n trai tôi như vậy quả thật làm hắn khó xử! Nhưng là thật sự không có biện pháp, tôi chỉ có một đứa con, cháu trai lớn còn phải đến trường trong nhà thực sự là không thể không có nó……”
Bà lão lau nước mắt nức nở nói: “Tôi sao có thể để mặc kệ con chờ chết chứ? So với người thực vật qua ngày…… thì chẳng bằng cố thử một lần! Bác sĩ Niếp tâm tính thiện lương nguyện ý giúp tôi, tôi tin hắn……”
Na Na trấn an vài câu trong lòng nhất thời không biết có vị gì.
Cô còn nhớ rõ có một lần vì một bệnh nhân tai nạn xe cộ mà cùng bác sĩ Niếp khắc khẩu, bởi vì hắn từ bỏ trị liệu để người nhà bệnh nhân an trí tại trại an dưỡng mà mắng hắn lãnh huyết tàn nhẫn tư lợi…… Khi đó bác sĩ Niếp đã nói như thế nào?
Hắn nói hắn chữa bệnh không trị mệnh, tuyệt không sẽ không lãng phí thời gian với một bệnh nhân đã không còn hi vọng, hắn thà rằng đem cơ hội lưu cho nhiều người khác.
Mà lần này, bác sĩ Niếp chẳng những không để ý áp lực mà làm lại giải phẫu, trong đó có bao nhiêu là vì cô đây?
Na Na không thể nói rõ trong lòng là cái cảm giác gì, kinh hỉ vui mừng đều có, thương cảm cùng khổ sở cũng có……
Trong phòng giải phẫu, máy theo dõi hô hấp đang chạy, trên vách tường đồng hồ chỉ thời gian đã qua hơn mười một tiếng.
Niếp Duy Bình tay nắm dụng cụ vẫn ổn định như cũ, hai mắt nhìn chằm chằm kính hiển vi trầm tĩnh như nước không thấy chút gợn sóng.
Hộ lý chuẩn bị dụng cụ đã chịu không nổi mà thay đổi vài người, người gây tê cũng ra vào mấy lượt lúc này cũng không chịu nổi mà ngồi xuống.
Y tá trưởng lưu động trước kia là trợ thủ đắc lực của cựu bác sĩ Niếp vốn không tới phiên cô ấy phụ trách nhưng Niếp Duy Bình cố ý tìm tứi nhờ cô ấy hỗ trợ, y tá trưởng tự nhiên thoải mái đáp ứng.
Mắt thấy Niếp Duy Bình vẫn đứng không nhúc nhích hồi lâu, y tá trưởng đeo bao tay, bỏ đi đồ đã dùng lấy ra khăn lau giải phẫu mới, sau đó nhẹ nhàng nhét vào dưới cánh tay của Niếp Duy Bình.
“Đã có thể thả lỏng một chút, bác sĩ Niếp cậu cần nghỉ ngơi một lát không?”
Niếp Duy Bình tay không ngừng nghỉ vô ý thức lẩm bẩm nói: “Không cần.”
Y tá trưởng thở dài, tận lực không làm phiền động tác của hắn, giúp hắn xoa xoa cái trán đầy mồ hôi.
Na Na ở căn tin mua hai phần cơm đưa cho bà lão cùng cháu của bà, khuyên bọn họ ăn một chút gì rồi nghỉ ngơi.
Nhìn nhìn thời gian, Na Na gọi cho Mao Đan nhờ cô ấy đi đón tiểu Viễn về rồi tiếp tục ngồi bên ngoài chờ.
Bệnh viện người càng đến thưa thớt, bên ngoài chỉ còn lại có vài người, hành lang trống rỗng làm nói không nên lời sự nặng nề áp lực này.
Giải phẫu tiến hành hơn mười ba tiếng mới chấm dứt.
Bác sĩ Niếp dựa tường mà đi ra, người đàn ông cao lớn trẻ tuổi vẻ mặt xanh xao, ngay cả khí lực cởi mũ giải phẫu cũng đều không có.
Na Na vội vàng xông lên lo lắng hỏi: “Thế nào?”
Vị bác sĩ chỉ còn lại có nửa cái mạng lắc lắc đầu, tiếng nói khàn khàn đối với thân nhân: “Thực xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức……”
Bà lão nhất thời gào khóc, trong lúc nhất thời khí huyết không thông liền ôm ngực mà ngất.
Na Na không hỏi hắn thêm gì nữa luống cuống tay chân đỡ lấy bà lão, tiểu tử kia vừa nghe thấy cha không thể cứu được đã muốn hỏng mất, đấm đá vách tường như muốn phát tiết.
Na Na đành phải một người cố gắng chống đỡ đem bà lão đến bên cạnh xe đẩy sau đó vội vàng đem bà đưa đến phòng cấp cứu dưới tầng.
Bà lão tuổi đã cao lại gặp đả kích nghiem trọng nhất thời không chịu nổi, bác sĩ cấp cứu kiểm tra rồi sắp xếp truyền nước nghỉ ngơi.
Niếp Duy Bình có chút mất nước cơ thể co rút, hai cánh tay giống như không phải của mình, khó chịu đến mức ngay cả quần áo cũng không có khí lực mà thay.
Tựa vào ghế bên ngoài nghỉ ngơi một lát lại nhớ tới Na Na ở bên ngoài, Niếp Duy Bình cắn răng đứng lên gian nan bước đi ra ngoài.
Ngoài cửa một người cũng đều không có, ngay cả hộ lý phụ trách đăng ký cũng đều đã tan tầm về nhà.
Niếp Duy Bình thể xác và tinh thần đều mẹt mỏi đột nhiên cảm thấy mất mát không thôi.
Có thể chấm dứt giải phẫu nhanh như vậy là vì bệnh nhân đã chết.
Không chỉ có là đầu bị thương nặng mà ngay cả cột sống cũng có tổn thương nghiêm trọng.
Niếp Duy Bình cố gắng chữa trị nhưng vẫn không thể cứu được sinh mạng của bệnh nhân, tuỷ sống cùng động mạch trước đã vỡ, hắn chỉ biết bệnh nhân chống đỡ không nổi.
Không phải chưa từng có bệnh nhân khi đang phẫu thuật mà chết đi nhưng chưa bao giờ có trường hợp làm cho hắn khó có thể chấp nhận như vậy.
Nếu…… chết ở trên bàn giải phẫu là Na Hác?
Niếp Duy Bình nhắm mắt thở dài, không đành lòng tưởng tượng đến phản ứng của Na Na.
CHƯƠNG 53
Bà lão bên người không có thân nhân khác chỉ còn lại một đứa cháu còn nhỏ như vậy, hiện tại ngồi bên ngoài khóc khàn cả giọng hoàn toàn không thể chăm sócg! Na Na có chút đau đầu lại bất đắc dĩ, muốn giúp đỡ nhưng cái gì cũng làm không được.
Thân nhân mất đi, thống khổ đó không phải điều mà ngôn ngữ có thể trấn an.
Na Na đầy tâm trạng đứng ở phía sau rồi cũng chỉ có thở dài một tiếng, lấy chút nước cho cậu bé, vỗ vỗ bờ vai của cậu rồi cũng không có nhiều lời.
Cùng bác sĩ cấp cứu nói vài câu, Na Na chờ không kịp bà lão tỉnh