h đăng, đốt lên ngọn lửa không tắt, nếu có ngày nào ngọn đèn
này tàn tức là thiên ý đã đến. Lúc đó ngươi có thể tự mình ra khỏi tháp này.”
Thương
Hạo không đồng tình đáp: “Lửa không tắt làm sao tàn được, chiêu trò kháng ma
của con lừa trọc ông thật chẳng thay đổi chút nào.”
Đức
phật không nói nhiều, chỉ mỉm cười rồi biến mất.
Có một
âm thanh kỳ quái vang lên trong tòa tháp tĩnh lặng, Thương Hạo khẽ mở mắt, nhìn
ngọn đèn vẫn luôn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, thấy ngọn lửa của nó vẫn chưa tắt hắn
mới dời tầm mắt sáng nhìn cục… thịt phát ra âm thanh dưới chân mình.
Hắn
nhíu mày, thấy quả cầu thịt đó từ từ ngồi dậy, trên khuôn mặt tròn tròn có một
đôi mắt ươn ướt đen láy đang nhìn hắn.
“Mẹ!”
Quả cầu
thịt gọi một tiếng êm dịu nhưng rõ ràng, thanh âm vang vọng trong tháp Xá Lợi
một hồi, Thương Hạo nghe thấy bèn nhíu mắt: “Tiểu quỷ, muốn chết à?”
“Mẹ!”
Quả cầu thịt nhỏ lại cười híp mắt gọi một tiếng nữa, sau đó tự mình vui vẻ lăn
tròn trên đất.
Nếu là
lúc trước thì chỉ e quả cầu thịt này đã biến thành vũng máu từ lâu, nhưng bây
giờ tứ chi Thương Hạo đều bị khóa, không thể sử dụng chút sức nào, chỉ đành bất
lực nhẫn nhịn, nhìn quả cầu thịt vui vẻ kì lạ kia lăn tới lăn lui.
Nó mặc
sức lăn cho thỏa thích, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Thương Hạo, dường như đang
thấy kỳ quái vì sao hắn không đến ẵm mình. Nó nhìn bốn phía một hồi rồi bò đến
góc tháp Xá lợi, men theo sợi xích sắt thô kệch khóa chân phải của Thương Hạo
mà xiêu xiêu vẹo vẹo bò lên. Không ngờ cô nhóc này lại mạnh mẽ bất ngờ, chỉ một
chốc đã ôm được đầu gối Thương Hạo, rồi lại gọi một tiếng “Mẹ”.
Khóe
miệng Thương Hạo giật giật, lần đầu tiên có một kẻ không sợ chết lảng vảng gần
hắn mà quấy phá như vậy, hắn cắn răng cố nhịn nộ hỏa, quả cầu thịt lại được
đằng chân lân đằng đầu giật giật thắt lưng hắn, đưa mũi lên mặt, cưỡi lên vai
hắn.
“Quả
cầu thịt, gan không nhỏ nhỉ.”
Giống
như chứng thực lời hắn nói, đứa trẻ bắt đầu chơi đùa tóc hắn, hết giật rồi kéo
vui vẻ vô cùng
Đại ma
đầu tung hoành thiên giới bị một quả cầu thịt nhỏ ức hiếp.
Đứa trẻ
chơi một hồi lại mệt, nghiêng đầu trên má hắn, dán vào góc trán gân xanh nhảy
nhót của hắn mà yên lặng ngủ. Khuôn mặt mềm dịu sáp lại gần khuôn mặt lạnh lùng
của hắn, cái miệng thịt nhu lên như có như không mà hôn lên má hắn, cảm giác ấm
nóng khiến lửa giận bừng bừng của Thương Hạo dịu bớt.
“Mẹ…
Thương thương nào.”
Thôi
đi, chẳng qua là một đứa trẻ ranh… lời tự an ủi của hắn còn chưa dứt thì bỗng
thấy một chất lỏng ướt ướt theo vai hắn ấm áp chảy xuống, tí tách nhỏ xuống
người hắn.
Nó… nó
dám tè trên vai hắn!
Đôi tay
Thương Hạo nắm chặt lại thành quyền, nghiến răng nói: “Nếu để ta biết ngươi là
con của Tiên quân nào, nếu có ngày ta phá được tháp này mà ra thì ta nhất định
dùng nước tiểu ngựa dìm ngập phủ đệ của hắn!”
Đứa trẻ
đang ngủ ngon, nước dãi chảy như thoa hồ lên mặt Thương Hạo: “Thương thương
nào.”
Thương
Hạo giận dữ ngoảnh đầu, chờ hắn hơi nguôi giận rồi mới nghĩ ra, tháp Xá Lợi này
đã bị Đức phật hạ cấm chế, cho dù là Ngọc đế cũng chưa chắc vào được, con nhóc
này rốt cuộc… ánh mắt Thương Hạo rơi trên ngọn Trường Minh đăng Đức phật để
lại. Hắn tĩnh tâm quan sát kĩ hơi thở của đứa trẻ và ngọn đèn.
Một lúc
sau hắn ngửa mặt lên trời cười lớn: “Trời giúp ta rồi! Ngọn đèn này đã sinh ra
Đăng linh*.”
*Linh
hồn của đèn
Trường
Minh đăng không tắt thì Đăng linh không chết, nhưng nếu con nhóc này chết đi
thì thì hắn có thể lấy lại tự do rồi, lúc đó hắn sẽ hủy tòa tháp Xá Lợi này,
thiên hạ sẽ không còn vật gì có thể giam được hắn nữa rồi.
Nhưng
hắn phải làm thế nào mới giết được con nhóc này đây? Pháp lực của hắn bị phong,
trong tháp Xá Lợi này càng không ai giúp hắn, lẽ nào hắn phải nói với quả cầu
thịt này là: “Ngươi đi chết đi được không?”
Thương
Hạo nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có cách, thời gian trôi qua từng ngày khiến quả
cầu thịt kia lớn lên, từ một cục thịt hấp thu linh khí trong tháp dần dần trở
thành một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, hai người bất tri bất giác đã bầu
bạn trong tháp tròn ba trăm năm.
Thương
Hạo ngày ngày mong nàng chết, nhưng chỉ đành trơ mắt nhìn nàng trưởng thành,
lúc đầu nàng luôn gọi hắn là “Mẹ”, nhưng sau đó lại gọi hắn là “Cha”, nhưng sau
khi Thương Hạo hung ác cho nàng biết “Lão tử không có quan hệ gì với ngươi
hết”, quả cầu thịt hụt hẫng một hồi rồi hỏi: “Vậy ngươi tên là gì?”
“Thương
Hạo.”
“Vậy ta
tên là gì?”
Thương
Hạo nhìn khuôn mặt tròn tròn của nàng một hồi: “Ngươi là Tiêu khiển*.”
*Đồ
chơi
“Tiểu
Thiển*?” Khuôn mặt hồng hồng nở ra nụ cười, “Ta thích cái tên này, tên Thương
Hạo cũng hay lắm.”
*Tiêu
khiển và Tiểu Thiển ều đọc là xiao qian
Cô nhóc
này ồn ào vô cùng, trong ba trăm năm qua, nàng học được cách nói chuyện từ
trong những lời nói ít ỏi của hắn, nàng luôn có vô số vấn đề hỏi hắn, lúc tâm
trạng tốt hắn sẽ đáp vài câu, lúc tâm trạng không tốt thì nhắm mắt giả câm giả
điếc. Mấy ngày nay gặp lúc tâm trạng Thương Hạo cực kỳ xấu, Tiểu Thiển hỏi
chuyện gì hắn c
