viện bạn nhỏ Na Viễn thật sự là đang nằm trong họng súng, cái mông béo lắc lư nằm úp sấp trên giường mà vẽ, bút sáp mầu dây ra cả ga giường, may mắn giường này không phải là của Mao Đan, bằng không phỏng chừng mặt cô ấy đã tái xanh rồi.
Phải biết rằng, nơi này không có chỗ để giặt giũ, ga giường và vỏ chăn tất cả đều phải ra quán để giặt rồi còn phải mang lên mái nhà phơi nắng, miễn bàn tốn nhiều sức thế nào!
Tiểu tử kia vẽ mấy linh tinh mấy thứ liền có chút buồn ngủ.
“Dì Mao, cô út vì sao còn chưa tới đón cháu?”
“Gọi ta là chị!” Mao Đan ngáp một cái: “Bảo bối ngoan, cô út của em còn phải lo cho ba em, rất nhanh sẽ tới thôi!”
Nhắc tới Tào Tháo Tào Tháo liền xuát hiện, Na Na mở cửa tiến vào mới vừa đi đến bên giường, bạn nhỏ Na Viễn đã phấn khởi từ trên giường quấn lấy cô.
Na Na luống cuống tay chân đỡ bé, bị ép tới hô hấp cũng cứng lại, cánh tay vừa chua xót lại vừa đau, cắn răng đắn đo sức nặng trong lòng nói: “Tiểu Viễn, cháu lại béo hơn, cô về sau buổi tối không thể cho cháu ăn quà vặt !”
Tiểu tử kia hừ một tiếng, bất mãn chu mỏ, quyệt miệng rầu rĩ phản bác: “Co út xấu xa! Người ta mới không có béo ~ là đáng yêu nha ~”
“Ừa là cháu đáng yêu a!” Na Na thả bé lại trên giường, ngồi xổm xuống đi giày cho bé: “Đi thôi, Dì Mao của cháu đã buồn ngủ rồi, chào dì ấy đi!”
Mao Đan rút trừu khóe miệng, tức giận kháng nghị: “Là chị! Chị!”
Thịt viên nhỏ nhảy xuống cười hì hì phất tay nói: “Mao ~ a ~ di ~ Gặp lại kiến!”
Mao Đan giận dữ, tiểu tử kia liền cười xấu xa chạy trốn.
“Giải phẫu thế nào?” Mao Đan quan tâm hỏi: “Anh cậu tỉnh chưa?”
“Bác sĩ Niếp nói rất thành công, sau bốn mươi tám giờ có thể tỉnh lại sẽ không có vấn đề gì lớn!”
Na Na đau đầu đem đồ đạc trên giường dọn sạch, cất dọn một chút đồ rồi cầm túi xách của Na Viễn, nói với Mao Đan: “Hôm nay đã làm phiền cậu, cảm ơn nhé! Cậu cũng sớm một chút nghỉ ngơi đi, gặp lại!”
Mao Đan gật gật đầu: “Ân, trên đường cẩn thận một chút, cậu trở về cũng đi ngủ sớm một chút đi!”
Na Na lôi kéo tiểu Viễn về nhà, Niếp Duy Bình chờ không kịp đã sớm nằm ở trên giường ngủ như bất tỉnh.
Na Na dắt nhóc con ra nhà tắm bên ngoài tắm rửa cho bé xong, vỗ mông bé bảo bé nhỏ miệng rồi lặng lẽ trở về phòng đi ngủ.
Bạn nhỏ Na Viễn lúc đầu còn ngoan ngoãn gật đầu, ra cửa đi mũi chân, lập tức hướng tới phòng Niếp Duy Bình mà đi.
Niếp Duy Bình ngâm nước ấm mệt mỏi toàn thân như được giãn mở, toàn thân càng thêm vô lực lung tung lau khô người ngay cả quần áo cũng đều lười mặc, buồn ngủ mà bổ nhào lên trên giường mắt nhất liền nặng nề ngủ.
