
iên nhớ tới lần đầu tiên hai cô gặp nhau Lâm Nhan Ngạn đã hỏi cô rằng đám cưới thích hoa bách hợp hay là hoa hồng tươi. Lúc đó đúng là làm cô sợ hết hồn. Không ngờ nhiều năm như thế đã trôi qua. Đúng là thời gian qua nhanh, năm tháng như thoi đưa, thời gian thấm thoát, thời gian qua mau, năm tháng trôi như nước chảy, năm tháng không chờ đợi ai,...
Đang lúc khiêu chiến với giới hạn thành ngữ của mình, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của một người con trai: "Dụ Vi Hề, rốt cục cậu đã quay về”.
Dụ Vi Hề như bị sét đánh, nhất thời ngây ra tại chỗ.
Lâm Nhan Ngạn lại lật thêm một tờ, "Một trăm năm mươi tư, cảm ơn con mèo hoang dưới lầu nhà tôi ba ngày trước đã ngừng động dục, giúp tôi đêm hôm qua có được một giấc ngủ ngon, nhờ đó mà hôm nay da tôi mới mịn màng như vậy...”.
Cụ già ngoài 60 tuổi phía dưới sân khấu đã bắt đầu buồn ngủ.
"Cậu cho rằng có thể trốn cả đời ư?”. Giọng nói u ám đó ở ngay bên tai cô.
Dụ Vi Hề nuốt nước bọt, khuôn mặt cứng ngắc.
Lâm Nhan Ngạn uống một ngụm nước, tiếp tục lẩm bẩm: "Một trăm năm mươi sáu...”.
Chú rể và phù rể trao đổi ánh mắt, chậm rãi bước đến bên cạnh Lâm Nhan Ngạn, bắt đầu ra tay.
"Cậu nói xem, tôi phải trừng phạt cậu thế nào đây?”. Giọng nói lạnh như băng.
Chú rể và phù rể rốt cục cũng cướp được cái micro, Lâm Nhan Ngạn giãy dụa tổng kết một cậu: "Nói chung, cảm ơn tất cả những người đã giúp hôn lễ của tôi hôm nay trở nên hoàn mỹ, tôi yêu mọi người”.
Người dẫn chương trình vội vã đưa micro cho Dụ Vi Hề, "Tiếp theo, mời phù dâu kể cho chúng ta nghe chuyện khi cô dâu và chú rể quen nhau”.
Dụ Vi Hề vô thức nhận lấy micro.
Nhưng trong đầu cô trống rỗng, những lời chuẩn bị từ hôm qua cô đã quăng lên tận chín tầng mây rồi.
Tay cô run rẩy, cô cảm nhận được ánh mắt của người kia như thể đang thiêu một lỗ thủng trên lưng cô vậy. Trên lưng cô đầy những con rắn nhỏ lạnh lẽo đang không ngừng nhúc nhích. Cô ép mình phải mở mồm: "Tôi và Nhan Ngạn lúc ở trung học... lúc ở trung học... Chúng tôi...”.
Trung học, đúng, Mộ Tử Khâm học cùng trung học lại xuất hiện, cậu ta đến báo thù, cậu ta sẽ giết mình mất!
Sợ hãi lập tức khiến Dụ Vi Hề mất đi lý trí, cô không chịu nổi nữa, xách váy lao nhanh xuống sân khấu: "Mộ Tử Khâm, tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi!”.
Nhưng Mộ Tử Khâm không bỏ qua, một mực đuổi theo phía sau không dừng, "Dụ Vi Hề, cậu đứng lại cho tôi!”.
Hai người cứ như thế chạy ầm ầm ra khỏi tiệc cưới, khách khứa quay sang nhìn nhau, cả hội trường náo loạn.
Người dẫn chương trình phục hồi lại tinh thần, đang chuẩn bị hắng giọng tiếp tục nói thì đột nhiên cảm thấy nửa người bên phải lạnh như băng. Anh ta quay đầu, lập tức sợ chết đứng, chỉ thấy phía sau cô dâu Lâm Nhan Ngạn phủ một lớp sương mù dày đặc mà hoa cầm trên tay cũng bắt đầu héo từng bông từng bông một. Cô gằn từng chữ: "Tôi, muốn, giết, chết, hai, người!!!”.
Oán niệm thật đáng sợ, chú rể phù rể và người dẫn chương trình ôm lấy nhau, lạnh run.
Tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, Dụ Vi Hề cùng đường, lao vào toilet nữ, chạy vào một buồng nhỏ khoá chắc cửa lại. Sau đó, cô ngừng thở, nghiêng tai lắng nghe.
Thế nhưng, bên ngoài hoàn toàn im lặng không một tiếng động.
Chắc cậu ta không dám vào đâu. Dụ Vi Hề thở phào một hơi dài, vỗ ngực, tựa người vào cửa.
Nhưng sao mình vẫn cứ cảm giác thấy ánh mắt hừng hực như lửa thế này?
Dụ Vi Hề chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy - Mộ Tử Khâm đang tựa vào tấm ván ngăn cách buồng, nhìn cô, cười nhạt.
Cô muốn hét thật to nhưng lại phát hiện mình bị mất tiếng. Cô muốn chạy nhưng lại phát hiện chân không nhấc nổi một bước. Điều duy nhất cô có thể làm chính là mở mắt trừng trừng nhìn Mộ Tử Khâm nhảy xuống từ tấm ván ngăn.
Gian buồng nhỏ bé càng trở nên chật chội. Dụ Vi Hề run nhẹ, cuộn mình vào góc.
Mộ Tử Khâm vươn tay nâng cằm cô lên, nghiến răng nói: "Dụ Vi Hề, cậu chết chắc rồi”.
Năm năm không gặp, khuôn mặt Mộ Tử Khâm vẫn đẹp như trước, chỉ có phần mất đi sự ngây ngô non nớt và thêm phần trưởng thành. Anh cao lên rất nhiều, thân hình thon dài. Cả người tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.
Đáng tiếc, với Dụ Vi Hề mà nói, bây giờ không phải lúc thưởng thức cái đẹp. Cô lúc này chính là đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Môi Dụ Vi Hề run run: "Xin... Xin lỗi”.
Mộ Tử Khâm mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn đẫm máu: "Muộn rồi, bây giờ mới xin lỗi thì đã muộn rồi”.
Dụ Vi Hề sợ đến chân tay luống cuống, đầu óc trống rỗng. Người đang trong tình trạng sợ hãi có thể làm bất cứ chuyện gì. Dụ Vi Hề không biết lấy sức lực từ đâu ra, bỗng nhiên cắn vào bàn tay Mộ Tử Khâm đang nắm chặt cằm mình, cắn thật mạnh.
Mộ Tử Khâm bị đau, vội vàng lùi về phía sau. Dụ Vi Hề nhân cơ hội mở cửa lao ra ngoài.
"Dụ Vi Hề, tôi sẽ xé xác cậu thành từng mảnh nhỏ!!”. Thù cũ, nợ mới, Mộ Tử Khâm trong nháy mắt biến thành một con rồng cực kì khủng bố.
Dụ Vi Hề không để ý đến hình tượng cắm đầu chạy về phía trước. Sắp cầm được cái tay nắm cửa toilet thì cô bỗng nhiên cảm thấy lưng cứng đờ.
Trong lòng