Ring ring
Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327430

Bình chọn: 7.5.00/10/743 lượt.

“Con xem cái đuôi nhỏ của con vểnh lên đến tận trời rồi kìa.” Giaó sư vuốt ve đỉnh đầu mềm mại của Trình Vũ, càng ngày càng tò mò về mẹ của cậu, mặc dù mỗi lần nhắc đến mẹ là bộ dáng của cậu trông rất bất đắc dĩ, cậu nói rằng mẹ cậu rất ngốc, lại là người cuồng thí nghiệm, còn có một cuộc sống không khoa học, nhưng trong mắt Trình Vũ lại lấp lánh ánh sáng, ông biết, cậu rất thương mẹ.

Nguyệt Độc Nhất vừa vào nhà liền thấy trên màn hình cực lớn là trò chơi giác đấu, Gíao sư cùng một đứa trẻ đang trò chuyện, mặc dù trong lòng anh rất giận nhưng cố đè nén, ngồi vào sô pha phía sau bọn họ, âm thanh lạnh lẽo phía sau vang lên: “Tôi nghĩ ông thay vì cùng một đứa trẻ chơi trò chơi, còn không bằng suy tính nên giải thích như thế nào về chuyện Tạ Tư Lệ lại biết được hành tung của tôi ở Thái Lan.”

Nghe được âm thanh, Trình Vũ quay đầu lại, miệng biến thành hình chữ O: “Giaó sư ơi, chú này với con giống nhau quá.”

Trình Vũ chạy tới chỗ Nguyệt Độc Nhất, cậu nhìn thấy trong con ngươi của anh chẳng hiện lên cảm xúc gì, anh thản nhiên nhìn đứa trẻ này, Trình Vũ giống như đang được soi gương: “Được rồi, con thừa nhận chú rất đẹp trai….. chẳng qua là con đẹp trai hơn chú, mẹ vẫn nói cha của con là người Anh, hay là chú ơi chúng ta đi giám định DNA đi, có lẽ sau này chú sẽ có một đứa con dễ thương như con.”

“Mẹ cháu tên gì?” Nguyệt Độc Nhất mở miệng.

“Mẹ con là Trình Trình.”

Cái tên này, sẽ không trùng hợp vậy đi, Thanh Á liền nhớ tới cô gái kia.

Ánh mắt Nguyệt Độc Nhất tối sầm, nhìn ông nói: “Đem tư liệu tới cho tôi, tôi có thể không truy cứu chuyện ông làm lộ tung tích của tôi với Tạ Tư Lệ.”

“Tư liệu gì?” ông giả bộ ngu.

“Đừng nói với tôi, ông không có điều tra về đứa trẻ này, ông không đưa, tôi cũng có thể điều tra được, nhưng làm như vậy lại lãng phí thời gian.” Nguyệt Độc Nhất ôm Trình Vũ đi ra ngoài, người đàn ông ở phía sau gào thét: “Anh mở miệng cầu xin tôi một tiếng sẽ chết à! Thật không đáng yêu chút nào, tối nhớ về ăn cơm! Nghe chưa!”

Nguyệt Độc Nhất không trả lời, nhưng ông biết anh nghe được, tâm tình trở nên vui vẻ: “Cesar, buổi tối thiếu gia sẽ về ăn cơm, dặn nhà bếp làm nhiều đồ ăn vào, phải có cá chép nấu dấm đường mà thiếu gia thích ăn.”

“Vâng.”

“Còn có hoa lan tây nữa.”

“Vâng,”

“A, còn có……”

Cesar là một điển hình của quản gia Anh quốc, dù quay lưng lại trên mặt cũng lộ ta nụ cười, lão gia đã lâu không có vui vẻ vậy rồi.

“Chú đem con đi đâu vậy?” Mặc dù cậu đã lớn rồi, không cần người khác bế, nhưng nếu được ba ôm, cậu rất rất thích.

