một lần mới ngồi xuống kế bên người con trai đang
ngủ.
Cô vừa ngồi xuống, Trình Vũ cho dù ngũ thiếp đi nhưng thân thể vẫn cảnh
giác rất cao, lập tức cảm giác được nhiều ánh mắt đang nhìn mình lom
kom, anh mơ màng mở mất ngẩng đầu lên, nhìn thấy một ánh mắt căm tức của nam sinh, sờ sờ đầu, quay đầu thấy ánh mắt phóng đại dọa anh nhảy dựng.
"Xin chào." Lucy cười hì hì chào hỏi anh.
Đúng là Trình Vũ không biết mấy người trong lớp, đoán chừng bạn học mới
hay bạn học cũ đều đã không biết, sững sờ gật đầu: "Xin chào." Quay đầu, tiếp tục ngủ.
Anh đối với con gái luôn lạnh nhạt làm cho những bạn học oán giận, trong nháy mắt bọn họ đều nhất trí cho rằng nên ném Trình Vũ không biết thời
này vào thiên đao vạn quả * (*lóc từng miếng thịt)
Lớp học nhìn Lucy không chớp mắt, cực kỳ chăm chú chép bài, đối với
những ánh mắt này thông thường hoặc là chú ý hoặc là trực tiếp bày tỏ,
cô cũng chỉ là duy trì lễ phép gật đầu mỉm cười.
Nghe được âm thanh chuông tan học, cuối cùng Trình Vũ cũng thức dậy, đứng dậy thu dọn sách vỡ.
"Cậu không ghi chép, cho cậu mượn của mình."
Trình Vũ nhìn thấy quyển tập được viết cực kỳ ngay ngắn, nhận lấy: "Cảm ơn."
"Không cần khách sáo."
Trình Vũ đem tập để vào túi, đi đến hướng cửa lớp, Lucy cũng bước nhanh
theo sau, có lúc Trình Vũ quay đầu, Lucy sẽ cười đối với anh, Trình Vũ
liền cười bản thân mình bị thần kinh, cửa trường học chỉ có một cái, sao có thể có cảm giác cô ấy đi thoe mình.
Đi ra cổng trường, Trình Vũ đứng dưới ánh mặt trời, nhớ lại hướng về nhà rồi chậm rãi đi bộ, Lucy nhìn thấy bóng dáng người con trai dưới ánh
mặt trời màu vàng kia, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, mười mấy năm,
cô cuối cùng cũng đã như mong ước đi đến bên cạnh anh, cho dù anh ấy
không nhớ rõ mình là ai cũng không sao, cô cầm lấy ngọc Lưu Ly mang theo bên mình, dưới ánh mặt trời, ngọc phát sáng rạng rỡ.
Trình Vũ ngáp dài đi vào cửa nhà, thấy em gái mắng to vào trong điện
thoại, đã tập thành thói quen từ sớm để cặp sách xuống, đi đường vòng
xuống bếp, thấy ba đang làm cơm tối. “Mẹ đâu?”
“Trong phòng thí nghiệm, đi thay quần áo đi, một lúc nữa thì ăn cơm tối.”
Nguyệt Độc Nhất bê đồ ăn ra ngoài, thấy Nguyệt Dạ một đầu tóc đỏ, số
lượng khuyên tai cuối cùng lại tăng lên không ít, mắt tối sầm lại.
“Nhuộm lại tóc.”
Nhìn rõ ràng là ba đang khó chịu, Nguyệt Dạ cầm chìa khóa trên bàn lên.
“Cha, cha có phải bước vào thời kì mãn kinh trước thời hạn không? Mẹ vào phòng thí nghiệm một tuần không ra, cha liền lấy con ra để xả tức
giận.”
Trình Vũ thấy Nguyệt Dạ phải ra khỏi nhà. “Đi đâu?”
“Bỏ trốn khỏi nhà, cha không thích em, em chỉ có thể đi tìm cha nhỏ chứ sao.” Nguyệt Dạ thờ ơ phất tay một cái.
Trình Vũ lắc đầu cười, cô em gái này nhất định là bị chú Bắc Đường làm
hư, thật ra thì tính tình Nguyệt Dạ không giống cha mẹ, lại giống bà nội nhiều hơn một chút.
Con của mình lại không làm theo những điều mình mong muốn, trong lòng
Nguyệt Độc Nhất vẫn để ý một chút, Bắc Đường đáng chết, bản thân đã có
con trai lại giành con gái của mình. “Trình Vũ, gọi mẹ con xuống ăn
cơm.”
“Dạ, con sẽ cố gắng.” Mỗi lần làm thí nghiệm mẹ đều mất ăn mất ngủ.
“Con nói cho bà ấy biết nếu như bà ấy không ra được, cha liền mở máy
phát nổ.” Nguyệt Độc Nhất khó chịu, con gái không khiến người ta yên
tâm, vợ càng không để cho người ta yên lòng.
Em gái nói rất đúng, cha bước vào thời kì mãn kinh sớm rồi.
Trình Vũ than thở đi vào phòng học, có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, hôm qua cha mẹ cãi nhau vì chuyện phòng thí nghiệm khiến anh không ngủ được. anh đi tới chỗ ngồi cố định của anh, cũng không biết ở đâu xuất hiện một cặp
chân, làm anh vấp vào. Anh ngã người về phía trước hai bước rồi dừng
lại, xoay người nhìn xuống chủ nhân của cặp chân kia.
“Thật xin lỗi, không thấy anh đi tới.”
Tất nhiên lời xin lỗi của chủ nhân cặp chân kia rất không có thành ý.
“À, không sao, tôi cũng vậy không ngờ vừa vào cửa lại dẫm phải chân
heo.” Nếu so miệng độc thì Trình Vũ cũng không kém, khi còn bé đã chịu
sự rèn luyện của bà nội, chỉ là anh lười sử dụng, không giống Nguyệt Dạ
kia có nhiều tinh lực so đo với người khác.
“Haha.” Lucy bị đám nam sinh vây quanh nghe được lời nói của Trình Vũ
che miệng cười, là nụ cười giảo hoạt, ánh sáng phủ lên khuôn mặt vốn
xinh đẹp lạ thường của cô, khiến cho đám nam sinh vây quanh cô nhìn đến
ngây người.
Trình Vũ cũng nhìn cô một cái, hình như là nhớ ra cái gì đó, lấy laptop từ trong túi sách ra đưa cho cô. “A! Cảm ơn bạn.”
“Không có gì.” Lucy đón lấy dịu dàng mỉm cười.
Trình Vũ lại ngáp một cái, đi tới hàng cuối cùng, Lucy cũng xin lỗi với
những người xung quanh, đi đến bên cạnh Trình Vũ. Tiết hôm nay là lớp
phụ, cho nên sẽ có bạn không cùng lớp học chung, không khéo Lam Tĩnh lại chọn khóa này, cô ta chọn môn học này vì có đặc biệt nhiều nam sinh,
hiện tại lại có thêm Lucy cũng chọn khóa này, cho nên càng nhiều người
đến nghe giảng hơn, trong chốc lát phòng học đã đầy người, không có chỗ
ngời đành phải đi lên bậc thang, Lam Tĩnh được rất nhiều bạn học nam vây quanh, thấy phòng học che