80s toys - Atari. I still have
Bản báo cáo tình yêu

Bản báo cáo tình yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323853

Bình chọn: 8.5.00/10/385 lượt.

n tôi thôi.”

Bạch Bạc Sĩ quay đầu đi không nhìn cô, không biết tại sao trong lòng cảm thấy chua xót.

Hoàn tất ghi chép, Xa Gia Lệ gọi điện thoại tìm người tới đón, chùm chìa khóa ở trong ví da mất rồi, cô không sao về nhà được.

Bạch Bạc Sĩ lắng nghe cô gọi điện thoại, thấy cô liên tục quay số ba lần, cũng không có ai nhấc máy.

Bạch Bạc Sĩ ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường, đã hai giờ sáng. Trễ như thế, người bình thường đều đương ngủ say?

Gia Lệ ảo não, cô gãi gãi đầu, ngoại trừ điện thoại trong nhà, và điện thoại của phía nhà xuất bản, của những người khác cô đều không nhớ, đương nhiên vẫn còn nhớ rõ số của một người, Cao Tuấn Thái.

Cô thở dài, cảm thấy mình thật uất ức, kiên trì gọi cho bạn trai trước. Aizzz, xui xẻo, thật mất mặt!

Điện thoại kết nối được. “A lô? Tuấn Thái, em…”

“Xin chào, hiện giờ tôi không nghe máy, xin hãy để lại lời nhắn sau tiếng bíp.”

Là máy ghi âm, Gia Lệ cúp máy, quá chán chường.

Cảnh sát hỏi cô. “Thế nào?”

Xa Gia Lệ lúng túng, rất ngượng ngùng nói: “Ách, cảnh sát tiên sinh, có thể cho phép tôi đợi đến buổi sáng không? Chìa khóa trong nhà ở túi xách da mất rồi, tôi bây giờ không có cách nào, a ——” cô kinh ngạc gào, Bạch Bạc Sĩ kéo cô.

“Tới nhà tôi.” Anh nói, liền kéo cô đi ra ngoài.

Giờ phút này Bạch Bạc Sĩ chỉ muốn mau chóng nghỉ ngơi, muốn mau mau thay bộ quần áo ướt sũng ra khỏi người. Nhưng anh quả thực không nỡ lòng bỏ mặc cô, hơn nữa một cô gái đang bơ vơ như vậy. Suy đi tính lại, để cô ở một đêm cũng không chết!

*** wow ~~ căn nhà Bạch Bạc Sĩ thật rộng lớn, sạch sẽ lại thư thái. Nhà Bạch Bạc Sĩ có sàn gỗ xinh xắn là hàng xịn, có bộ ghế sô pha to trắng như tuyết, có giá sách gỗ kê sát tường, tủ đựng đĩa CD ngăn nắp sắp theo thứ tự bảng chữ cái ABC, sách báo tạp chí trên bàn uống trà được để ngay ngắn, căn nhà Bạch Bạc Sĩ quả nhiên phi thường!

Xa Gia Lệ không ngừng tán thưởng tận đáy lòng, căn hộ sạch sẽ, vô cùng ngăn nắp lại rộng rãi chẳng khác nào những căn nhà mẫu, tỉ lệ nghịch với cái ổ chuột của cô.

Ừm… Cô tuyệt đối sẽ không bày biện tủ đựng CD gọn gàng, càng miễn bàn tới việc sắp theo thứ tự chữ cái, cô là dạng người không đem đĩa ACD bỏ vào vỏ BCD nên trộm cười.

Cô cũng sẽ không giống anh sắp xếp tạp chí sách báo chỉnh tề như vậy, cô đều quăng ném bừa bãi trên bàn hay dưới đất, cho đến khi ngập phòng mới thôi. Căn hộ nho nhỏ của cô mặc dù không được ngăn nắp cho lắm, cũng coi như sạch sẽ.

