p Duy Bình thu hết vào mắt, bả vai không ngừng run run làm cho Niếp Duy Bình sắc mặt ửng đỏ, thẹn quá thành giận mắng: “Cười cái gì! Biết trượt băng là rất giỏi sao? Có bản lĩnh đi sang bên kia thử bơi coi!”
Niếp Duy Bình vốn thích an tĩnh mà khi trượt băng thì tiếng nhạc quá lớn, thanh niên thì mặc áo quần lố lăng gào thét to tiếng chung quanh tán loạn, loại vận động này khẳng định không vừa mắt hắn.
Huống chi…… Học y đều bề bộn nhiều việc, thời điểm học thì học trình nặng nề, sau đó đi làm lại càng thêm bận rộn, làm sao có thời giờ chơi bời gì đó?
Na Na còn chưa từng gặp qua bác sĩ Niếp quẫn bách như thế, trong lòng vui vẻ dù mím môi vẫn là không nhịn được bật cười ra tiếng.
Niếp Duy Bình sắc mặt biến thành màu đen, tóc đều dựng thẳng lên, âm thanh âm trầm ai oán uy hiếp: “Còn cười…… Em liền bay nhanh ra ngoài như ngồi máy bay phản lực đó!”
Na Na tin tưởng bác sĩ Niếp tuyệt đối làm được ra chuyện hung tàn như vậy, vội vàng căng cứng da mặt, tay nhỏ bé đưa đến trước mặt hắn thân thiết nịnh nọt lấy lòng hắn nói: “Em giúp anh đi vào, yên tâm, đi chậm một chút đi sẽ không ngã sấp xuống……”
Bàn tay trắng noãn nhỏ bé ngay tại trước mắt, trên mu bàn tay oánh nhuận mập mạp non mịn như trẻ nhỏ thật là động lòng người mà.
Niếp Duy Bình không tự chủ được mà nắm lấy nương lực chậm rãi đứng lên.
Na Na ánh mắt sáng trong suốt cổ vũ nói: “Đúng vậy, chính là như vậy…… Trọng tâm ổn định, không phải sợ, giống như đi xe đạp thôi, nếu cử động thì không bị ngã nữa!”
Niếp Duy Bình chưa từng chật vật qua như vậy.
Hắn rất sùng bái Cushing, ngài là người tài năng, là cha đẻ của ngành giải phẫu thần kinh, tác phong làm việc phong lưu phóng khoáng, cao quý ngang ngược, đầy chất quý tộc làm cho ngài trở nên điên đảo chúng sinh. Niếp Duy Bình không tự giác mà học tập theo phong cách của thần tượng, giơ tay nhấc chân đều cao ngạo tao nhã, lạnh lùng quý phái, chưa từng giống như bây giờ tứ chi cứng ngắc, động tác buồn cười lại tùy ý người khác kéo đi.
Nhưng bàn tay mềm mại nắm chặt tay mình như vậy lại vô cùng kiên định chống đỡ cho mình, khiến cho người luôn luôn không được tự nhiên lại thiếu kiễn nhẫn như Niếp Duy Bình cam tâm tình nguyện tự hủy đi hình tượng.
Niếp Duy Bình thật cẩn thận theo Na Na tiến vào sân, phía trước là những tiếng cười đùa ồn ào của mấy cái đứa trẻ ranh, chúng còn đang trượt đi với tốc độ nhanh kinh người, làm cho Niếp Duy Bình vội nắm chặt lan can bên sân, mặc Na Na khuyên như thế nào cũng đều kiên quyết không buông tay.
Nói đù sao, nếu như bị đụng vào té bị thương là chuyện nhỏ, mất mặt là việc lớn!
Huống chi…… Còn có tên Ngụy Triết ở bên cạnh chờ hắn bị xấu mặt nữa!
Bạn nhỏ Na Viễn cùng Ngụy Triết đều trượt quanh sân được hai vòng, rốt cục mới nhìn đến Niếp Duy Bình cùng Na Na chậm chạm đi ra.
Tiểu tử kia kỹ thuật rất tốt, tốc độ tuy rằng chậm nhưng là ổn định, cái mông nộn nộn xoay xoay nhìn thật giống như con chim cánh cụt nhỏ, chậm rì rì tới gần Niếp Duy Bình, trừng mắt đen to lúng liếng xem xét nửa ngày sau đó không khách khí nhếch miệng cười to.
“Chú ổn ha ~”
Niếp Duy Bình thật muốn tiến tới véo lên gương mặt béo của nó, tiểu tử kia vội trượt ra xa khỏi tầm tay hắn, đắc ý dào dạt vươn tay ra lắc lắc làm mặt quỷ với hắn.
“Bắt không được bắt không được bắt không được nha ~”
Niếp Duy Bình nào dám buông tay khỏi lan can, thấy tình trạng của mình đúng là hổ xuống đồng bằng chó cũng dám khinh, trừng mắt nhìn chằm chằm thằng oắt đang không ngừng nhăn mặt cười nhạo mình, tức giận đến mức có thể phun ra lửa đến nơi, nếu không phải chân tay không thuận tiện hắn đã sớm ra tay tóm lấy thằng oắt đó hung hăng dạy dỗ một trận!
Na Na đã không dám nhìn sắc mặt bác sĩ Niếp, chỉ sợ lửa giận của hắn lại mang tai họa đổ lên ao cá bé nhỏ của mình, vội vàng dời đi lực chú ý của hắn: “Tiểu Viễn, cùng cô thi một lần, xem ai nhanh hơn thế nào?”
Na Viễn ánh mắt sáng ngời, vỗ vỗ bàn tay béo cao hứng hoan hô: “Tốt tốt ~ Chú Ngụy cũng đến thi một lần nha ~”
Ngụy Triết nhìn Niếp Duy Bình trong ánh mắt tràn đầy vui sướng khi người gặp họa, ngữ điệu nhẹ nhàng đáp ứng: “Tốt!”
Ngụy Triết tươi cười so với ngày xuân còn muốn sáng lạn, ôn nhu hơn, trực tiếp bổ thêm một đao: “Nếu bác sĩ Niếp không tham gia vừa lúc có thể ở bên cạnh giúp chúng tôi làm trọng tài!”
Niếp Duy Bình ánh mắt âm hàn, thật sự muốn đấm một phát vào cái gương mặt kia mà.
Ngụy Triết không chút nào sợ hãi sung sướng cười phất phất tay: “Cám ơn a!”
Nói xong liền linh hoạt chuồn đi, mang theo đứa bé nhảy nhót không ngừng cùng với Na Na đang sợ tới mức sắp tè ra quần không chút lưu tình nào bỏ lại Niếp Duy Bình một mình.
Niếp Duy Bình nhờ sự giúp đỡ của lan can mà chậm rãi di chuyển, từng bước từng bước nhỏ tiến tới chỗ ghế nghỉ chân ở bên ngoài sân, sau đó ngồi xuống ghen ghét nhìn chằm chằm vào bên trong.
Thịt viên nhỏ vẻ mặt cực hưng phấn, mồm nhỏ há thật to, dường như có thể nghe thấy bé kinh ngạc hô thật to.
Trên sân trượt có rất nhiều người, đủ loại kỹ thuật cao siêu, các động tác yêu cầu độ khó cao của người trẻ tuổi, nhưng Niếp Duy Bình