XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327495

Bình chọn: 7.5.00/10/749 lượt.

ngươi như vậy mặt không đổi sắc .”

“A Cửu…” Bạch Chỉ vừa muốn nói gì, bị Bùi Cửu đánh gãy, ” Hiện tại ngươi hối hận ? Hối hận cũng không còn kịp rồi, gia không cưới ngươi , gia ở kinh thành có bao nhiêu mỹ nữ, làm gì cho ngươi? A!”Bùi Cửu ngáp, “Buông ngủ muốn chết, ta đi doanh trướng ngủ.”

Bùi Cửu không để ý Bạch Chỉ kêu to, kích động rời đi. Bạch Chỉ thấy gọi không được, cũng không tiếp tục gọi.

Không nghe thấy Bạch Chỉ gọi to, Bùi Cửu mới thả chậm bước chân, trên mặt càng thêm ngưng trọng, đôi mắt sáng ngời cuối cùng hóa thành ẩn ẩn lộ ra thương cảm, ảm đạm vén mành, lăn đến trên giường, trùm chăn ngủ.

Ở bên ngoài Bạch Chỉ luôn luôn nhìn theo bóng lưng Bùi Cửu, trong lòng cũng không sảng khoái. Bùi Cửu thật muốn cưới nàng, hay là đùa? Hắn một lát nghiêm túc một lát vui đùa, làm cho nàng không đoán được thật giả.

Nghĩ nhiều cũng vô ích, vẫn là không nghĩ thì tốt hơn, Bạch Chỉ thở dài, cũng trở lại lều trại, cũng định đi ngủ. Lại ở trên bàn trong lều trại nhìn thấy một phong thư, là thư từ kinh thành gửi tới. Bạch Chỉ đến quân doanh ngày thứ ba liền viết thư đến kinh thành cùng đến Tô thành, gửi cho Bạch Uyên cùng Liễu thị báo bình an. Phong thư này, chắc là Liễu thị đi? Bạch Chỉ mở thư, chưa từng đoán được, lại là Bạch Uyên gửi tới? Bạch Chỉ sửng sốt, mở thư nhìn nhìn, không lải nhải việc nhà, chỉ có một dòng chữ, dặn nàng nhớ giữ an toàn, nhanh chóng đến kinh sum vầy. Bạch Chỉ xem xong, viết một phong thư hồi âm, định giao cho người đưa thư. Đi đến ngoài lều trại đưa thư, hai gã binh lính ở bên ngoài, thấy là Bạch Chỉ, hướng nàng gật đầu, “Bạch cô nương, lần này chúng tôi có nhiệm vụ trong người, gửi thư mời đến doanh trướng thứ ba phía đông, nơi đó có bồ câu đưa tin.”

Bạch Chỉ xuyên thấu qua khe hở mành doanh trướng, thấy Mộ Đồ Tô đang cùng người gửi thư bàn luận gì đó, chắc là quân sự cơ mật, Bạch Chỉ không ở lâu, liền ngoan ngoãn đi doanh trướng mà binh lính chỉ, tìm bồ câu đưa tin.

Trông bồ câu đưa tin là một ông cụ, nhìn thấy Bạch Chỉ, đưa tay nói: “Kinh thành?”

“Vâng.”

“Đưa đây.”

Bạch Chỉ đem phong thư đưa cho ông cụ, ông cụ tiếp nhận, nhét vào chân một con bồ câu đưa tin, cho phép nó cất cánh. Bạch Chỉ thấy trong lồng có rất nhiều bồ câu đưa tin, thuận tiện vuốt ve một con gần nhất, vốn định rời đi, đã thấy ông cụ từ trong một chiếc lồng khác lấy ra một con bồ câu đưa tin cánh dính máu, chuẩn bị cắt hầu nó. Bạch Chỉ kinh hãi, “Cụ định làm gì?”

