XtGem Forum catalog
Bạn Trai Của Tôi Là Thái Tử

Bạn Trai Của Tôi Là Thái Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323355

Bình chọn: 8.5.00/10/335 lượt.

hỗ tôi bị thương, anh còn nói đợi tôi lớn lên sẽ cưới tôi nữa, cho tôi làm bà hoàng”

Tình địch? ! Anh hai tay nắm thành quyền, một bộ muốn lập tức tìm cái tên gọi là a Uy đó quyết đấu.

“Cô có đáp ứng không?” Hắn cắn răng nghiến lợi hỏi.

Tiểu Miêu nghĩ đến câu trả lời khi đó , trong lòng đối với mình hối hận gần chết.

“Sớm biết đáp ứng là tốt rồi.” Cô lẩm bẩm nói, không có chú ý tới nam nhân bên cạnh trên mặt lúc trắng lúc xanh.

“Không cho phép đáp ứng!” Anh tự tay cầm vai của cô, lực đạo lớn làm cô đau kêu thành tiếng.

“A…anh làm tôi đau.”

“Người đó ở đâu? Là bạn trai của cô sao?”

“Anh là người cai quản Thái Bình Dương sao?” Cô giãy giụa muốn từ trên đùi của hắn rời đi, thấy cô kịch liệt giãy dụa,mà thân thể xinh đẹp mang lại cho nam nhân như anh kích thích mãnh liệt.

“Không được lộn xộn nữa .”

“Tại sao?”

“Không có tại sao.” Anh cắn răng nghiến lợi trả lời. Cũng không thể thành thực nói với cô cái mông nhỏ ma sát, làm cho hắn thân là nam nhân khống chế cũng không khống chế được phản ứng sinh lý!

“Anh. . . . . .” Cô cảm thấy có một thứ gì đó không khách khí chỉa vào cô phía dưới mông, một lát sau, mới bừng tỈnh hiểu ra.

“Hạ lưu!” Cô không khách khí thưởng cho hắn một bạt tai, sau đó thở phì phò bắt lấy cái túi nhỏ màu hồng, không nói hai lời liền xông ra bên ngoài.

Anh sờ má trái bị đánh, trong khoảng thời gian ngắn còn không có phản ứng kịp mình mới vừa bị cho một bạt tai.

“Uy! Cô cái này không biết điều. Xú nha đầu, lại dám đánh bổn thiếu gia, cô quay lại cho tôi. . . . . .” Đợi đến anh phục hồi tinh thần lại, một bên rống một bên xông ra, nhưng đối phương đã sớm không còn thấy bóng dáng .

Anh chỉ thấy một xe máy cấp tốc chạy như bay, biến mất trước mắt.

Ngơ ngác đứng nghiêm lạnh lùng trong gió đêm, anh tự tay sờ sờ khuôn mặt bị đánh, sau đó đau kêu, “Đáng chết xú nha đầu, có luyện qua thiết sa chưởng sao? Đánh người cư nhiên đau như vậy.”



Học sinh mới, đều là tốt hết, có mỗi cô là khổ nhất.

Bên phải tay bị gãy, Tiểu Miêu giống như một nữ binh sĩ bị thương vì ra trận.

Nếu là sớm biết sẽ có một ngày như vậy, cô tuyệt đối sẽ học tập dùng tay trái, quân hành xuống.

Giờ phút này, trong đầu cô đầy suy nghĩ như thế nào dùng tay trái ghi nhớ những gì Lão sư văng nước miếng kia giảng dạy.

Đồng học như thế nào cũng không biết tốt xấu, cũng không có người đối với cô thi triển một cái giúp đỡ.

Cùng là sinh viên đại học, sợ thành tích quá tốt, cùng bọn họ giành sở nghiên cứu sao? Thật là suy nghĩ nhiều quá mà.

Quên đi, dù sao cô vốn là một người luôn vui vẻ, không chấp mấy chuyện đó nữa.

Lúc này, cửa phòng học xuất hiện một người thân ảnh cao lớn, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, ngay cả Lão sư cũng quên cả dạy, tầm mắt cũng rơi vào trên người mới tới .

“Ngàn Thần?” Hắn không phải là đang ở lớp của hắn sao? Ban đầu Hoàng thái tử này còn nói giờ lịch sử quá không thú vị, hại Lão sư lòng tự ái hỏng mất, nửa đêm cũng phải khóc.

Ngàn Thần không để ý đến Lão sư, cũng không có để ý tới những bạn học khác tò mò cùng ánh mắt ái mộ, anh nhanh chóng quét qua cả lớp, rốt cục cũng có thể thấy con mồi.

Một con mồi không ngoan Lâm Tiểu Miêu.

Như một con hắc báo di động, Ngàn Thần trầm tĩnh đi đến trước mặt Tiểu Miêu, cao cao tại thượng nhìn chằm chằm cô. . . . .

.

Di? Trời tối sao? Làm sao ánh sáng lập tức trở nên tối rồi?

Tiểu Miêu lúc này mới chú ý tới không phải là trời tối, mà là có người chặn lại tầm mắt của cô

Rống! Như vậy không biết đang chắn tầm mắt sao? Cô phải báo lão sư….Tiểu Miêu mãnh liệt vừa ngẩng đầu.

“Lão. . . . . .” cô hít một hơi, trong nháy mắt quên mình phải nói cái gì, chỉ cảm thấy ánh mắt lạnh như băng bắn thẳng vào người, nhanh chóng khiến cô toàn thân như biến thành tượng đá .

“Anh tới đây trong làm cái gì?”

Ngàn Thần không có trả lời, chẳng qua là quăng cho người đồng học nam bên cạnh cô ánh mắt uy hiếp, ý tứ muốn anh ta đi ngay, anh muốn ngồi.

Nhưng không biết đối phương có phải quá khờ hay giả ngu, một chút cũng không có hiểu ra ánh mắt chứa đầy hàm ý của anh, còn trưng ra một bộ dạng hứng thú dồi dào nhìn hai người.

Ngàn Thần ánh mắt trở nên sắc bén hơn, càng hung hăng hướng bên cạnh vung tay lên, thoạt nhìn một giây kế tiếp sẽ động thủ đánh người .

Tiểu Miêu vội vàng đứng lên, đem chỗ ngồi của mình tặng cho anh.

Cô nghĩ không ra, có nhiều chỗ ngồi trống như vậy, làm gì phải cùng người ta giành? Cái này đúng là thái tử thật bị chìu làm hư a .

Cô mới vừa tìm được một chỗ ngồi xuống , cái đó sau lưng lại lập tức đi theo tới bên cạnh.

Cô nhìn chằm chằm nam nhân ở bên cạnh cô ngồi xuống, “Anh làm gì thế?”

“Đi học.”

“Anh và tôi, chúng ta đâu có cùng một lớp.”

“Bắt đầu từ bây giờ. . . . . .” Anh tròng mắt màu đen thẳng tắp rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái, sau đó nhẹ nhàn nói: “Cô ở lớp nào, tôi liền ở lớp đó.”

Lập tức, cô là nhớ mở cửa sổ ra, sau đó đi xuống. . . . . . Đó! Không, kia có phải hơi lố không?, đâu cần phải giống kẹo mạch nha dính liền dính a!

Cô chuyển hắn liền chuyển?

” Muốn làm kẹo gì đây?” Nàng k