Nguyệt Độc Nhất đi thẳng về phía trước rồi ngồi vào xe: “Gọi ba đi.”

Trình Vũ vui vẻ chu cái miệng nhỏ nhắn: “Ba bao nhiêu tuổi?”

“28.”

“Thì ra là lúc ba 24 tuổi đã sinh Trình Vũ rồi, ba làm nghề gì vậy?”

“Buôn bán vũ khí.”

“Woa! Xã hội đen” Mạnh hơn ba của Tiểu Cường nhiều, “Ba sẽ dạy con dùng súng chứ?”

“Chờ con đủ 18 tuổi đã.”

“Ba sẽ chờ con tan học rồi dẫn con đi ăn MacDonald chứ?” Mặc dù cậu không thích ăn MacDonald.

“Ừ.”

Trình Vũ vui vẻ ôm cổ Nguyệt Độc Nhất: “Ba biết đánh mông của mẹ chứ?”

“Cái này phải tính lại.”

Dù sao chỉ là trẻ con, cậu chơi mệt rồi ngủ luôn trên vai của Nguyệt Độc Nhất, Trình Vũ rất vui vẻ ngay cả ngủ cũng cười, có ba thật là tốt. Tiếng chuông cửa vang lên rất có quy luật, không phải là Bối Mễ, cô nàng nhấn chuông cửa giống như bắn súng máy, cũng không phải là dì Tiếu hàng xóm của cô, bà ấy có chìa khóa nhà cô, nhà của họ thường không có khách đến, vậy thì tiếng chuông cửa vừa lễ phép vừa có quy luật này là của ai? Tay Trình Trình đang cầm mì ăn liền bỏ xuống, chạy ra mở cửa, nhìn thấy người tới, liền ngây ngẩn cả người, làm sao lại là anh ta, hơn nữa con trai cô đang ôm anh ta mà ngủ.

Cô ôm Trình Vũ vào phòng, lúc đi ra liền thấy Nguyệt Độc Nhất đang nhìn trên đầu tủ, nơi đó để hình Trình Vũ từ nhỏ đến lớn, Trình Trình đi tới, Nguyệt Độc Nhất cầm hình trong tay đặt ở mặt mình: “Tôi nghĩ cô nên giải thích một chút.”

“Gỉai thích cái gì?”

Nguyệt Độc Nhất để hình xuống, bắt chéo hai chân ngồi xuống sô pha nhà cô, đôi chân thon dài bền chắc kia làm căn phòng có chút chật chội, cô không có tâm tình đâu mà thưởng thức tư thế ngồi ưu nhã của mỹ nam, Nguyệt Độc Nhất liền mở miệng: “Trình tiểu thư, tôi nghe nói cô là thiên tài có chỉ số thông minh tới 200?”

Mặc dù những người cô quen biết đều nói cô rất ngốc, cô vẫn luôn thừa nhận điều đó, nhưng không có nghĩa là cô không nghe được người đàn ông này đang châm chọc cô: “Cho nên, Nguyệt tiên sinh, phiền anh nói cho rõ ràng được không, có lẽ ở phương diện nào đó tôi và kẻ ngu ngốc không có gì khác biệt, tôi cũng không phải thuộc hạ của anh, vừa nhìn thấy anh nhấc hai chân mày đã hiểu anh muốn làm gì.”

“Cô không thấy Trình Vũ rất giống tôi sao?” Louis đã dạy dỗ anh rất tốt, để anh đè nén bản thân không phát điên với người phụ nữ này.

“Đúng vậy, anh thật sự rất giống với Trình Vũ nhà tôi đó.” Khó trách cô cảm thấy anh ta rất quen mắt, hóa ra là vậy.

“Là Trình Vũ giống tôi, bởi vì tôi là ba của nó.” Anh đã xét nghiệm DNA rồi.

“Gạt người, ba của Trình Vũ rõ ràng là người Anh.