Ngân cứ như vậy không nói gì, vẫn chịu đựng không nói. Lương Ngôn ở trong lòng cũng yên lặng thở dài một tiếng.
Buổi tối lúc Thư Viễn tới, Tang Vũ cùng Đàm Cẩm Niên thật sự nhìn ngây người, khuôn mặt của người này đúng thật là Qủy Phủ thần công, thật hoàn mỹ, mặc dù hai chị em Lương Ngân và Lương Ngôn đều là mỹ nữ, nhưng không ngờ Thư Viễn lại là một tuyệt tác hoàn mỹ nhất của thượng đế, bất luận phương diện nào một bữa cơm tối khách và chủ cũng vô cùng thỏa đáng.
Lương Ngân cùng bọn họ tiễn Thư Viễn ra ngoài cửa, lúc Thư Viễn sắp đi đột nhiên nói với Lương Ngân : "Ngân Ngân, em chuẩn bị một chút, tối mai em và anh cùng đi dự một bữa tiệc."
"A? A..." Lương Ngân có chút giật mình, nhưng là "A.." một tiếng bày tỏ ngầm đồng ý, cứu giúp tinh thần của cô.
Thư Viễn không nói gì thêm, như có điều suy nghĩ nhìn cô một cái, sau dặn cô nghĩ ngơi cho thật tốt, liền khởi động xe chạy thật nhanh ra khỏi tầm nhìn của Lương Ngân.
Ngày hôm sau, Lương Ngân dậy thật sớm trời còn chưa sáng rõ, thậm chí vẫn còn một mãng đen còn ánh đèn đường mông lung, xuyên thấu qua rèm cửa sổ vào trong phòng, Lương ngân cứ như vậy mở to mắt đây đã là đêm thứ mấy đây? Ngủ ít, mở to mắt tinh thần tỉnh táo cộng thêm vết thương ở tay, cô sau cùng mệt mõi cũng biến mất.
Lương Ngân có chút nhớ mẹ, ban đêm trong giấc mơ mẹ sẽ ôm cô, vỗ nhè nhẹ lưng của cô nói:" Ngân Ngân, ngoan đừng sợ có mẹ ở đây." Hiện tai cô không có bị giắc mơ làm thức tỉnh, chỉ là đơn thuần nhớ nhung ấm áp ôm vào trong ngực, còn câu nói kia làm cho cô cảm thấy bình yên.
Ngày trước cũng có người ở bên cô, mỗi ngày ôm cô dịu dàng nói:” Ngủ đi, ngoan." Những lời ngon tiếng ngọt như vậy cô cảm thấy ấm áp gấp đôi, nhưng lúc người đàn ông đó nói ra những lời ác độc đó, hôm nay chỉ có cô tự ôm chính mình trãi qua ngọt ngào khổ sở hành hạ, cô cảm thấy không thể chống đỡ nỗi nữa, cô giống như đang ngủ ngon giấc, sau đó tỉnh lại phát hiện thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ cô vẫn như cô gái nhỏ ở trong lòng ngực của mẹ, là công chúa nhỏ không buồn, không lo.
Sắc trời dần dần sáng lên, bầu trời ửng lên màu trắng bạc, đã đến giờ Lương Ngân đi làm, cô rời khỏi giường mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng, mùi thơm của bữa sáng liền xông vào mũi.
Lương Ngôn cùng Đàm Cẩn Niên đã ngồi bên cạnh bàn ăn, liền gọi Lương Ngân đi qua.
"Chị, hôm nay Cẩm Niên được anh Âu Dương cho nghỉ, chị xem đồ ăn nhiều không!" Lương Ngôn giống như một đứa bé ham ăn.
"Ừ, Ngân Ngân, tay của cậu thế nào rồi?" Đàm Cẩm Niên múc thêm chén cháo cho Lương Ngân, đặt ở trước mặt cô.
"Đã tốt hơn nhiều, đừng quá lo lắng!"
"Cậu nên vui vẻ lên một chút, gần đây tâm trạng của cậu không được tốt lắm, có phải vẫn cảm thấy khổ sở, nếu như vậy cậu xin nghĩ đi, chúng ta lại đi đến Lẹ Giàn chơi!" Đám Cẩm Niên biết, Lệ Giang là thánh địa của mấy người các cô, ở nơi đó các cô có những ngày vui vẻ nhất.
"Ừ, để từ từ mình xin nghỉ, khi đó hãy nói sau!" Lương Ngân nghỉ tới Lệ Giang, nghĩ tới lần đó dây dưa nhất thời liền dừng lại suy nghĩ.
"Được rồi!"
"Chị, lần sau có đi phải cho em đi theo!" Lương Ngôn nịnh nọt nói.
"Được!"
Lương Ngân đi đến trường tham gia tiết tự học, sau đó xin phép về nhà, lúc về đến nhà chỉ còn có Đàm Cẩm Niên, hai người Tang Vũ cùng Lương Ngôn đã đi ra ngoài đi dạo phố.
Lúc này Lương Ngân phát hiện trên sô pha có một hộp lễ phục lớn.
Đàm Cẩm Niển lúc này mới nhớ tới nói: "A..., là của anh Viễn, anh cho người đưa tới, đó là bộ lễ phục cho cậu tham gia buổi tiệc đêm nay."
Lương Ngân mở hộp ra, một bộ lễ phục màu vàng, kiểu dáng cực kỳ đặc biệt để lộ ra nửa vai, cắt may rất khéo, xem ra cực kỳ sang trọng, vừa nhìn thấy đã biết là hàng đắt tiền của thương hiệu nổi tiếng.
"Tiêu Nghệ nhà chúng ta học được tay nghề như thế này mà trở về, thì tốt quá rồi!" Đàm Cẩm Niên ngồi bên cạnh Lương Ngân cùng cô thưởng thức.
"Tiểu Nghệ nhà chúng ta thông minh như thế, trở về không chừng đã là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng rồi!" Mặc dù nhìn như một câu nói đùa, nhưng là câu nói trở thành sự thật, say này hãy nói.
"Mau, Ngân Ngân, mặc thử vào xem!" Đàm Cẩm Niên có chút khẩn trương thúc giục Lương Ngân mặc thử lễ phục.
Lương Ngân từ phòng thử quần áo bước ra ngoài, tóc có môth cút xốc xếch, đơn thuần, lễ phục vừa vặn khiến Đàm Cẩm Niên kinh ngạc.
Thật đẹp, vừa đúng lúc Thừa Viễn cho lái xe đến đón Lương Ngân.
"Chính xác!" Đây là cảm giác đầu tiên Thư Viễn nhìn thấy Lương Ngân, trực tiếp khen, Lương Ngân có một chút thẹn thùng.
"Là anh có mắt chọn tốt thôi!" Lương Ngân nói lời này cũng không có cảm giác khen tặng áng mắt cực kỳ độc đáo của người đàn ông này.
"Đột nhiên có thể không cảm thấy được?" Thư Viễn lái xe đi, trong xe để nhạc nhẹ êm ái, Lương Ngân vẫn nhìn đèn đóm loe loét ngoài cửa sổ, đôth nhiên nghe những lời này Lương Ngân không kịp phản ứng, trực giác "Hả?" một tiếng.
"Có thể em cảm thấy chúng ta vừa mới tiếp xúc không tới hai ngày, đột nhiên lại phải theo anh tham gia dạ tiệc?" Thư Viễn giọng nói không giống Trình Mạc Nhiễm trầm thấp dương cương, Vệ Nam dịu dàng, là một giọng nam rất khô, lo