trong chuyện này, cần phải nhờ Liễu Toàn điều tra mớ được.
Tâm tình không vui làm Đông Phương Dực khó mà cười được, nhưng lúc
này hắn lại nhớ đến gương mặt đáng yêu của tiểu thê tử. Nhớ lại bộ dáng
kích tình cùng phản ứng của nàng đêm qua, trong lòng hắn liền cảm thất
ngọt ngào nhưng cũng tràn đầy lo lắng.
Hắn đột nhiên muốn gặp nàng, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, đáng yêu kia.
“Tỷ phu! Tỷ phu! Chuyện không hay rồi”, Tây Môn Bảo Đệ vội vàng chạy
đến thư phòng, miệng la lớn. Nàng thật vất vả hỏi đủ thứ người mới có
thể tìm được nơi này, trong lòng không khỏi oán Đông Phương gia làm chi
mà rộng lớn như vậy, làm nàng chạy xa như vậy, mệt chết đi được mới tới nơi.
“Chuyện gì?”, thấy Bảo Đệ vẻ mặt kinh hoảng, thở hổn ha hổn hển,
trong đầu hắn liền nghĩ rằng Nguyên Bảo đã xảy ra chuyện. Phải chăng có
người thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, ra tay tổn thương Nguyên Bảo? Hắn vội
vàng nhảy khỏi chiếc ghế hoa lê, lắc lắc cánh tay Bảo Đệ hỏi tới.
“Nguyên Bảo…… Nguyên Bảo nàng gặp rắc rối !” Tây Môn Bảo Đệ hít thở sâu mới có thể nói hết câu.
“Nàng gây ra chuyện gì?”, nghe vậy thế nhưng Đông Phương Dực lại nhẹ
nhàng thở ra, may mắn là chỉ gặp rắc rối mà không phải là gặp nguy hiểm. Nàng sẽ gặp rắc rối là chuyện hắn dự đoán được, không có gì phải ngạc
nhiên.
“Nàng cùng nương ngươi đang ở tại lương đình trong hoa viên, nàng…”
Tây Môn Bảo Đệ, chỉ chỉ ra bên ngoài, không biết nên nói từ đâu.
“Đáng chết!” Đông Phương Dực thấp giọng rủa, hắn lại nhất thời quên
mất nương hắn có bao nhiêu không thích Nguyên Bảo, chắc chắn sẽ nghĩ
biện pháp để làm khó dễ Nguyên Bảo. Chẳng lẽ Nguyên Bảo giận quá nên đem toàn bộ Phong Nguyệt đình hủy đi?
“Đánh đàn…… Sau đó……” Tây Môn Bảo Đệ quýnh lên, lại nói năng lộn xộn.
Đông Phương Dực không hề lưu tâm Bảo Đệ nói gì đó, chạy nhanh đến
Phong Nguyệt đình, nếu là Nguyên Bảo đã hủy đi thì hắn cũng nên đến xem
rốt cuộc là hư hại đến mức nào để còn cho người sửa chữa.
“Tỷ phu, Nguyên Bảo không phải cố ý……” Bảo Đệ chật vật chạy theo sau
Đông Phương Dực, trong cái đầu nhỏ còn cố nghĩ cách giúp Nguyên Bảo
thoát nguy.
Đông Phương Dực không để ý tới Bảo Đệ ở phía sau hô to gọi nhỏ cái gì, chỉ mong nhanh đi tới Phong Nguyệt đình.
“Ta thật sự không thể tin được những gì nhìn thấy, ngươi bất mãn ta
chuyện gì mà lại hủy đi Nguyệt Nha cầm của ta?”, Y Thư Ngọc được Lục Nhi nâng đứng dậy, tức giận đến mức khó thở, chỉ cảm thấy đầu óc choáng
váng, sắp té xỉu. Đây là danh cầm truyền đời, là bảo bối của nàng, thế
nhưng lại bị Nguyên Bảo làm hỏng. Chỉ cần nghĩ tới Nguyệt Nha cầm bị
hỏng, lòng nàng liền đau đến không nói nên lời.
“Nương, thực xin lỗi!” Tự biết đã gây ra họa, Tây Môn Nguyên Bảo cẩn
thận nói. Nàng thật sự không phải cố ý, nàng cũng không có gì bất mãn
với bà bà. Vì thanh danh của Tây Môn gia, nàng kiên trì muốn đánh đàn để lấy lòng bà bà, nào biết cái chuôi cầm sẽ không chịu nổi một kích như
vậy.
“Ngươi là cố ý cùng ta đối nghịch có phải hay không?” Phàm là có quan hệ với Tây Môn gia, Y Thư Ngọc đều nghĩ tới phương diện xấu nhất.
“Không có, nương, ta thật sự không phải cố ý !” Tây Môn Nguyên Bảo thiệt tình làm sáng tỏ hiểu lầm.
“Nếu không phải cố ý, cầm huyền làm sao có thể đứt? Ngươi mau mau nói sự thật cho ta, ngươi rốt cuộc là như thế nào mà làm đứt dây đàn? Có
phải là ngươi có giấu diếm tiểu đao hay là chủy thủ không?”, Y Thư Ngọc
quyết tâm tra ra chân tướng.
“Ta không có.” Tây Môn Nguyên Bảo xòa hai bàn tay trống không ra cho Y Thư Ngọc kiểm tra.
“Không có khả năng! Ngươi nhất định là đang nói dối! Nguyệt Nha cầm
này ta đã đàn nhiều năm, không thể dễ dàng bị gãy, khẳng định là ngươi
cố ý làm ta khó chịu, cho nên mới cố ý cắt đứt dây đàn”. Nguyệt Nha cầm
bảo bối của nàng a!
Khi Đông Phương Dực chạy tới Nguyệt Phong đình, nghe được mẫu thân
đang hổ hển mắt Nguyên Bảo, mà Nguyên Bảo thì bộ dạng đáng thường hề hề, cũng không biết trả lời ra sao.
Phong Nguyệt đình không bị đổ, nó vẫn bình yên vô sự đứng sừng sững
trong hoa viên như trước. Từ những lời nghiêm khắc chỉ trích của mẫu
thân, hắn đại khái hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhìn Nguyệt Nha cầm đang
nằm trên bàn đá, may mắn a! Nguyên Bảo gây ra hậu quả không nghiêm trọng lắm, bất quá là mười sợi dây đàn đều bị đứt, thân đàn không bị hư, nhìn vậy cũng biết Nguyên Bảo đã cẩn thận đến mức nào, không có một chưởng
đem Nguyệt Nha cầm làm thành ba khúc.
“Dực nhi, ngươi tới vừa lúc, nhìn xem chuyện tốt mà thê tử ngươi làm
kìa”, Y Thư Ngọc vừa nhìn thấy con xuất hiện liền cáo trạng, nàng muốn
hắn nhìn xem hắn tuyển được con dâu hiền là như thế nào.
“Tướng công……” Tây Môn Nguyên Bảo cảm thấy thật có lỗi nhìn Đông
Phương Dực. Nàng thế nào hiểu được đàn lại yếu ớt như vậy, chỉ vì nàng
quá mức khẩn trương, không khống chế được lực đạo nên mới có thể khiến
cho mười sợi dây đàn liền đứt hết, một dây cũng không lưu lại.
“Nguyên Bảo, còn không mau hướng nương chịu tội.” Đông Phương Dực phụng phịu yêu cầu.
Y Thư Ngọc vốn tưởng rằng con trai sẽ không để ý tới bi thương của
mẫu thân mà chỉ một mực che chở cho thê