Lại chăm chú ngắm nhìn ghế sô pha trắng tinh mà Bạch Bạc Sĩ mua, đây… Đây đối với Xa Gia Lệ mà nói, thật không thể tưởng tượng nổi! Cô không có dũng khí kia, tuyệt đối không dám mua những đồ mà mình có khả năng bôi bẩn.

Đợi trong phòng khách không nhuốm chút bụi nào, Gia Lệ thầm nghĩ nhất định chàng trai này thuộc cung Xử Nữ, một ngày không biết tốn bao nhiêu thời gian quét dọn.

“Như thế sẽ chẳng có vi trùng.”

Sau khi hai người tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ xong, Bạch Bạc Sĩ giúp Gia Lệ bôi thuốc lên đầu gối.

“Còn cả mũi nữa.” Anh cầm miếng bông gạc tới trước cái mũi xinh xắn của cô, ánh mắt hai người giao nhau, đồng thời cũng lập tức rời đi, cảm giác có chút xấu hổ.

Gia Lệ cúi đầu, Bạch Bạc Sĩ suy nghĩ, hay là nghiêng người giúp cô bôi thuốc khử trùng trên chóp mũi.

“Được rồi.” Anh thu dọn dụng cụ, đem vứt miếng bông gạc đi, đặt lọ thuốc trở lại hòm thuốc, đứng dậy đem cất hòm thuốc về vị trí cũ, cầm hai cốc nước tới, một cốc đưa cho Gia Lệ.

“Cám ơn.” Gia Lệ uống một ngụm nước, trên người mặc chiếc áo ngủ in hình hoa hồng phấn. Không cần hỏi cũng biết đó là của cô bạn gái anh trước đây. Cảm giác say dần hết, toàn thân đau nhức mỏi mệt rã rời.

Bạch Bạc Sĩ bước tới ấn nút máy ghi âm. Máy hoạt động, vang lên giọng nói của Phó Hân Lan “Bạc Sĩ, là em. Lúc trước thuê phòng ở mặc dù tiện nghi, nhưng an ninh trật tự rất tệ a, em muốn chuyển đến trung tâm thành phố, song… Không đủ tiền, số tiền anh cho em vay đều hết nhẵn rồi. Bạc Sĩ, anh cho em một chút ý kiến đi, thứ gì ở Mỹ cũng đắt a! Khi nào anh về gọi điện thoại cho em, Bye~~”

Bạch Bạc Sĩ tắt máy ghi âm. Bọn họ trầm mặc, không khí có vẻ gượng gạo. Vì thế anh đứng dậy bật CD, âm nhạc vang lên.

“Đó là… Bạn gái của anh?” Gia Lệ ngước nhìn tấm khung ảnh trên ti vi rồi hỏi, trong ảnh chụp một cô gái thanh lịch, ngồi trên ghế trong công viên.

“Ừ.” Bạch Bạc Sĩ ngồi xuống một ghế sô pha khác.

“Vừa rồi là cô ấy gọi sao?” Gia Lệ hỏi.

“Ừ.”

“Cô ấy xem chuyên mục tôi viết rồi rời bỏ anh?” Chuyện này cứ khiến cô nghi hoặc. “Tại sao? Tôi viết cái gì?”

Chín giờ sáng mai Bạch Bạc Sĩ phải tới phòng khám bệnh, bây giờ đồng hồ đã điểm bốn giờ, không cần ngủ nữa. Anh ngẫm nghĩ, đơn giản là muốn cùng cô hàn huyên. Anh đem những chuyện trước đây thuật lại cho cô nghe, Gia Lệ vô cùng kinh sợ.

“Sau đó cô ấy đòi chia tay với anh? Bay sang Mỹ để học?”

“Ừ.”

Cô nhớ lại tin nhắn trong máy ghi âm ban nãy, hỏi anh: “Nói cách khác, cô ấy chia tay anh để tập trung học hành, anh còn cho cô ấy vay tiền?”

“Đúng.”

Gia Lệ trừng mắt nhìn anh. “Wow ~~ “

“Sao vậy?” Cứ nhìn anh chằm chằm làm gì? Bạch Bạc Sĩ sờ sờ mặt mình.

Gia Lệ