Na Viễn bước chân cố sức nhẹ nhàng lên giường, sau đó kinh ngạc phát hiện chú ngủ mà trống trơn, nhất thời cái miệng nhỏ nhắn há thành hình chữ o, trừng lớn mắt tò mò đánh giá hắn.
Tiểu tử kia nhất thời hưng phấn hét lên một tiếng, tay béo hướng thẳng đến cái thứ đang ngủ say giữa hai chân hắn mà nhéo, không biết nặng biết nhẹ mà dùng sức túm chặt, Niếp Duy Bình như bị điện giật ngồi dậy vẻ mặt sợ hãi đau đớn.
“A –”
Na Na sợ tới mức vội vàng đẩy cửa tiến vào, khẩn trương liên thanh hỏi: “Làm sao vậy làm sao vậy……”
Na Na nhất thời đơ ngay tại chỗ, bộ dạng như bị sét đánh sau đó quýnh quáng trừng mắt trước một màn quỷ dị này.
Bạn nhỏ Na Viễn thuần lương chớp mắt bộ dạng như bị kinh hách sau đó cười hì hì nói: “Cô út mau đến xem nha ~ Anh bạn nhỏ của chú vừa đen vừa xấu nha
Na Na: “……”
Mệnh tử bị nhéo khiến Niếp Duy Bình toát mồ hôi, hai mắt phun hỏa trừng bé, bàn chân to co ra rụt lại, đem thịt viên tròn không biết tốt xấu ngã chổng vó.
Cuối cùng cũng giải cứu được bảo bối đệ đệ, Niếp Duy Bình đen mặt, động tác máy móc cuốn tròn chắn lại.
Tiểu tử kia lắc lắc thân mình ngồi xuống, đối với hành động vừa rồi cũng không để ý chỉ nghịch nghịch cục thịt nhỏ giữa hai chân mình, ngây ngô nói: “Dì Mao nói, anh bạn nhỏ vừa xấu vừa lớn sẽ là tiểu công còn nhỏ nhắn đáng yêu sẽ là tiểu thụ ~ anh bạn nhỏ của tiểu Viễn so với của chú nhỏ nhắn đáng yêu hơn ~ tiểu Viễn là tiểu thụ! Đúng hay không cô út?”
Na Na: “……”
Na Na khóc không ra nước mắt, giận dữ quát: “Mao Đan chết tiệt! Tớ muốn giết cậu!”
Niếp Duy Bình lạnh lùng cười: “Đã sớm bảo là tiến hành giáo dục giới tính cho nó! Xem đi, giai đoạn này đã bắt đầu tìm tòi rồi sẽ ảnh hưởng tâm sinh lý đứa nhỏ sau này! Về sau nó có biến thái thì em sẽ phải hối hận !”
Na Na bị hù dọa hoang mang không ngừng hỏi: “Sao, làm sao bây giờ?”
Niếp Duy Bình đem thịt viên nhỏ kéo lại gần, âm thanh nhẹ nhàng mà giáo dục: “Ngoan ngoãn nhớ kỹ lời nói của chú! Làm người phải biết thẹn thùng, đàn ông không thể dựa vào cái thứ này để phân loại……”
Bạn nhỏ Na Viễn nghe một loạt từ khó hiểu mà bối rối choáng váng, căn bản không hiểu thuyết giáo này của người lớn, trừng mắt nhìn lại cảm thấy không khí không đúng liền thành thành thật thật gật đầu nói: “Cháu nhớ kỹ ~”
Niếp Duy Bình ném bé cho thỏ ngốc rồi ngáp một cái: “Nhìn thấy chưa? Giáo dục giới tinh cần chính xác hợp lý thì là ổn thôi!”
Na Na yên lặng đem thịt viên nhỏ nhét vào trong ổ chăn, bản thân cũng nằm xuống, vươn tay tắt đèn không nói chuyện.
An tĩnh tron