sau đó lại đưa một cốc cho tôi.
Tôi mở to đôi mắt mơ hồ, ngây ngô nhìn thầy, hoàn toàn không nghĩ đến việc phải đưa tay ra nhận lấy. Y Tùng Lạc lấy tay huých nhẹ vào người tôi, tôi giật mình vội vàng đưa đôi bàn tay run rẩy ra đỡ lấy.
“Á…”, nào ngờ đôi bàn tay run rẩy ấy vừa chạm vào thành cốc đã khiến cho nước trong cốc đổ ra ngoài, nước trà nóng đổ ra làm bỏng tay thầy hiệu trưởng. Hai ngón tay bị cụt ấy trở nên đỏ lựng. “Em xin lỗi, em không cố ý đâu!”
Thầy hiệu trưởng không vì đau đớn mà cau mày, ngược lại, thầy bần thần nhìn vào những ngón tay xấu xí của mình: “Không sao…không sao đâu! Dù sao thì chúng cũng tàn phế rồi, có xấu thêm chút nữa, tàn phế thêm chút nữa cũng không sao…”
Đầu tôi bắt đầu đau dữ đội, tất cả mọi thứ xung quanh đều khiến cho tôi cảm thấy bất an. Tôi kéo tay Y Tùng Lạc: “Chúng ta đi thôi!”
‘Muốn đi cũng không dễ thế đâu!”. Đôi mắt sâu thẳm đến đáng sợ đột nhiên xuất hiện sau bức rèm cửa màu xám cách đó hai mét. Tôi đưa mắt nhìn ra, đôi mắt ấy đang hung hãn nhìn chằm chằm vào tôi.
Chính là bà cụ sáng này chúng tôi đã gặp trên con đường nhỏ dẫn vào trường.
Tôi giật mình, hoảng loạn núp vào sau cánh tay của Y Tùng Lạc, đợi đến khi hơi thở dần dần ổn định lại mới dám thò đầu ra. Lúc này, tôi nhìn thấy có ba bóng người đang từ từ bước ra khỏi tấm rèm cửa, và tất cả bọn họ đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa sự thù hận.
Họ chính là bà cụ già, người phụ nữ trung niên và cô gái người nhái chúng tôi đã gặp ở vườn hoa lúc sáng.
“Mày lần nào cũng vậy, làm tổn thương chúng tao rồi lại định bỏ chạy!”, bà cụ già vẫn hung hãn nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt ấy chưa từng nhìn đi nơi khác.
“Cháu…cháu đâu có…Cháu xưa nay chưa từng làm hại ai cả…”, tôi cắn chặt môi, lắc đầu nguầy nguậy. Họ càng tiến lại gần thì tôi càng hoảng loạn. Ánh mắt thù hận của họ chẳng khác gì trăm nghìn mũi dao đâm vào da thịt tôi. Cuối cùng, tôi kéo tay của Y Tùng Lạc và chạy ra cửa.
Thế nhưng, rầm một tiếng, cánh cửa đóng sập lại trước mặt tôi. Ngoài cửa không có người, dường như bọn họ đã dùng sự oán hận tích tụ để khiến cho cánh cửa đóng sầm lại chỉ trong tích tắc.
“Á…”, tôi quay đầu lại, phát hiện ra bọn họ chỉ còn cách tôi có một mét. Điều đáng sợ hơn là người đàn ông với cái nốt ruồi đen trên miệng ấy cũng gia nhập vào đám người kia, hung hãn tiến về phía tôi. Tôi bị họ dồn vào chân tường: “Cầu xin các người, hãy thả cháu ra! Cháu muốn về nhà…về nhà…Cháu hứa là cháu sẽ không bao giờ đặt chân lên lãnh thổ của mọi người nữa…Cháu chỉ muốn về nhà!”
“Mày cũng có lúc sợ hãi ư? Sao khi làm chuyện xấu xa, mày không nghĩ rằng sẽ có báo ứng ngày hôm nay…”
“Không có, cháu không làm chuyện xấu! Cháu là người lương thiện, yếu đuối, cháu rất nhát gan…Chẳng may dẫm phải một con kiến cháu có nằm mơ cũng phải siêu độ cho nó, làm sao cháu có thể làm ra những chuyện hại người như vậy…”, tôi nép mình vào góc tường, nước mắt nhạt nhòa trên khuôn mặt.
“Mày hãy nhìn những ngón tay của thầy hiệu trưởng đi! Mày hãy nhìn cô gái này đi, cả đời này cô ta chỉ có thể đi bằng mông…Bây giờ chúng ta sống thê thảm, nhếch nhác như thế này đều phải nhờ ơn của mày cả đấy!”. Cơn giận dữ của bà cụ thật đáng sợ, tôi gần như tê liệt hoàn toàn trước sự hung hãn ấy.
“Lạc Lạc, dẫn em về nhà…mau cho em về nhà!”. Tôi vươn tay ra, lay lay cánh tay Y Tùng Lạc một cách yếu ớt, đôi mắt cầu xin Y Tùng Lạc lúc ấy đang đứng trong góc.
“Đằng Nhi, đây là những thứ mà em phải đối mặt…”, Y Tùng Lạc không nhìn tôi, yên lặng nhìn lên cuốn lịch treo trên tường. “Anh không thể làm gì cho em được!”
“Lạc Lạc, cả thế giới này đều có thể làm hại em, nhưng anh thì không thể! Không thể!”, trong đám người hung dữ như ma quỷ ấy, tiếng gào thét thất thanh của tôi vang lên đầy tuyệt vọng: “Em tin tưởng anh như vậy…”
“Cuối cùng thì mày cũng đã bị báo ứng! Bị báo ứng rồi! Ha ha ha…”, trong tiếng cười ma quái của bà cụ già, tôi cảm thấy đôi mắt của bà ấy như sâu hơn, đáng sợ hơn.
“Tôi không có! Tôi không làm những chuyện không có tính người như vậy! Không có! Không thể nào!...”, đến lúc này thì tôi tin rằng tôi đã điên rồi, chẳng biết làm thế nào ngoài việc kêu gào.
“Không làm hại chúng tao, vậy mày nghĩ xem mày đã đối xử với chúng tao như thế nào?”, bà cụ già tóm chặt lấy tay tôi, áp sát đến trước mặt tôi. Lúc này, ánh mắt bà cụ không còn hung hãn, sắc nhọn như trước mà trở nên tha thiết hi vọng tôi có thể nhớ lại những chuyện trước đây.
“Trước đây tôi đã đối xử với các người như thế nào…?”, tay của bà ta càng siết chặt lấy tôi, cô gái người nhái dưới chân thì không ngừng dùng những móng vuốt sắc nhọn để cào vào da thịt tôi…mạch suy nghĩ của tôi bị dẫn đến một nơi rất xa, rất xa, trong đầu tôi mơ hồ hiện ra một cái bóng trắng lắc lư, nhưng mặc cho tôi có lắc đầu như điên cuồng cũng không sao nhìn rõ được.
“Hãy nghĩ kĩ lại xem, trước đây cô đã đối xử với chúng tôi ra sao…”, đột nhiên, khi tôi đang vô cùng hoảng hốt, một nụ cười từ cái miệng có cái nốt ruồi đen như đang lay động trước mắt.
“Á…”, vừa nhìn thấy cái nốt ruồi này là tôi lại p