Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329333

Bình chọn: 8.00/10/933 lượt.

y tay:

- A Anh, đi đi, cẩn thận chút, không biết chừng bọn họ cũng phái trinh sát

Ngụy Anh Vân giương tay, bay lên trời, trước khi đi còn chắp tay hành lễ:

- Yên tâm, mình sẽ chờ mọi người ở bên dưới.

Ngụy Anh Vân bay đi, Nghiêm Cẩn lập tức

nghe Mai Côi báo cáo: “Bên kia, tâm ngữ giả báo cáo với bọn họ rằng các

anh có người bay đi, bọn họ cũng phái người đi trước, ừm, là A Triết”.

Mai Côi sợ mình nói không đủ rõ, còn

truyền hình ảnh đến Nghiêm Cẩn, kẻ nhanh chân chạy như điên đó đúng là

Hồ tộc, Hồ Văn Triết.

Nghiêm Cẩn âm thầm ghi nhớ. Cả tổ nhanh

chóng đến khu nước, trước mắt là một hồ nước phẳng lặng, không cầu,

không thuyền, hai bên có bờ bảo vệ, trước đó có một tấm bảng viết quy

tắc: Không được đi qua bờ bảo vệ

Mai Côi nói với Nghiêm Cẩn: “Thủy Linh đang trốn ở dưới hồ, sẽ chờ mọi người lội xuống nước thì vây mọi người.”

Mọi người dừng bước trước hồ, trước đó,

trong phòng theo dõi có thể nhìn thấy tình huống ở khu chướng ngại cuối

cùng, còn trước đó thì chỉ thầy giáo xem được nên trong lòng bọn họ cũng không để ý rốt cuộc đi qua như thế nào

Mẫn Lệ hỏi:

- Chẳng lẽ bơi qua? Sẽ rất lạnh

Lam Băng khẽ cắn môi:

- Nếu mình lớn thêm một chút nhất định có thể biến hồ này thành băng cho mọi người qua

Âm Phàm Hạo nhìn cậu:

- Bọn mình ngồi đây chờ cậu lớn?

Nghiêm Cẩn ở bên đang thì thầm với Thần tộc Tào An Tĩnh rồi nháy mắt đã di động đến bên kia bờ. Tào An Tĩnh dặn mọi người:

- Cứ tạm chờ một chút, cẩn thận để ý mai phục.

Mọi người đợi một hồi, Nghiêm Cẩn chưa về đã thấy một người làm từ nước xông ra khỏi hồ. Thủy Linh mất hứng:

- Ai dà, mình bảo các bạn nhỏ các cậu nhé, các cậu phải xông qua hồ đi chứ, sao mãi không động, mình chờ

rõ lâu, các cậu không nhảy xuống làm mình chờ ở dưới thật mệt.

Tào An Tĩnh hét lớn:

- Là Thủy Linh, mọi người cẩn thận!

Chín người lập thành đội hình, Thủy Linh cười lớn:

- Chơi vui rồi, chơi vui rồi, các bạn trẻ thật thích hình thức màu mè, đây là cuộc thi, không phải đánh

nhau đến chết. Nhiệm vụ của mình là kéo các cậu xuống nước để loại các

cậu, sẽ không làm ai bị thương hết, đừng lo lắng chứ.

Mẫn Lệ và mấy hàng ma sư nhìn nhau, cùng nhau đánh ra Ngự Hỏa phù công về phía Thủy Linh, Thủy Linh há miệng nuốt lấy ngọn lửa:

- Đối phó với mình dùng chút lửa con này không được, phải học Phục Linh chú cơ

Phục linh chú? Bọn họ còn chưa học được, phép thuật chưa đủ, căn bản không dùng được. Thủy Linh mất kiên nhẫn:

- Được rồi, các cậu không động

thủ thì mình đến, ai bị kéo đến đáy hồ thì bị loại, không được chơi bẩn, thầy giáo còn đang theo dõi đó

Nói xong, nó làm thành một vòi rồng, bắn

về phía mọi người. Mẫn Lệ và Tào An Tĩnh nhanh chóng ra tay, bày ra kết

giới phòng hộ, Thủy Linh cười:

- Ha ha, giỏi lắm, biết làm kết giới phòng thủ nhưng không chống được lâu đâu

Nó lại làm thành vòi rồng lớn hơn đánh úp lại, lần này ngoài Lam Băng và Mang Tuấn, tất cả đều làm kết giới để

phòng thủ, hàng ma sư và thần tộc làm kết giới bảo vệ còn Huyết tộc dùng cảnh ảo công kích Thủy Linh.

Thủy Linh xoay tròn nói:

- Đám trẻ con ngốc này, nếu xuống nước liều mạng mình cũng chỉ loại mấy người, các cậu qua bên kia có thể tiếp tục hành quân, giờ ở đây chẳng phải làm toàn quân bị diệt?

Vừa dứt lời, một gốc cây đại thụ đổ rạp

như từ trời rơi xuống, lộn mấy vòng rồi chắn ngang mặt hồ, khiến hồ nước xao động. Tiểu ma vương đánh một đòn về phía Thủy Linh rồi hô lớn:

- Mọi người mau lên cây, A Tĩnh dẫn mọi người đi, Thủy Linh để mình ứng phó.

Cậu vừa kêu vừa đánh ra Phục Linh chú, Thủy Linh vừa né vừa cao hứng kêu:

- Tiểu ma vương đã trở lại, đánh thế này mới thú vị.

Những người khác mặc kệ chuyện này, nhanh chóng chạy lên cây. Tào An Tĩnh tung chưởng, mấy đứa trẻ là người bay

thẳng sang bên bờ kia. Một đám trẻ con lóc cóc qua hồ, vừa đặt chân

xuống đất thì chạy vội.

Bên này hồ, Nghiêm Cẩn đá một cước qua,

Thủy Linh hóa thành bọt nước né tránh. Nghiêm Cẩn cũng không dám đánh

nhau, nháy mắt đã di động về phía bờ bên kia, giờ tay chào Thủy Linh rồi cũng chạy. Thủy Linh đứng trên mặt hồ lầm bầm:

- Mình nên nói với Diêm Vương, mình đã ra sức với tổ của con lão ấy hơn hẳn nhưng tiểu gia hỏa này tiến bộ quá nhanh

Nghiêm Cẩn cũng chẳng hay biết cái đó.

Cậu vượt qua mọi người nhanh chóng đến rừng cây. Mai Côi đã nói hết cạm

bẫy bố cục cho Nghiêm Cẩn, chỗ nào có bẫy, chỗ nào có hố… Nghiêm Cẩn đều đã biết. Điều cậu phải làm là lặng lẽ, không để cho mọi người hoài nghi rồi phá hủy những bẫy này.

Ngụy Anh Vân đứng trên rừng cây, cậu đã

đi thăm dò qua về, ở khu lửa có chút kí hiểu, còn phát hiện Hồ Văn Triết cũng chạy đến. Ngụy Anh Vân né tránh, lui về rừng cây, đứng ở chỗ cao

nhất giám thị. Những gì cậu ta có thể nhìn được Mai Côi đều truyền tin

cho Nghiêm Cẩn.

Nghiêm Cẩn cân nhắc rồi gọi Cừu Tranh và Chu Thư Cầm đến:

- Hai người trèo lên cây được, ở

trên đó rất an toàn, hai người đi trước, tâm ngữ giả kia không nghe được hai người, hai người đến chỗ khu lửa phục kích rồi loại tâm ngữ giả. A

Anh ở trên đỉnh cây, bảo cậu ấy yểm trợ hai người. Hai người diệt được


Lamborghini Huracán LP 610-4 t