giấu ghi tên và số điện thoại của
mình: "Cảm ơn, nếu cần, có thể liên lạc với tôi." Nó cảm thấy được La Bá Đặc là một nhân tài, cha nói là người ta thì có thể sử dụng.
La
Bá Đặc sửng sốt, nghĩ thầm , rằng nó có thể giúp bản thân mình cái gì,
bất quá nó vẫn nhận tờ giấy của Trình Vũ, Trình Vũ nình nó gật đầu, được ông nội bà nội chắng phóng viên ùa đến, đi ra hội trường.
"La Bá Đặc!" John chạy đến bên cạnh nó, "Thằng nhóc kia khẳng định đi từ cửa
sau, rõ ràng nó cùng Giám Đốc Tập Đoàn Dawson có biết nhau."
"John! Tuy mình thua, nhưng mà còn có năm sau nữa mà không phải sao?" La Bá
Đặc không thèm để ý đem tờ giấy trong tay tùy ý nhét vào túi, chỉ là nó
không thể ngờ rằng chính mình đã bỏ lỡ một cơ hội tốt nhất, tuy tương
lai nó vẫn nguyên được tập đoàn Dawson nhận, nhưng mà chậm đến mười
năm.Editor:bangthan87
Trình Vũ được giải quán quân,
nhưng mà nó không muốn trở thành tiêu điểm như mọi người nghĩ, ngày hôm
sau tất cả các tạp chí đều không có đưa tin liên quan, trên thế giới có
rất nhiều trận đấu, trận đấu lớn cũng rất nhiều, sinh ra nhiều quán quân hơn, mọi người chú ý cũng dần dần dời đi, đồng thời Nguyệt Độc Nhất
cũng phong tỏa tin tức này, Tình Vũ lên phi cơ đi Châu Phi, đây là sự
kiên trì của nó, nó không biết chuyến đi này hết nhiều năm, nó cũng
không nhìn thấy em nó sinh ra, nhìn đến mẹ tiễn theo phi cơ mãi không
tha, nó cũng rất khổ sở, nhưng mà nó phải đi, nó đã quyết định nên không bởi vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi, nó muốn trở nên mạnh mẽ để có thể
bảo vệ những người mà nó yêu thương.
Trình Trình chứa đầy nước
mắt, không biết bản thân mình cho phép con mình rời đi là đúng hay sai,
Nguyệt Độc Nhất ở bên cạnh cô tiếp cho cô sức mạnh: "Yên tâm đi, nó là
con của anh, chúng ta cần phải làm cho nó tin tưởng."
"Không! Con muốn đợi Trình Vũ." Lucy quật cường lắc đầu.
"Chúng ta vào bên trong cùng đi." Cho dù hắn có tận lực che chở tiểu thư, nhưng mà mưa gió quá lớn, cô vẫn bị giội ướt.
"Không được, nếu Trình Vũ đến đây, cậu ấy sẽ không nhìn thấy con." Lucy lắc đầu đồng thời hắc hơi một cái.
"Nó sẽ không đến đây, cùng ông nội đi vào." Dawson đột nhiên xuất hiện sau
lưng cô bé, trên mặt không đành lòng đồng thời nghiêm khác nói, ông gọi
điện cho Louis, biết nó đã rời khỏi Italy.
Trong lòng Dawson đem
Trình Vũ mắng 100 lần: "Lucy đáng yêu như thế, nó sao lại không thích
Lucy, Trình Vũ không phải vẫn tặng con cái viên thủy tinh kia sao, nếu
không thích con, nó đã không tặng đồ cho con rồi."
"Ông nội..."
Lucy khóc thúc thít, khóc rất thương tâm, về sau một người con trai tên
Trình Vũ đã tồn tại trong lòng cô bé không thể nào xóa đi. Biệt thự nhà họ Tạ.
Tạ Tina chưa hết giận đem tất cả đồ đạt trong phòng đập bể hết, Tô San
nghe được tiếng đổ vỡ, đẩy cửa bước vào, nhìn đồ vật rơi rớt trên mặt
đấy: "Con điên rồi! Đấu không được tiện nhân kia lại lấy mấy thứ này
trút giận sau."
"Con có biện pháp nào! Cô ta có Nặc làm chổ dựa
vững chắc, nhìn thấy địa bàn bị thâu tóm, những cái lão già trong gia
tộc đều là lá chắn, lúc Tạ Vạn Quân chết vẫn nói hiên ngang lẫm liệt,
lòng đầy căm phẫn, hiện tại chúng ta thất thế, lập tức gió chiều nào
theo chiều nấy, ngày mai lão nương lập tức điều phái người đi làm."
"Con không phải nói có hội Tàn Lang giúp chúng ta sao?" Tô San đương nhiên
không cam lòng chịu thua như vậy, bại dưới tay người nào cũng không thể
chấp nhận bởi cái tay tiện nhân Tạ Sily kia.Editor:bangthan87
"Tàn Lang?" Tạ Tina hừ lạnh một tiếng, "Hai cái đó không giống nhau, hiện
tại hắn trước mặt anh Bắc Đường Giác đến cái rắm cũng không dám đánh,
chuyện phía sau bị Bắc Đường Giác biết, cũng không biết thần kinh hắn
phát giác cái gì lại không cho phép Tàn Lang ra tay, hắn cùng Nặc không
phải là như nước với lửa sao? Tạ Sily nói rõ được Nặc thiên bị, nếu Tạ
gia đều rơi vào tay Tạ Sily, Tạ gia cùng Nặc liên thủ thì Tàn Lang của
hắn có thể đấu lại sao! Đều là ngu ngốc."
"Bắc Đường Giác không
giống như là người không có lý trí, đều con nghĩ hắn cũng sẽ nghĩ tới,
có phải có nguyên nhân gì khác hay không, nếu không chúng ta hẹn hắn ăn
một bữa cơm." Tô San cũng không giải thích được.
"Con hẹn! Căn bản người ta không nể mặc con!" Tạ Tina uể oải ngồi trên ghế sô pha, cảm thấy thật nhức đầu.
"Mẹ không tin Nặc không có nhược điểm nào." Nếu ở Bắc Đường Giác không có cách, lại vẫn chỉ có thể xuống tay với Nặc.
"Có, hắn ta có vợ, nhưng mà cô gái đó được bảo vệ rất nghiêm, mẹ cũng đừng
nghĩ đến." Tạ Tina vẫy vẫy tay, cực kỳ mệt, nghĩ không muốn nói
rồi.Editor:bangthan87
Tô San lại không chịu buông tay, dù sao vẫn phải có chỗ lơ là.
"Thật nhàm chán." Từ siêu thị bước ra, Lãnh Nguyệt như rùa bò về nhà, vốn cho rằng theo đến Italy sẽ có điều thú vị, hiện tại cháu nội bảo bối đã đi, Duy Nhất lại chỉ biết xem phim hoạt hình, cả ngày ông chồng cùng Louis
chỉ biết lườm liếc với nhau, hôm nay nhìn đi nhìn lại vẫn bắt đầu động,
cô lấy sức bỏ chạy thật xa đi mua bình thủy, vẫn cô ở Vong Ưu Cốc là tốt nhất, tối không có gì làm có thể tìm mấy cô cấp dưới chơi đánh mạc
chượ