là lớn nhất, mọi người chủ động đưa microphone. Vì thế tiếng nhạc thiếu nhi liền vang lên, một bài lại tiếp một bài.
Một đám người nghĩ muốn hát lên để phát tiết cảm xúc lại chỉ vì một vị đại lão gia nhỏ đấy mà buồn bực không thôi, không hổ là đứa nhỏ nhà Niếp Duy Bình, công lực tra tấn người khác cũng thật kinh người.
Bạn nhỏ Na Viễn ôm microphone hát đến say mê, đứng ở trên bàn vừa hát vừa múa, cái mông nhỏ mập mạp lắc qua lắc lại lôi kéo bản năng người mẹ của mấy cô gái đang ngồi ở đó đồng loạt vỗ tay hò hét cổ vũ.
Thịt viên nhỏ kích động đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nhảy xuống nhào vào trong lòng Na Na: “Cô út ~ cô cũng hát một bài đi a ~”
“Đúng đúng đúng, Na Na cũng đến hát đi! Một cái mic nữa đâu? Đưa cho bác sĩ Niếp!”
“Ai nha, bác sĩ Niếp tất nhiên là cùng Na Na hát tình ca nha!”
Không biết vì sao lại ra thế này, Na Na cùng Niếp Duy Bình đã bị mọi người kéo tới phía trước, trong tay cầm mic.
Trong phòng, dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt đối phương trở nên mông lung kì ảo, lại làm cho tình ý trong mắt cả hai càng thêm biểu lộ rõ ràng.
Trần Tiệp một bên chọn bài một bên hỏi: “Hát cái gì a?”Tình yêu Quảng Đảo”? (Các bạn có thể nghe tại zing mp3, bài này của Mạc Văn Úy ft Trương Hồng Lượng)
Lưu Mân liền phản đối: “Không hát “Tình Yêu Quảng Đảo”, đó là mối quan hệ bất ổn! Không bằng……”Hôm nay em phải gả cho anh”?” (Thái Y Lâm nhé mọi người)
Trần Tiệp ánh mắt sáng ngời, lập tức chọn bài này.
Giai điệu nhẹ nhàng vang lên, mọi người không hẹn mà cùng nhau yên tĩnh, ngay cả đứa nhỏ phấn khởi kia cũng không có làm ầm ĩ, thành thành thật thật ngồi ở trên sô pha.
Na Na nhìn trộm người đàn ông bên người một cái, trái tim như nai con chạy tán loạn đập thật nhanh, may mắn âm nhạc đủ to bằng không trái tim cô kịch liệt đập nhanh như vậy tuyệt đối có thể bị những người khác nghe được.
Trước kia lúc còn ở trường, cô cũng thường xuyên cùng bạn học đi KTV ca hát, với tình ca hát đối gì đó Na Na đều có biết cũng có thể tự nhiên cũng nam sinh ca hát.
Nhưng lúc này đây, Na Na đột nhiên trở nên hồi hộp, không chỉ có ngượng ngùng mà còn có một chút vui sướng kì lạ.
Na Na mím môi, băt đầu hát theo nhạc, thanh âm bởi vì kích động khẩn trương mà có chút run nhè nhẹ.
Giọng nữ ngọt, giọng nam cũng thập phần dễ nghe.
Niếp Duy Bình tiếng nói vốn trầm thấp, ngày thường ngữ điệu lạnh lùng vậy nên thanh âm cũng đều có chút lãnh ý, không nghĩ tới khi tâm tình sung sướng thanh âm từ microphone ra lại thật nhu hòa, khuynh hướng tạo cảm xúc mười phần.
Một đoạn tiếp một đoạn, lời hát từ miệng Niếp Duy Bình lưu loát tuôn ra, Na Na lại vô luận như thế nào cũng đều nói không ra cái câu “Yes,i do!” kia……
Niếp Duy Bình hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô, thẳng đến hát xong bài.
Na Na ngẩng đầu chống lại ánh mắt hắn, chỉ cảm thấy trái tim của cô dưới ánh mắt nóng cháy đó xao động không thôi.
Thâm tình ngóng nhìn rất nhanh bị đánh gãy, thịt viên tròn không có mắt nhìn liền lắc lắc xúc xắc hò hát cổ vũ trầm trồ khen ngợi……
Thanh âm chói tai làm cho Na Na phục hồi tinh thần lại, chỉ cảm thấy trong phòng oi bức muốn chết, vội đem microphone tùy tiện đặt xuống cúi đầu vội vàng chạy ra ngoài.
Bạn nhỏ Na Viễn chớp mắt to, nghiêng đầu tò mò hỏi: “A di ~ cô út đi ra ngoài làm gì nha?”
Niếp Duy Bình trong mắt chợt lóe sáng, khóe môi cong lên cười cười.
“Cô út của cháu…… Là mời chú đi ra ngoài cùng cô làm việc thiếu nhi không nên xem đâu!”
Nói xong, Niếp Duy Bình liền lãnh đạm hùng hổ ra cửa tìm người.
Na Na cũng không có chạy xa, trốn vào trong toilet mà phát ngốc một lát, kinh ngạc nhìn gương mặt đỏ bừng trong gương của mình, tinh thần không khỏi càng chạy càng xa.
Bác sĩ Niếp vốn không có việc gì là ép buộc cô, nô dịch cô, bắt lấy hết thảy cơ hội châm chọc khiêu khích cô. Nhưng mỗi lần cô có việc, an ủi cổ vũ cũng là hắn, thời điểm cùng đường lại đem cô mang về nhà.
Bác sĩ Niếp cao cao tại thượng, tiền đồ vô lượng sáng lấp lánh, cao ngạo không đem bất luận kẻ nào để vào mắt.
Mà chính mình, vốn chỉ là hộ lý nhỏ bình thường trên lưng còn đeo trách nhiệm nặng nề……
Na Na thật mạnh thở dài, cái đầu nóng như ninh nước sôi, vội rửa mặt bằng nước lạnh để hạ nhiệt, đợi cho đến khi tâm tình bình phục một chút mới sửa soạn chỉnh tề đi ra khỏi cửa.
Hành làng dài đèn đuốc huy hoàng, Na Na đang có tâm sự cần suy nghĩ, đi đến nửa đường đột nhiên bị người ta túm lấy cánh tay, bất ngờ không kịp đề phòng bị lôi vào trong phòng.
Na Na sợ tới mức tâm đều nhanh thoát đi, thét chói tai lại bị bịt mồm, cả người bị lực lớn đặt ở phía sau cửa, giam cầm bản thân trong hai cánh tay rắn chắc hữu lực.
“Là anh!”
Thanh âm quen thuộc làm cho Na Na ngừng giãy dụa, trong bóng tối miễn cưỡng nhận ra dung mạo đối phương.
“Bác sĩ Niếp?”
Niếp Duy Bình thả lỏng lực đạo, hô hấp nóng hổi phun ở trên mặt cô, nhiệt đọ vừa mới bị nước lạnh gột đi lại nhanh chóng xuất hiện……
CHƯƠNG 39
Trong bóng tối làm cho giác quan trở nên mẫn cảm sâu sắc, Na Na phía sau lưng dính sát trên cửa, phía trước bị Niếp Duy Bình chặt chẽ áp chế, dưới chóp mũi là hơ
