mở miệng nhắc nhở tiểu thê tử, không muốn nàng nhất thời xúc động lại đánh chết
người, mắc công phải lưu lại người để xử lý thi thể rất phiền toái.
“Loại người xấu như hắn, không đánh không được. Hai chúng ta thiếu
chút nữa đã chết trong tay hắn, hơn nữa hắn còn dám bắt cóc nương”. Tây
Môn Nguyên Bảo lại hung hăng giơ quyền lên, muốn cho chúng biết bọn họ
cũng không phải là người dễ chọc.
“Đúng vậy, nhưng oan có đầu, nợ có chủ, hắn chẳng qua là nhận giao
dịch của người khác, chúng ta nên tìm là người nào muốn thật sự muốn
mạng chúng ta, còn hắn đã bị ngươi đánh một quyền ta nghĩ hắn cũng đã
chịu đủ giáo huấn”. Đông Phương Dực sở dĩ muốn lưu lại mạng của Thi
Thiên Phách vì không muốn làm lợi cho Giang Vô Nhai.
Y Thư Ngọc nghe con dâu vì nàng mà lên tiếng bất bình, trong lòng
càng thêm rối rắm vì vậy đối với Nguyên Bảo liền càng không có ý kiến
gì.
“Được, ta nói cho ngươi biết, hôm nay nếu không có tướng công tat hay ngươi cầu tình, ta sẽ đánh cho ngươi càng thảm hại hơn, ngươi phải hứa
vĩnh viễn không được đụng đến người nhà ta, dù là một sợi lông, nếu
không Tây Môn Nguyên Bảo ta sẽ không bỏ qua cho ngươi”.. Nếu Đông Phương Dực đã lên tiếng, nàng không thể không cho hắn mặt mũi, bất quá phải
nói thêm vài câu mới được.
Thi Thiên Phách bị một quyền của nàng nói không ra lời, khóe miệng
chảy máu, mặt trắng bệc nghiêm trọng, tỏ vẻ lắng nghe cảnh cáo của nàng.
“Sau này nếu ngươi cón dám tiếp tục khi dễ người nhà của ta, ta sẽ
khiến cho ngươi giống như cây cột đá này”. Vì muốn biểu lộ hiệu quả của
lời cảnh cáo, Tây Môn Nguyên Bảo mắt lộ hung quang, hung hăng đánh một
quyền lên cột đá trong miếu sơn thần. Cây cột chống đỡ không nổi một
quyền của nàng, gãy làm hai đoạn.
“Nguyên Bảo, đừng ~~~” Đông Phương Dực hét lớn ngăn cản, nhưng đã không còn kịp rồi.
“Cái gì?” Đừng cái gì? nhanh như vậy bỏ qua cho tên người xấu này sao? Tây Môn Nguyên Bảo buồn bực nhìn trượng phu, khó hiểu.
Miếu sơn thần đã lâu năm không được tu sửa, cũ kỹ rách nát lắm rồi,
chỉ còn nhờ mấy cây cột chống đỡ, nay Nguyên Bảo dùng hết sức đánh lên
đó thì làm sao chịu nổi, chỉ nghe rào rào, rồi mái ngói, gạch…thi nhau
rơi xuống cùng rất nhiều tron bụi.
“Trốn!” Đông Phương Dực hoả tốc một tay nắm một ngươi, lôi mẫu thân
cùng Nguyên Bảo vẻ mặt còn đang mờ mịt chạy nhanh ra khỏi miếu.
Những người khác còn đang kinh hãi chuyện Tây Môn Nguyên Bảo đánh gãy cột đá làm hai đoạn, lại thấy Đông Phương Dực hỏa tốc rời đi. Vu Hạo
cùng nhóm hộ vệ luôn lấy Đông Phương Dực làm chủ, nên khi nghe hắn ra
lệnh cũng liền lập tức chạy theo sau, không để ý đến nhóm sát thủ của
Phục Hổ môn.
Khi bọn hắn chạy ra ngoài miếu sơn thần, nghe một tiếng đổ thật to,
quay đầu nhìn lại liền thấy ngôi miếu đang sụp đổ trước mắt họ. Rất
nhiều sát thủ của Phục Hổ môn không kịp chạy ra, bị tường vách đè trúng, thống khổ kêu khóc.
Nhất thời, mọi người đều sắc mặt kinh hãi nhìn Tây Môn Nguyên Bảo
đang cười đến vô tội, trong lòng không hẹn cùng nghĩ: miếu sơn thần là
do nàng dùng một quyền mà đánh đổ.
“A, ha ha…… Tò mò thật nha! Miếu sơn thần này làm sao đột nhiên lại bị sụp đổ?”
Nguyên Bảo cười đến vô tội, làm như chuyện miếu sơn thần bị sụp đổ không liên quan gì đến nàng.
Đông Phương Dực cùng với nhóm hộ vệ không thể thấy chết mà không cứu, liền dỡ những gạch ngói đổ nát, cứu ra nhóm người của Phục Hổ môn. Nhóm sát thủ ngày thường lãnh khốc vô tình, giết người không gớm tay nay bị
đè trong đống đổ náy đều đau đến kêu trời kêu đất, mắt nhìn thấy Tây Môn Nguyên Bảo liền co đầu rụt vai, rất sợ nàng đột nhiên dùng quyền đánh
bọn họ gãy xương. Cũng vào lúc này, mọi người mới biết vì sao lúc trước
Thi Thiên Phách bị nàng đánh lại không đứng dậy nổi.
Nhóm hộ vệ Đông Phương gia cũng không ngờ thiếu phu nhân nhìn nhỏ
nhắn, linh lợi, xinh xắn lại có khí lực kinh người như vậy, mặc kệ nàng
làm ra vẻ việc miếu sơn thần bị không liên can tới nàng, nhưng mọi người đều biết tác giả là ai. Xem ra sau này đối với thiếu phu nhân phải tôn
kính hơn, bằng không kết cục chỉ sợ sẽ rất thảm a!
Y Thư Ngọc mở to mắt nhìn Nguyên Bảo, như là một lần nữa nhận thức
nàng bình thường. Quả nhiên, Nguyên Bảo khí lực không chỉ so với nam
nhân lớn hơn một ít mà là lớn hơn rất nhiều, rất nhiều. Sống đến chừng
này tuổi nàng mới lần đầu nhìn thấy một người chỉ dùng một quyền là
đánh đổ cả ngôi miếu sơn thần.
Tây Môn Nguyên Bảo vẫn hướng mọi người nở rộ nụ cười má lúm đồng
tiền, ý đồ cho thấy là mình vô tội, cũng muốn làm sáng tỏ lần nữa việc
miếu sơn thần bị đổ không liên can đến nàng. Tất cả đều do ngôi miếu này quá cũ nát, nên mới có thể chỉ tùy tiện đánh lên cây cộ một cái đã sụp
đổ.
Đáng tiếc, không ai tin tưởng lời nàng, tất cả đều nhận định là do
một quyền của nàng gây nên. Bây giờ nàng chỉ có thể làm theo lời Đông
Phương Dực lúc trước, sống đúng với con người thật của mình, bởi vì mọi
người đều nhìn thấy rõ con người thực sự của nàng, nếu không như vậy thì còn gạt được ai?
Bị nội thương, được cứu ra Thi Thiên Phách khốn quẫn không thể nhìn
thẳng vào Đông
