am lợi nhỏ trước mắt mà tổn hại tánh mạng!”
Trương Vi Đống nét mặt già nua có chút không nhịn được, thở dài nói: “Vậy cháu cũng có biết, bác sĩ trị bệnh nhưng không chống lại được mệnh……”
Niếp Duy Bình lắc lắc đầu: “Người nhà bệnh nhân đã nói chuyện xong, giấy cam kết giải phẫu cũng đã ký…… Chú Trương, cháu còn nhớ rõ mới trước đây đi theo ba cháu, chú khi đó là trợ thủ đắc lực của ba cháu, lúc ấy chú cũng khiêu chiến với ca phẫu thuật không có khả năng hoàn thành, ba cháu đối chú là toàn lực giúp đỡ!”
Trương Vi Đống nhớ tới dĩ vãng cũng không khỏi thổn thức: “Khi đó Niếp chủ nhiệm quả thật cho chú rất nhiều cơ hội luyện tập…… Nhưng là khi đó thân nhân bệnh nhân không dây dưa lằng nhằng như bây giờ, quan hệ giữa bác sĩ bệnh nhân cũng không rắc rối như vậy!”
Trương Vi Đống nhìn sắc mặt hắn trầm xuống, ha ha cười vuốt cái bụng nói: “Bất quá cháu nói đúng, khi đó ba cháu toàn lực duy trì giúp đỡ chú, hiện tại chú nế không đồng ý với cháu…… Chú còn thực sợ ba cháu trở về tìm chú tính sổ!”
Niếp Duy Bình sắc mặt vui vẻ: “Chú đồng ý ?”
Trương Vi Đống bất đắc dĩ khoát tay áo: “Có thể không đồng ý sao? Thủ tục trước phẫu thuật cháu đều chuẩn bị rồi, còn đem lão Niếp nguyên chủ nhiệm ra, chú không đồng ý cũng không được a!”
Niếp Duy Bình đứng lên mỉm cười: “Cám ơn chú Trương!”
Trương Vi Đống phất phất tay đuổi người, cầm lên bát tiếp tục ăn điểm tâm.
Niếp Duy Bình thức thời xoay người rời đi, trước khi bước ra khỏi cửa đột nhiên quay đầu giống như lơ đãng nhắc nhở: “Đúng rồi chú Trương, chú vừa mới từ lỗ mũi phun ra đều bắn vào trong bát đó, hiện tại chú ăn vào trong miệng có hơi……”
Trương Vi Đống vội bịt miệng tìm thùng rác.
Văn phòng khôi phục yên lặng, Trương Vi Đống nôn khan nửa ngày một bên sầu khổ một bên dở khóc dở cười, trong lòng thầm than có người như Niếp Duy Bình ở đây cũng không uổng công bọn họ lúc trước hao tổn tâm cơ như vậy……
Thời điểm Niếp Duy Bình toàn tâm nghiên cứu phương án giải phẫu, Na Na đang ở dưới ánh nắng mặt trời dọn đồ chuyển nhà.
Tuy rằng đồ đạc không nặng nhưng là mỗi bao đều rất cồng kềnh vác leo cầu thang thực muốn đòi mạng, Na Na cảm thấy mệt mỏi đầu đầy mồ hôi ngồi ở ven đường nhìn tới hai túi hành lý mà thở dài.
Đỉnh đầu một bóng người che phủ, Na Na híp mắt ngẩng đầu nhìn người mới tới mà không khỏi xấu hổ cười cười, vẫy cánh tay hữu khí vô lực chào hỏi: “Khỏe, Ngụy Triết anh tại sao lại không đi làm a?”
Ngụy Triết không có trả lời, cau mày đánh giá cô, ngữ khí trầm thấp hỏi: “Cô chuyển nơi ở?”
Na Na gật gật đầu, vắt hết óc tìm một cái cớ: “À, cứ ở lại nhà người khác thật sự không tốt lắm……”
Ngụy Triết lạnh lùng đánh gãy lời cô hỏi: “Niếp Duy Bình kia khi dễ cô?”
Na Na liều mạng lắc đầu nhưng Ngụy Triết làm sao lại nhìn không ra ủy khuất của cô, thở dài ngồi xổm xuống sờ sờ đầu cô nói: “Đừng lo lắng, Niếp Duy Bình kia thế nào cũng sẽ có người thu thập hắn!”
Na Na không nghĩ nhiều miễn cưỡng cười cười nói sang chuyện khác: “Tôi sắp mệt chết rồi, Ngụy Triết anh có thể giúp tôi đem hai cái túi này lên tầng được không?”
Ngụy Triết đương nhiên vui vẻ thoải mái đồng ý cầm đồ đi lên trên tầng.
Cầu thang âm u bẩn thỉu tản ra mùi vị mục thối cùng hỗn hợp khí từ WC làm cho Ngụy Triết nhịn không được nhíu mày.
Ký túc xá đặt hành lý loạn xạ ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, Ngụy Triết đem túi đồ tùy tiện đặt trên bàn, bình tĩnh ngồi lên trên giường khiến nó lắc lư không ngừng, nhất thời sợ hãi mà đứng bật dậy.
“Cô muốn dẫn tiểu Viễn ở tại chỗ này?”
Na Na không ngừng dọn dẹp đồ đạc lấy chỗ cho hắn ngồi, nghe vậy thì bất đắc dĩ nói: “Không có biện pháp, trước tạm chấp nhận ở hai ngày, chờ tôi tìm được phòng trọ thích hợp liền mang theo tiểu Viễn chuyển ra ngoài!”
Ngụy Triết ngồi ở trên tấm ván giường ọt ẹt, ánh mắt quét khắp mọi nơi, lúc này mới nói: “Không được! Đây đâu phải là nơi cho người ở? Cô không có chỗ thì đến chỗ tôi ở trước! Bệnh viện có phân phòng ở tuy rằng không lớn, nhưng hai người vẫn có thể ở được, hơn nữa cách bệnh viện rất gần……”
Na Na lắc lắc đầu, cười nói: “Không nên làm phiền anh, dù sao cũng chỉ ở mấy ngày này thôi……”
“Na Na!” Ngụy Triết giận tái mặt, nhìn cô nói: “Tôi là thiệt tình muốn giúp cô, cô vì sao cứ luôn cự tuyệt ý tốt của tôi? Cô nếu là bạn của tôi sẽ không khách khí như vậy! Nếu tôi để cho cô ở trong nhà của ta sẽ không ngại phiền gì cả!”
Na Na trầm mặc không nói, hồi lâu mới cúi đầu hít một hơi thành khẩn nói: “Ngụy Triết, anh là người tốt, thật sự! Tôi thực cảm kích anh, tôi biết anh là thiệt tình muốn giúp tôi…… Nhưng là, tôi thật sự không muốn lại tiếp tục ăn nhờ ở đậu ỷ lại người khác nữa! Ngụy Triết, tôi biết anh sẽ không đem tôi đột nhiên đuổi đi nhưng đối với anh vẫn là có lo lắng sợ hãi, anh không biết…… Bị đuổi ra khỏi nhà không chỗ ở là cái cảm giác gì, cái loại cảm giác này tôi thật sự chịu đủ……”
Na Na nói xong, nhớ tới Niếp Duy Bình lạnh lùng tuyệt tình, nhịn không được trong lòng lại chua xót, hít mũi đem nước mắt nhịn lại, cười khổ nói: “Cho dù tôi không vì chính mình lo lắng cũng không nhẫn tâm làm cho tiểu Viễn
