn viên thật là đáng tiếc, làm cho ông Trình vui đến nỗi mặt mày rạng rỡ, trong lòng nở hoa.
“An Nhã, anh ta thật sự là ba của Ninh Ninh à?” Ông Trình hỏi, vô cùng vui mừng, đối với cậu con rể này lập tức cho ngay mười điểm, đừng nói hài lòng thế nào, Diệp tam thiếu đã định lấy lòng một ai, tuyệt đối có thể khiến cho người ta tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Trình An Nhã gật đầu một cách không cam tâm, “Coi như vậy, ba, ba chăm sóc con cả ngày rồi, ba về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có y tá, con không sao.”
Ông Trình cũng biết cần để chút không gian riêng cho bọn trẻ, Diệp tam thiếu tự giác tiễn ông xuống lầu.
Khi Diệp tam thiếu lên lầu, Trình An Nhã đang kéo tai con trai dạy dỗ cậu.
Cảnh tượng này bị anh bắt gặp, Trình An Nhã dứt khoát đã không làm gì thì chớ, đã làm thì phải làm đến cùng, “Con trai, tín ngưỡng của đời con, nhớ cho kỹ, con là do mami sinh mami dưỡng, ông ta cho đến tận bây giờ đến một sợi lông cũng chẳng xuất ra, cho nên, con không được thích ông ta nhiều hơn mami, nghe rõ chưa?”
Sắc mặt Diệp Sâm hết xanh tím chuyển sang đỏ vàng, cuối cùng chuyển sang đen, chết tiệt, có ai làm mẹ như cô ta không?
Ninh Ninh nhìn gương mặt tươi cười ngọt ngào xinh đẹp của mami, lại nhìn gương mặt tốt sầm đen sì của daddy, cậu im lặng, mami, mami có cần phải ghê gớm như vậy không, trước mặt daddy mami cũng dám nói như vậy, gan cũng mập lắm đấy.
Mami phải biết rằng, mami không phải là đối thủ của daddy đâu.
Daddy mạnh, mami yếu, đây mới là con đường sáng suốt.
“Con cảm thấy…” Ninh Ninh vừa mở miệng, lập tức Trình An Nhã và Diệp Sâm đồng thời nhìn về phía cậu, hai người sắc mặt một tươi cười như cũ, một xanh đen như cũ, cậu dường như nhìn thấy thảm cảnh của cậu bị hai người xé làm đôi, máu me đầm đìa.
Ặc…
Cặp phụ mẫu này, đúng là đáng sợ.
“Ai nói tôi một sợi lông cũng không xuất ra, tiền thưởng tiền lương hai tháng nay của cô là ai cấp? tối qua dẫn Ninh Ninh đi ăn KFC cũng là tôi trả.” Diệp Sâm thật sự tức không chịu nổi, nói ra một câu rất là ngô nghê.
Ninh Ninh há hốc miệng, cậu bị tư duy của daddy trấn động triệt để rồi, daddy, ba cũng… thật là có tài quá đi.
Trình An Nhã mỉm cười: “Chủ tịch, xin anh làm ơn hiểu rõ vấn đề, tiền lương tiền thưởng là tôi lao lực dưới sự áp bức bóc lột của anh mà có được, với tính cách biến thái, thái độ làm việc xảo quyệt như anh, tôi còn cảm thấy công sức mà tôi bỏ ra với tiền lương là chưa xứng đáng, còn về KFC…xem vóc dáng hai người thì chắc là anh ăn nhiều hơn chứ gì.”
Diệp Sâm tối sầm mặt, bị cô chặn họng không nói nổi một câu.
Ninh Ninh nhìn thấy daddy tạm thua một ván, thầm mặc niệm cho anh.
“Mami nói đúng, tất nhiên là con yêu mami nhất rồi.”
Đây tuyệt đối là lời nói thật lòng.
“Cục cưng ngoan quá.” Trình An Nhã nhìn Diệp Sâm nhoẻn miệng cười rất tao nhã, rõ ràng là một gương mặt rất thuần khiết, nụ cười công thức hóa, nhưng anh cảm thấy nha đầu này ngông cuồng đến mức khiến người ta muốn dẫm bẹp mặt.
“Mami, uống canh cá, con hầm cho mami đó.” Ninh Ninh thấy chiến sự đã tạm ngưng liền chuyền chủ đề, rót canh cá cho Trình An Nhã uống, cũng may là còn nóng.
“Daddy.” Ninh Ninh đột nhiên cất tiếng gọi, Trình An Nhã nhất thời không quen, canh cá đang vào đến miệng thiếu chút nữa thì phun hết ra ngoài khiến cô ho sặc sụa.
Diệp Sâm vô cùng kích động, trên mặt là nụ cười rạng rỡ, bộ dạng có con vạn sự đủ.
Thuận tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Ninh Ninh, giọng nhẹ như bấc, “Ninh Ninh…”
Ninh Ninh nhoẻn cười với anh, Trình An Nhã im lặng uống canh của cô, ánh mắt cúi xuống mang bao cảm xúc phức tạp.
Sau này, thế nào đây?
“Daddy, con cảm thấy cuộc sống của chúng ta cứ giữ nguyên trạng, có được không?” Ninh Ninh mỉm cười hỏi, bàn tay Trình An Nhã đột ngột dừng lại, ngước mắt, nhìn sâu vào Ninh Ninh, đứa trẻ này, nhìn thấy suy nghĩ của cô ư?
Cô mỉm cười nhẹ nhõm, bởi vì cục cưng của mình, trước mặt mình vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, cô đã quên mất là cục cưng của cô thông mình biết bao, hai mẹ con dựa vào nhau mà sống đã bảy năm rồi, chút ăn ý này làm sao khôn