ia nữa đêm lại đến nhà ngươi, lại ngăn cản tên kia hôn ngươi a? Hắn thật sự tốt nha?”
La Cầm hừ nói: “Còn thật sự? Hắn là vui sướng khi thấy người khác gặp họa! Đại khái là không cam lòng khi ta quăng hắn, cho nên đến phá hư ước hội của nàng , còn làm cho những người theo đuổi nàng rút lui có trật tự. Người này rất được lòng người làm cho đồng sự cùng bằng hữu đều chất vấn ta tại sao quăng một mỹ nam nhân tốt như vậy?
Hừ, nếu bọn họ biết tên kia là ma cà rồng đã sống ba trăm năm, ta xem còn ai dám nói giúp dùm hắn.”
“Ta cảm thấy hắn là lo lắng sợ ngươi bị lừa, mới đến ngăn cản ước hội của ngươi.” Tuy rằng Mật Nhã cũng hiểu Jayson là công tử hào hoa phong lưu phóng khoáng, nhưng đồng thời cũng phát hiện, Jayson đối với La Cầm tựa hồ rất đặc biệt.
“Hắn muốn nữ nhân khó chiếm được? Theo ta thấy, hắn chính là còn cảm giác mới mẻ với ta, đợi cho hắn chán, hắn sẽ không quấy rầy ta nữa.” Nàng rất tin như thế, lấy Jayson mê giết người không đền mạng, tuấn dung hòa phong độ, hơn nữa thanh xuân không lão lại là ma cà rồng siêu năng lực, có thể tìm được nữ nhân đẹp hơn nàng gấp trăm lần, không đáng cùng nàng dây dưa không rõ, vấn đề chán ghét là sớm hay muộn.
Từ khi gặp gỡ Jayson, nàng thường ngày đều bị quấy rầy, chưa từng có một người nam nhân làm nàng mất đi lý trí, hắn không chỉ mê người, mà còn làm cho nàng chân chính không thể cự tuyệt hắn.
Ngươi là nữ nhân của ta.
Nàng không khỏi nhớ tới lời nói của Jayson, như là hắn rắp tâm dùng tiếng nói trầm thấp từ tình ở bên tai nàng nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, làm nàng tim đập liên hồi.
“Di? Tim của ngươi như thế nào lại đập nhanh vậy? Mật Nhã tò mò hỏi.
La Cầm cũng là ngẫn ra. “Ngươi nghe được sao?”
“Lạ nha…… Di? Ta, ta có thể nghe được tiếng tim ngươi đập? Tròi ơi?” Nàng bị năng lực tri giác của mình thăng cấp dọa đến, so với La Cầm càng khiếp sợ, nàng đã thay đổi, làm La Cầm dở khóc dở cười.
Mật Nhã vẫn là Mật Nhã, cho dù nàng biến thành ma cà rồng, nhưng cá tính nhân hậu đáng yêu vẫn kh6ogn thay đổi.
“Tóm lại, ta không nghĩ sẽ quay lại với Jayson, ngươi giúp ta nói với hắn, nếu hắn dám xuất hiện ở trước mặt ta, ta sẽ dùng thú giáp bắt lấy hắn, đem hắn đến vườn bách thú cho mọi người xem.”
Giang Mật Nhã nghe được lời nói của nàng, nhịn kh6ong được hô nhỏ. “Ai nha, nguy rồi…..”
“Chuyện gì nguy rồi?”
“Muốn ngươi không thấy hắn, giống như …… Không được nha.”
“Vì sao?”
“Trên thực tế, hôm nay ta có chuyện quan trọng muốn nói cho ngươi.”
“Chuyện gì quan trọng?”
Giang Mật Nhã đỏ mặt, ngượng ngùng nói cho nàng.
“Ta muốn mời ngươi tham gia hôn lễ của ta.”
La Cầm vẻ mặt khiếp sợ. “Ngươi muốn kết hôn?”
“Đúng.”
“Gả cho ai?”
Mật Nhã cười khổ nói: “Đương nhiên là Dịch Luân.” La Cầm hỏi cái này không phải là vô nghĩa sao? Chung Dịch Luân là bạn trai của nàng, nàng không lấy hắn, thì gả cho ai?
La Cầm thật sự khiếp sợ, nhưng cũng không ngoài ý muốn, nhưng chính là nàng không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, bởi vì Chung Dịch Luân là ma cà rồng đã sống hơn ba trăm năm, tin tức của nàng rất nhạy cảm, tin tức xã hội, tin tức về các vụ án giết người, cho nên nàng sẽ không ngạc nhiên, vẫn là cảm thấy bất khả tư nghị.
“Ngươi phải gả ….. cho ma cà rồng?”
“Ta cũng là ma cà rồng thôi, không gả cho hắn, ta gả cho ai?”
“Nhưng ngươi chỉ là nữa ma cà rồng.”
Mật Nhã thân là bán ma cà rồng, nói không chứng có thể khôi phục lại bình thường, La Cầm vẫn cho rằng, kết giao và kết hôn là hai việc khác nhau.
Mật Nhã lắc đầu. “Ta sẽ không quay trở lại được rồi.”
“Ngươi làm sao mà biết?”
Mật Nhã nhìn xem bốn bề vắng lặng, thừa dịp không có người chú ý, lặng lẽ cho bạn tốt xem chứng cứ.
“Ngươi xem tay của ta.” Mật Nhã đặt tay lên bàn, nói cũng thần kỳ, móng tay ngón trỏ chậm rãi trở nên vừa chậm vừa dài, còn có thể đâm vào tiểu bánh ngọt trên dĩa, để vào miệng.
Sau khi Mật Nhã nhàn nhạ ăn một ngụm tiểu bánh ngọt sôcôla, liền làm cho móng tay hồi phục trạng thái bình thường.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, La Cầm thật đúng là không thàtin được. “Ngươi có thể dùng ý chí của mình làm cho móng tay biến dài sao?”
“Đúng, hơn nữa ta còn có thể làm cho móng tay người nào biến dài đều được, mười ngón tay đồng loạt biến dài cũng được.”
La Cầm thở dài. Năng lực của Mật Nhã lại gia tăng rồi, càng ngày càng giống ma cà rồng.
“Ma cà rồng trên đời đều trữ hàng tại đây, thật sự là nhất kiện độc nhất vô nhị.”
Mật Nhã vội hỏi: “Trăm ngàn không thể nói ra ngoài nha, đây là điều kiên kị của gia tộc hút máu.”
“Cái gì? Ta là người như vậy sao?”
Mật Nhã thè lưỡi, cảm kích nói: “Ta biết ngươi sẽ không như vậy, bất quá ta cũng không phải vì ta, ta là sợ cá ma cà rồng khác đối với ngươi bất lợi, dù sao đây cũng là bí mật của gia tộc hút máu.”
La Cầm hừ nói: “Cho dù không vì ngươi, ta cũng kh6ong nói ra ngoài, tuy rằng ta là phóng viên, nhưng rất có lương tri, sẽ không vì muốn lấy tin tức mà không từ một thủ đoạn nào, có một số việc, không biết sẽ là hạnh phúc, mọi người không biết ma cà rồng tồn tại mới là tốt nhất.”
Mật Nhã cảm kích bạn tốt. “Ngươi luôn luôn thông minh