Ông già không cho là đúng, “Con bồ câu đưa tin này hỏng cánh rồi, đã không làm được bồ câu đưa tin, giữ lại làm chi? Trực tiếp làm nguyên liệu nấu ăn, không lãng phí.”

Bạch Chỉ nhìn con bồ câu đưa tin to mọng trên tay ông cụ, ánh mắt đậu xanh kia đen thùi vô tội, đầu hơi nghiêng, còn chưa nhìn ra tự mình có nguy hiểm. Bạch Chỉ cảm thấy đau xót, trí nhớ kiếp trước bừng lên như từng ngọn sóng.

Mộ Đồ Tô có ba bảo vật, bảo mã Tật Phong, bồ câu đưa tin Tia Chớp, cùng với thê tử của hắn – Nam Chiếu công chúa. Trước khi Nam Chiếu công chúa còn chưa xuất hiện, Bạch Chỉ luôn luôn phấn đấu vì Mộ Đồ Tô, bảo mã Tật Phong cùng bồ câu đưa tin Tia Chớp đều do nàng tự tay nuôi dưỡng . Lúc trước Mộ Đồ Tô cực kì không thích nàng nuôi dưỡng bảo bối của hắn, sau thấy Tật Phong cùng Tia Chớp thân thiết với nàng, liền chậm rãi mềm hoá, ngầm đồng ý để nàng nuôi. Nàng cùng Tật Phong và Tia Chớp có cảm tình thâm hậu, cho đến khi Nam Chiếu công chúa xuất hiện, quyền dưỡng dục thuộc về Nam Chiếu công chúa, mỗi ngày nàng lấy nước mắt rửa mặt. Nàng cho rằng cả hai bọn họ đều quên nàng, nhưng có một ngày sáng sớm thức dậy, nàng thấy Tia Chớp đứng ở cạnh bên song cửa sổ phòng nàng, hướng nàng kêu cô lỗ cô lỗ, giống như hưng phấn kêu gọi. Bạch Chỉ vì điều này mà vui mừng, đặc biệt phái nha hoàn đến phòng bếp lấy một hộp hạt ngô, đút cho nó ăn. Nàng cho rằng Mộ Đồ Tô tuyệt tình nhưng động vật còn có tình, cũng được. Về sau sáng sớm mỗi ngày, Tia Chớp luôn đậu xuống song cửa sổ, hướng nàng cô lỗ cô lỗ. Cho đến có một sáng sớm, nàng rốt cuộc không thấy Tia Chớp xuất hiện, sau nghe nói, cánh Tia Chớp không biết vì sao lại gãy, bị nhốt ở trong lồng, không ra được . Nàng muốn đi gặp Tia Chớp, muốn trị liệu cho Tia Chớp, bị Nam Chiếu công chúa cự tuyệt, niềm an ủi duy nhất của nàng cũng không có . Sau này, nghe nói Tia Chớp bởi vì không thể bay, buồn bực không vui mà chết.

Bạch Chỉ nói với ông cụ: “Con bồ câu đưa tin này, bán cho ta đi.” Bạch Chỉ từ trong túi lấy ra một thỏi bạc, đưa cho ông cụ. Ông cụ hoài nghi nhìn Bạch Chỉ, tiếp nhận bạc, giao ra con bồ câu đưa tin.

Bạch Chỉ nâng bồ câu đưa tin, vuốt ve đầu của nó, “Xương người bị gãy, còn có thể khỏi hẳn, ta không tin, ngươi không thể chữa khỏi. Ta đặt cho ngươi một cái tên, gọi… Tia Chớp, được không?” Con bồ câu đưa tin này cùng Tia Chớp có màu lông không giống nhau, Tia Chớp là màu xám pha vàng, mà con này thuần sắc bình thường. Nhưng Bạch Chỉ vẫn bất lực muốn gọi nó là Tia Chớp.

Trong doanh trướng của nàng không có thuốc chữa thương, lúc trước nàng ngủ ở chỗ Bùi Cửu, vết thương khỏi liền bị người cực kì coi trọng nam nữ khá