Polaroid
Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325373

Bình chọn: 9.5.00/10/537 lượt.

lạnh giá.

“Hãy nhớ cho kĩ, sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không đừng trách tôi không khách khí!”, Liêu Vi Nhi lạnh lùng cảnh cáo tôi rồi quay ngoắt người bỏ đi. Những nữ sinh bên cạnh Liêu Vi Nhi cũng trợn mắt nhìn tôi rồi bỏ đi theo Liêu Vi Nhi.

Tôi nhìn trân trân vào bức thư tình đầu tiên mà Hạ Thất Lăng bỏ công sức ra viết đã bị cô ấy nhẫn tâm chà đạp, những nét chữ thanh thoát, những lời nói ngọt ngào đều trở thành giấy vụn dưới sự kiêu ngạo của Liêu Vi Nhi rồi.

Tại sao người mà anh thích lại là cô ấy? Tùy ý kết giao với một cô gái bình thường chẳng phải tốt hơn sao? Nếu vậy chắc chắn bức thư tình này sẽ khiến cô gái ấy nhảy cẫng lên vì vui sướng, thậm chí cô ấy còn đặt nó ở đầu giường, trân trọng, coi nó như báu vật để cất giữ cả đời này.

Nếu anh thích một con lợn và bảo tôi đi gửi thư tình cho nó, ít nhất nó cũng biết kêu “ủn ỉn…” vui vẻ quanh tôi. Nếu anh thích một con chó và bảo tôi đi gửi thư tình cho nó, ít nhất nó sẽ dựng thẳng hai tai, vẫy đuôi tíu tít chào đón tôi. Nếu anh thích một bông hoa và bảo tôi gửi thư tình cho nó, bông hoa cũng sẽ cùng tôi đón gió, cùng tôi nhảy múa dưới ánh mặt trời…

Nói chung, nếu anh thích bất kì một sinh linh nào đó trên trái đất này, còn tôi trở thành sứ giả đưa thư cho anh thì tôi chắc chắn sẽ nhận lại nụ cười và sự thân ái từ đối phương.

Thế nhưng, đôi bờ mi lạnh lùng của anh lại dành cho cô ấy một thứ tình cảm sâu sắc. Vận mệnh đã sắp đặt rằng cái mà tôi nhận lại được chỉ là sự cười nhạo trêu chọc.

Hạ Thất Lăng, tôi hận anh! Bởi vì… người mà anh thích là cô ấy!

***

Tôi trở lại bên cạnh Hạ Thất Lăng, kể lại mọi chuyện cho anh ta nghe.

“Xin lỗi, là do tôi không tốt, đã không đặt được tấm chân tình của anh lên tay cô ấy”. Gió ngoài ban công rất to, cơn gió thổi tung mái tóc tôi. Tôi xách cặp, cúi đầu đứng bên cạnh Hạ Thất Lăng.

Áng mây chiều đã nhuộm vàng cả vùng trời, nhuộm vàng cả khuôn mặt xanh tái của tôi, ngay cả những sợi tóc màu bạc cũng được phủ lên một lớp ánh sáng vàng rực rỡ. Hạ Thất Lăng ngồi vắt vẻo trên ban công, vạt áo sơ mi để lộ ra ngoài, đôi mắt mơ màng nhìn ra xa xa.

“Ừm, không ngoài dự đoán của tôi!”, cuối cùng thì Hạ Thất Lăng cũng chịu lên tiếng, anh ta ngoảnh đầu lại mỉm cười với tôi, nụ cười trong veo và tĩnh lặng, không còn khiến cho người khác cảm thấy bất an như trước.

“Yên tâm đi, mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay tôi cả rồi! Cô ta sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình!”, Hạ Thất Lăng quay đầu lại, nhìn vào khoảng không dưới chân mình, chậm rãi nói.

Hơ… con ngươi của tôi mở to kinh ngạc nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

Hạ Thất Lăng chính là Hạ Thất Lăng, từ nhỏ đã là người khó hiểu. Liệu ai có thể làm gợn lên những làn sóng trong đôi mắt anh ta? Tôi nghĩ anh ta thật lòng thích Liêu Vi Nhi, cũng thật lòng mong muốn giành cô ấy cho bản thân mình. Có thể anh ta đã lãng phí những cái ôm của mình suốt mười mấy năm nay, chỉ có nụ cười xinh đẹp của cô ấy mới có thể làm ấm lại lồng ngực anh. Những ngọn cỏ dại đu đưa bên cạnh anh ta, cho dù có cháy bùng cả sinh mệnh của mình cũng không thể xóa bỏ sự giá lạnh như băng đá của anh ta. Bởi ví chúng quá rẻ mạt, rẻ mạt đến mức ngay cả một ánh mắt lạnh nhạt anh ta cũng không muốn ban cho.

***

Tôi nghĩ có lẽ Hạ Thất Lăng đã quyết tâm theo đuổi người con gái ấy.

Quả nhiên ngày hôm sau, anh ta trực tiếp gọi tôi đến trường, bảo tôi tặng hoa cho Liêu Vi Nhi.

“Liệu có thể đừng bắt tôi đi được không, lần trước cô ấy nói…”, tôi cúi gằm xuống đất, mắt nhìn trân trân vào sàn nhà.

Lần nào cũng là tôi, mới sáng sớm đã bắt tôi đến cái chỗ xa lơ sa lắc này! Tại sao lại bắt tôi theo đuổi người con gái mà anh ta thích? Hơn nữa lại vào lúc tôi đang vất vả mang trong mình một sinh mệnh nhỏ bé khác…

“An Thanh Đằng, cô lại muốn không nghe lời phải không?”, Hạ Thất Lăng ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi mắt lạnh lùng như băng đá.

Tôi cúi đầu, đứng im không lên tiếng. Lần đầu tiên tôi thể hiện ra một sự ương ngạnh mà người giúp việc không nên có.

“An Thanh Đằng!”, sự im lặng của tôi, sự ương ngạnh của tôi cuối cùng cũng khiến cho anh ta nổi điên.

Nhưng Hạ Thất Lăng không tiếp tục tức giận nữa mà quay lại nhìn tôi, để lộ ra nụ cười tà ác: “ An Thanh Đằng, đừng có không biết điều như vậy! Tôi bảo cô giúp tôi theo đuổi hoa khôi của trường Yên Đằng chính là vinh hạnh lớn của cô đấy! “

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta đầy chán nản.

“Hừ, tôi cảnh cáo cô, đừng có thử độ nhẫn nại của tôi! Tôi nghĩ, cô không muốn…”, Hạ Thất Lăng nhẹ nhàng thổi những lọn tóc ở mang tai tôi, “ Cô không muốn để tôi công bố cái chuyện chẳng hay ho gì năm cô bảy tuổi kia cho mọi người cùng biết đâu nhỉ? Ha ha…”

Hơi ấm vương vấn quanh mang tai tôi còn chưa tan hết thì nụ cười ma quỷ của Hạ Thất Lăng đã lại lởn vởn hiện ra trước mặt tôi. Nhìn vào đôi mắt anh ta, tôi thấy mình như càng rơi vào vực sâu thăm thẳm. Những ngón tay đặt sau lưng từ từ khép chặt lại, những chiếc móng tay đâm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay. An Thanh Đằng, mày là một An Thanh Đằng không biết khóc, không b