hông được, chị của em từ nhỏ đã mặc quần áo ở cửa
hàng này." Nếu là thay đổi với kẻ khác cô còn không tính, nhưng nay lại
là con bạn hồ ly tinh này, mà còn muốn so với hồ ly tinh kia để bị khi
dể sao, bản thân đòi không được lợi từ trên người cô gái kia, có thể khi dễ cô bạn học này cũng coi như lấy được chút giá trị mặt mũi.
"Cô nghe không được tôi đang nói chuyện với cô sao? Cô là kẻ điếc ah?" Lâm
Tây ngăn lại Lãnh Nguyệt cùng Trình Trình đang chuẩn bị rời đi.
Lãnh Nguyệt bị chặn lại vốn không muốn chấp nhặt với cô, nhìn thấy Lâm
Tây ánh mắt không có chút nào che dâu đối với cô có chút thương cảm:
"Thật có lỗi, tôi không phải người điếc, bất qua tôi không nghe thấy
tiếng người, chỉ nghe được tiếng chó điên đang sủa."
"Cô nói tôi
là chó điên?" Lâm Tây phẩn nộ nghĩ muốn vung tay tán Lãnh Nguyệt, Trình
Trình kinh sợ la to, Lãnh Nguyệt trở tay một cái, Lâm Tây chẳng những
không đánh được ngược lại còn bị Lãnh Nguyệt dánh vào bàn tay.
Nào biết được Lãnh Nguyệt lợi hại như vậy mà vẫn còn cái vẽ xoa xoa tay:
"Không biết đánh chó điên có thể bị bệnh chó dại hay không, Trình
Trình?"
Lãnh Nguyệt hỏi thật như thế, Trình Trình nén cười phối
hợp: "Bà bà yên tâm, chó căn người không sủa, con xem con chó này cũng
không lợi hại, chỉ biết biết phô trương thân thế kêu lên vài tiếng dọa
người."
A... Trình Trình thật không ngoan, cũng biết châm chọc người khác.
Toàn bộ là học từ bà bà.
"Tây, thôi."
"Cái gì thôi! Nếu các người có gan thì đừng đi!" Lâm Tây bị đánh, trong lòng có chút ủy khuất lại phẩn nộ, cầm điện thoại ra kêu gọi viện binh.
Lãnh Nguyệt cười nhạo mooth tiếng, liền lấy roi da dài nhỏ rời khỏi tay, Lâm Tây trởi tay không kịp, điện thoại bị roi da quất bị vỡ nát: "Truyện
cười, để cho cô đi lại không chịu đi." Cô lại không ngốc, chờ cô gọi
người, cũng không phải sợ đánh không lại, mà gần đây cô mắc bệnh lười,
không muốn cùng người khác động thủ. Hơn nửa bọn họ đáp ứng với chồng
của mình làm hiền thê lương thiện, ở bên ngoài đánh nhau cũng không tốt.
"Cô! Cha tôi là tổng giám đốc Lâm Thị, các cô đắc tội với tôi là đắc tội với Lâm thị, các ngươi sẽ thấy được."
"Lâm thị là cái thứ gì? Tôi chưa nghe qua. không phải có Nguyệt Thị là lớn
sao?" Lãnh Nguyệt thật sự chưa từng nghe qua Lâm Thị, cô chỉ biết là
Nguyệt thị rất lớn, mà so với Nguyệt thị thì các xí nghiệp nhỏ đều không có giá trị, đúng là Lãnh Nguyệt không biết thật sự so với Nguyệt thị
còn có xí nghiệp lớn hơn sao?
"Bà bà, Nguyệt thị là xí nghiệp dẫn đầu toàn cầu, tất cả Châu Á đều không có khả năng liếc nhìn." Trình Trình hết biết nói rồi.
"Tiểu phá hài kia lại còn khoe khoang mạnh mẽ cái gì." Lãnh Nguyệt vẽ mặt
buồn bực. Đương nhiên những lời tức giận này đều là hai người nói nhỏ
với nhau.
Trình Trình mới buồn bực nha, không phải mọi người đều
có Nặc đứng phía sau, không phải mọi người đều có thể mang Nguyệt Thị ra khoe nha.
"Hiện tại các người trẻ tuổi không có bản lĩnh gì sao, gặp chuyện liền gọi người đến tiếp việc đánh hội đồng, hiện tại không
đánh lại liền dọn nhà chạy trốn sao?"
"Cha tôi dang cùng Nguyệt
thị hợp tác, nếu thành công Lâm thị sẽ phát triển trở thành xí nghiệp số một số hai, đến lúc đó các người biết thế nào là lễ độ." Bởi vì cùng
Nguyệt thị hợp tác dự án để cho Lâm thị phát triển thị trường rộng rãi.
"A..? Hợp tác phải không?" LÃnh Nguyệt cười lạnh một tiếng, bấm điện thoại
gọi cho Louis: "Nghe noi cong ty canh cùng công ty Lâm thị nói chuyện
hợp tác phải không?"
Mới vừa ở cùng Nguyệt Thanh Thiển đấu khí
Louis nhận được điện thoại của Lãnh Nguyệt, không quên khiêu khích liếc
mắt nhìn Nguyệt Thanh Thiển một cái, một người Hai Lúa kia đến bây giờ
vẫn không biết dùng điện thoại. Kỳ thật không phải Nguyệt Thanh Thiển
ngu dốt mà là không ai dạy anh ta.
"Lâm thị? Anh cũng không rõ lắm, chuyện công ty anh đã giao cho Tôi Tà Thiên xử lý."
Lãnh Nguyệt nhìn ánh mắt Lâm Tây cố ý lớn tiếng nói: "Để cho Lôi Tà Thiên
nói cho Lâm gì gì đó, để cho ông ta không có việc gì đừng đem con gái
ông ta chạy loạn ra ngoài cắn người, đến chuyện hợp tác cùng Lâm thị tìm lúc tốt khác bàn lại."
"Nguyệt nhi gặp phải người đáng ghét rồi hả?" Louis khẽ mỉm cười.
"Không có việc gì, tiểu cẩu cắn loạn mà thôi." Lãnh Nguyệt mang theo Trình Trình tiêu sái rời đi. Lâm Tây đã ngây người.
Tại trong phòng hội nghị cao ốc văn phòng Nguyệt thị, vốn bản kế hoạch hợp
tác cơ hồ đã đàm phán thành công, còn đợi hai bên ký tên, Lâm Lễ Chương
hai mắt đều đã bắt đầu phát sáng, đáng tiếc tổng giám đốc Nguyệt thị đột nhiên gọi điện thoại tới, ông ta hết sức thận trọng trở về nghe điện
thoại, hiện tại ánh mắt Lâm Lễ CHương chờ mong, đem thư hợp tác khép
lại: "Lâm tổng, tôi xem ra chuyện hợp tác vẫn là hôm nào bàn lại đi."
"Thay đổi ngày nào? Lôi tổng, chúng ta không phải đã đàm phán tốt rồi sao? Như thế nào lại muốn thay đổi ngày khác rồi?"
"Ha ha, con gái ông đắc tôi với người của Hội Đồng Quản Trị của chúng tôi, việc này sau này hãy nói đi."
Thấy người rời đi, kể cả cho ông ta câu hỏi thời gian đều không có, nắm
trong tầm t