Pair of Vintage Old School Fru
Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328635

Bình chọn: 8.5.00/10/863 lượt.

n Húc Nhi nhìn người

đàn ông ở trên, anh cực kỳ rất xuất sắc, từ lúc bắt đầu cô thấy ánh mắt

của anh, loại mê luyến này giông một loại bùa mê làm cô bị hấp dẫn, hiện tại anh rốt cuộc cũng là của cô, một mình cô.

Hai tay trụ ở cổ anh, Tần Húc Nhi nhắm mắt lại, không khí ái muội như

vậy, Nguyệt Độc Nhất đương nhiên biết Tần Húc Nhi muốn làm cái gì, đầu

của anh chậm rãi hạ xuống, tại bờ môi của cô liền dừng lại, một lát sao, bò dậy: "Không còn sớm, em đi ngủ sớm một chút."

Tần Húc Nhi có chút thất vọng bò dậy: "Anh cũng đi ngủ sớm một chút."

Cửa mở lại đóng, khăn mặt khoác lên đầu NGuyệt Độc Nhất, che khuất mặt

anh, trong phòng mờ tối, lại nghĩ tới cô gái ban ngày, không thể suy

nghĩ. "Đỗ y, cậu nói cô gái ngồi bàn số tám mỗi ngày đều đến đây là có ý gì? Thực làm không hiểu

nổi người có tiền suy nghĩ cái gì, cậu nói xem cô ta như có bệnh, còn ở

nơi này cậu nói có thể cô ta chờ ai hay không? Ví dụ như nói giúp cho

người khác." Lâu Tử đem cafe giao cho Nguyệt Độc Nhất, vẫn còn không

quên nói một chút chuyện bát quái.

Nguyệt Độc Nhất mới đi làm, nghe anh ta nói chuyện về cô gái kia, đem cafe đến bàn số 30

"Uy, cafe đó là bàn số 8." Lâu Tử nhắc nhở người khác danh sách bày ở phía trước.

"Cậu làm chén cacao nóng, tôi đưa đi qua." Nguyệt Độc NHất cũng không cùng anh ta cải cọ.

"Người ta gọi cafe." LÂu Tử bị Nguyệt Độc Nhất liếc mắt, Cacao liền có thể

làm, đừng nói Đổ Y trừng mắt đúng thiệt là rất khủng bố.

Nguyệt Độc Nhất bưng cacao đến trước mặt Trình Trình: "Mời dùng."

Nghe được giọng nói quen thuộc Trình Trình liền nở nụ cười đối với anh, sau

đó cầm ly trà uống một ngụm: "Tôi muốn uống cà phê." Cảm giác không

đúng, cô cũng không tức giận, chỉ là lập lại một lần.

"Uống nhiều cafe không tốt cho thân thể."

Trình Trình mỉm cười: "Anh tên gì?"

"Đỗ Y."

Nguyệt Độc Nhất biết rõ cô không nhìn thấy vẫn gật đầu với cô, rời đi.

Sau buổi trưa Trác Duyệt vẫn yên tĩnh như thường ngày, từ sau lần đó, cà

phê của Trình Trình đổi thành ca cao, thân thể của cô ngày càng gầy, từ

khi Nguyệt Độc Nhất lần đầu tiên nhìn thấy cô chỉ có ít ngày liền cảm

thấy gầy đi rất nhiều, có đôi khi Nguyệt Độc Nhất tự ý đem chút điểm tâm đưa cho cô, cô cũng không cự tuyệt.

Trình Trình thích tới nơi

này, nơi này là lần đầu tiên cô gặp Nguyệt Độc Nhất, nghĩ lại cũng đã

qua một năm rồi, không có anh ấy một ngày cảm thấy sống dài như một năm, cha mẹ nhiều lần thúc giục cô trở về nhà, nhưng mà cô không dám, đôi

mắt cô bởi vì lúc còn ở cử khóc quá nhiều cho nên không nhìn thấy, tuy

Thủy Bách Nhật nói khả năng bình phục thị lực rất lớn, nhưng mà cô không muốn, nếu không nhìn thấy anh, thấy rõ thế giới này còn có ý nghĩa gì

nữa chú. Đến bây giờ con gái cũng không có tin tức, bọn họ vẫn luôn tin

tưởng anh có thể trở về, vẫn tin tưởng như vậy.

"Ca cao." Nguyệt

Độc Nhất đem ca cao để trên bàn, Trình Trình giống như thường ngày mỉm

cười đối với anh, nói: "Có thể ngồi với tôi không?"

Nguyệt Độc

Nhất đứng không trả lời, Trình Trình nghĩ anh là phục vụ dĩ nhiên còn có công việc: "Ngồi đi, tôi sẽ nói với quản lý để cho ông ta không trừ

lương anh."

Nguyệt Độc Nhất ngồi đối điện cô, lại không nói lời nào.

"Anh có vẻ không thích nói chuyện, anh ấy xung không nói chuyện nhiều, bất

quá, anh có thể nói thêm mấy câu cho tôi nghe môt chút không, tùy tiện

nói cái gì đó?"

"Anh ấy là chồng cô?" Nguyệt Độc Nhất cau mày,

lần đầu tiên nghe được vẫn cảm thấy không thoải mái, anh biết bản thân

mình chú ý cô gái này quá mức, nhưng mà anh không thể khống chế được.

"Ân." Trình Trình lần mò chén, "Bọn họ người có ánh mắt không thất thì đối

với âm thanh đặc biệt mãn cảm, âm thanh của anh cùng với anh ấy rất

giống nhau."

"Là sao?" Nguyệt Độc Nhất tròng lòng càng khó chịu, "Vì sao mỗi ngày cô đều đến đây."

Trình Trình cười nhẹ, dường như nhớ tới ngày đó cô ngồi ở đây, mà Nguyệt Độc

Nhất đi chậm rãi từ cửa về phía cô. Thấy Trình Trình chìm đắm trong hồi

ức của mình, nhất thời Nguyệt Độc Nhất cảm thấy hổn lộn bản thân không

thể khống chế nổi lên ghen tị: "Cũng là vì chờ anh ta sao?"

Trình Trình không biết vì sao cô lại muốn nói chuyện với người phục vụ này

như vậy, có lẽ chính vì giọng nói của anh giống Nguyệt Độc Nhất, có lẽ

anh ta có lòng tốt đêm cà phê của mình đổi thành ca cao: "Về sao sẽ

không đến đây."

Nguyệt Độc Nhất đang cầm cây bút trên tay đột nhiên rơi ở trên bàn, âm thanh không lớn, lại đập tới lòng anh: "Vì sao?"

"Tôi còn có nhiều chuyện muốn làm, không thể vĩnh viễn ở nơi này chờ đợi."

Bọn họ đã điều tra bên cạnh Bắc Đường Giác có một có bé nhỏ, nếu Nguyệt

Nặc không chết, cô muốn đem con gái trở về.

Không khí giữa hai

người càng nặng nề, nhưng mà người nào cũng không muốn mở miệng, mãi cho đến khi Trình Trình tính hết tiền rời đi, Nguyệt Độc Nhất mới đứng dậy

làm chuyện của mình.

"Đỗ Y, cô gái kia có phải từ đây về sau sẽ

không đến nữa đúng không? Sổ sách cũng đã thanh toán xong, cái bàn cũng

không bao, cậu cùng cô ta nói chuyện cái gì thế, nói lâu như vậy." Lâu

Tử bắt đầu tám chuyện, nhưng mà Nguyệt Độc