Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325770

Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.

ng tới trình độ nào, Bạch Chỉ không khỏi lau một phen mồ hôi trong lòng.

Mộ Đồ Tô rời đi sau, Bạch Chỉ bị Bạch Uyên thỉnh đến đại sảnh. Trong đại sảnh đứng Liễu thị lo lắng trùng trùng, nhị nương lộ ra biểu tình thật là đáng tiếc, Bạch Thược không hiểu, còn có Thanh Hà sắp khóc, cùng với vài vị ma ma gia đinh có địa vị trong Bạch phủ.

Bạch Chỉ nghĩ rằng, xong rồi. Toàn thể hiểu sai .

Thanh Hà quỳ trên mặt đất, không ngừng nức nở. Bạch Uyên một chưởng chụp trên bàn, Thanh Hà sợ tới mức cả người rùng mình, ngừng nức nở. Bạch Uyên giận dữ, “Nói, gian phu của tiểu thư là ai?”

Bạch Chỉ nghe được, ngực đau, quả nhiên không ngoài dự liệu của nàng.

“Thanh Hà không biết, Thanh Hà cái gì cũng không biết. Tiểu thư đều cùng Thu Thiền tỷ tỷ đi ra ngoài , rất ít mang theo Thanh Hà.” Thanh Hà lui thân mình, cả người phát run, hiển nhiên là sợ hãi.

Bạch Chỉ ở trong lòng kêu rên, nói như vậy làm chi, nói như vậy để cho người khác mơ màng? Tuy rằng đây là lời thật.

Bạch Uyên đem ánh mắt sắc bén chuyển qua người Bạch Chỉ, “Nói.”

Bạch Chỉ ngẩng đầu, “Cây ngay không sợ chết đứng.”

“Vậy vì sao thế tử đột nhiên từ hôn? Lại vì sao nói không trách ngươi?”

Bạch Chỉ đã sớm nghĩ đến Bạch Uyên sẽ hỏi như thế, đã sớm nghĩ ra đối sách tốt. Nàng run rẩy khăn tay trong ống tay áo, âm thầm véo đùi, đau ra nước mắt, liền cầm khăn tay đi lau, nghẹn ngào nói: “Thế tử muốn cùng ta đi chơi thuyền trong hồ, ta vui vẻ đồng ý . Không ngờ, ngẫu ngộ Tiểu Hoa Hồng.”

“Tiểu Hoa Hồng? Đầu bài Lệ Xuân viện đầu bài?” Một gã sai vặt kích động không để ý trường hợp nói. Sau thấy Bạch Uyên trừng hắn, biết tự mình nói sai , tự giác câm miệng.

Bạch Chỉ tiếp tục nói: “Tiểu Hoa Hồng tư sắc hơn người, thế tử mắt mạo hoa đào, không để ý ta, thẳng đến chỗ nàng mà đi. Tiểu Hoa Hồng biết hắn là thế tử, cố ý che giấu nàng là thanh lâu nữ tử, cố tình thẹn thùng, hai người ăn nhịp với nhau, khanh khanh ta ta, trong cơn giận dữ, ta không thể nhịn được nữa, trực tiếp cho nàng một bạt tai, đẩy nàng vào trong hồ, thế tử vốn định giữ chặt nàng, không ngờ lại cùng nhau rơi vào trong nước. Thế tử không biết bơi, suýt chết đuối.”

Mọi người ồ lên. Bạch Uyên nhíu mày, “Tiếp tục.”

“May mắn được người qua đường cứu giúp, hai người thoát nạn. Thế tử thấy ta thô lỗ, tính cách mạnh mẽ, lại cố tình gây sự, nói muốn từ hôn. Ta chống đối hắn vài câu, nói chút lời nói khó nghe. Trước công chúng, làm thế tử mất hết mặt mũi.” Bạch Chỉ lộ ra bộ dáng hối hận, “Ta cỡ nào hối hận, cần phải đợi đến sau đại hôn mới được lộ bản tính mới đúng, thật sự là vạn lần không nên a.”

Mọi người đều vì Bạch Chỉ đáng tiếc. Thế nào liền biểu lộ bản tính như vậy?

Bạch Uyên không lời nào để nói, tính tình nữ nhi nhà mình, hắn sớm thành thói quen . Nhưng người ta kinh thành đến, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tính tình Bạch Chỉ như vậy khẳng định không được, từ hôn là chuyện đương nhiên.

Thì ra, thế tử “Không trách ngươi” là không trách nàng không hiểu tôn ti, làm cho hắn mất mặt.

Bạch Uyên thở dài, ngữ khí cũng không tức giận như vừa rồi, “Thôi thôi, có duyên nhưng không có phận, xem ra đời này ta không có đất diễn .”

Nhị nương ôn nhu an ủi, “Lão gia, việc là do người, dựa vào quan hệ cũng không xong, tự nỗ lực, hoàng ân chao liệng, sẽ có lúc nhìn thấy .”

Nhìn xem, miệng nhị nương chính là lanh lợi, còn Liễu thị cầm phật châu, miệng nói lảm nhảm, không biết là niệm Kim Cương kinh hay là Dịch Cân kinh!

“Giải tán đi.” Bạch Uyên tập tễnh rời đi.

Một khắc kia, Bạch Chỉ cảm giác được Bạch Uyên già đi. Làm nữ nhi, cần phải vì cha dệt hoa trên gấm, mà không phải trở ngại cha. Nhưng vừa nghĩ đến kiếp trước, Bạch Uyên lên kinh làm quan, chỉ mang nhị nương cùng tiểu đệ đi kinh thành, để lại nàng cùng nương còn có Bạch Thược trông giữ nhà cũ, nương buồn bực không vui, thân mình càng ngày càng yếu, cuối cùng bị ôn dịch đoạt đi tánh mạng, trong lòng nàng sẽ không yên.

Nàng không cho phép việc này phát sinh, cho nên, nàng không thể không xin lỗi cha.

Trở lại phòng, Bạch Chỉ sinh hờn dỗi. Nàng không biết Mộ Đồ Tô để lại câu nói cuối cùng có tác dụng gì ý? Là trả thù nàng, hay là trêu đùa nàng? Thanh Hà thấy Bạch Chỉ nổi giận đùng đùng, đứng xa xa , không dám tới gần, sợ bị giận chó đánh mèo.

Bạch Chỉ quét nàng liếc mắt một cái, oán trách, “Về sau câm điếc là được, làm người thành thật, chịu thiệt.”

Thanh Hà cúi đầu nói vâng, muốn nói lại thôi.

“Ngươi có điều gì nói muốn thì nói đi.”

Thanh Hà do dự một lát, từ trong tay áo lấy ra một phong thư, đưa cho Bạch Chỉ, “Đây là thế tử mệnh ta đợi sau khi hắn đi, đưa cho tiểu thư .”

Bạch Chỉ quét mắt phong thư, hai chữ “Bạch Chỉ” cứng cáp hữu lực. Nàng biết chữ của hắn, đúng là bút tích này.

Nàng cầm thư, nhìn một lát, che ngực, hai mắt trợn lên, kém chút té xỉu. May mà Thanh Hà kịp thời đỡ lấy, “Tiểu thư, như thế nào?”

Bạch Chỉ run run nắm thư.

Thư viết: Đồ Tô không biết Bạch tiểu thư thích người nào, từng hỏi mọi người trong Bạch phủ, không ai biết, Đồ Tô liền nghĩ, người mà Bạch tiểu thư thích, nhất định không được Bạch đại nhân đồng ý, Đồ Tô liền nghĩ, nếu


Disneyland 1972 Love the old s