đã biến thành màu hồng tỏa sáng, trên miệng hắn răng nanh cũng dài ra, bén nhọn đến dọa người, mười móng tay, cái nào cũng vừa nhọn vừa dài.
Vẻ mặt hắn dữ tợn, như là mới trở về từ địa ngục, đôi mắt giận dữ nhìn chầm chầm vào nàng, hơn nữa còn chậm rãi vương móng tay bén nhọn về nàng.
“Cầm….”
Từ trong vô thức thân thiết, ôn nhu gọi, giờ phút này bên tai nàng chỉ nghe thấy, tiếng kêu giống như Satan muốn lấy mạng nàng, bàn tay đặt lên vai nàng làm cho người ta sợ hãi, nàng như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, không chút suy nghĩ liền hung hăn cắn xuống tay hắn, sau đó xoay người bỏ chạy ra ngoài.
Đến giờ phút này, theo bản năng hô lớn, nàng vẫn không thể tin vào lời nói của mình
“Cứu mạng nha! Ma cà rồng nha –”
Ban đêm, chuông cửa nhà Giang Mật Nhã kêu lớn, nghe ra được người rung chuông đang thực sự rất vội.
Giang Mật Nhã đang muốn cùng bạn trai ân ái đi ngủ, vẫn còn mặc áo ngủ, vội vàng ra mở cửa, biết người đến chính là La Cầm bạn tốt của nàng, nàng thập phần khinh ngạc, La Cầm bình tỉnh của ngày thường rất ít khi có biêu hiện bối rối như thế này.
“Phát sinh chuyện gì? Vì sao sắc mặt ngươi tái nhợt”
Trong phòng ngủ đi ra một nam tử tướng mạo tuấn lãng, có gương mặt Phương Đông, lập thể dung hợp Phương Tây, là Chung Dịch Luân bạn tai của Ginag Mật Nhã, hắn cũng quan tâm hỏi, “Làm sao vậy?”
La Cầm thần sắc hỗn loạn bối rối xin lỗi: “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý đến phiền nhiễu các người.
“Nói cái gì, chúng ta là bạn mà, mặc kệ có phát sinh chuyện gì? Ngươi đếu có tểh tới tìm ta”
Nghe được Mật Nhã nói như thế, La Cầm cảm động trong lòng, không hổ là bạn tốt của nàng, không uổng phí ngày thường nàng trân trọng nàng ấy.
Ngồi ở sô pha, Chung Dịch Luân đưa cho nàng li nước.
“Cám ơn”
Sự việc vừa xảy ra kia, làm nàng cả ngày đều khiếp sợ, hơn nữa ở bên ngoài thật lâu, cho dù trời đã tối cũng không dám về nhà, cho nên nữa đêm mới đến nhà Mật Nhã, nàng không thể nghĩ đến người thứ hai. Nàng cùng Mật Nhã từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Mật Nhã đối với nàng chưa bao giờ có thái độ hoài nghi, là người mà nàng có thể tin tưởng, mà nàng cho rằng, chỉ có Mật Nhã là tin tưởng nàng.
Sau khi uống li nước, La Cầm dần hồi phục tinh thần, ngẩn đầu nhìn Mật Nhã.
“Có chuyện này, ngươi nhất định phải tin ta, không được cho ta là điên!”
“Ngươi chậm rãi nói, ta nhật định tin. Đừng khẩn trương, mặc kệ là chuyện gì, ta nhất định tin ngươi”
“Thật không?”
“Đương nhiên là thật, chúng ta là tỷ muội nha, quen biết lâu như vậy, ta lừa gạt ngươi khi nào?”
La Cầm muốn nghe, chính là những lời nói này, có Mật Nhã cam đoan, nàng hít một hơi sâu, nói từng chữ thật rõ ràng”
”Jayson là ma cà rồng”
Nàng trừng mắt nhìn Mật Nhã, Mật Nhã cũng trừng mắt nhìn nàng, thời gian như ngưng lại, La Cầm lại nói một lần nữa.
“Ngươi không tin ta?”
“Không phải không tin, mà là khiếp sợ, trên thực tế, Giang Mật Nhã chẳng những tin lời La Cầm nói, hơn nữa còn biết về sự tồn tại của ma cà rồng sớm hơn La Cầm, bởi vì bạn trai của nàng Chung Dịch Luân chính là ma cà rồng, àm chính nàng cũng là mộ nữa ma cà rồng.
Bí mật này, bọn họ không cho La Cầm biết, nhưng hiện tại bây giờ, có người làm hỏng sự tình, đem bí mật về ma cà rồng tiết lộ ra ngoài.
Nàng và Chung Dịch Luân lặng lẽ trao đổi bằng ánh mắt, sau đó làm bộ không có việc gì trấn an La Cầm.
“Ngươi bình tỉnh một chút, nói cho ta biết sao lại thế này? Ngươi làm sao lại nói như vậy?”
La Cầm đem tình hình nàng thấy ở tầng hầm nhà Jayson, nhất thời nói cho bọn họ.
“Ngươi….cắn hắn?”
“Đúng vậy, ta cắn hắn, bằng không chẳng lẽ chờ hắn đến cắn ta sao?” La Cầm không phát hiện ra vẻ khác thường trên mặt Mật Nhã, nét kinh ngạc của nàng cũng là giống chính mình, nói Jayson là ma cà rồng, nhất định không có người tin.
Giang Mật Nhã vội vàng nháy mắt với Chung Dịch Luân, gọi hắn đừng thôi miên tẩy đi trí nhớ của La Cầm, bởi vì Mật Nhã muốn làm rõ một chuyện.
“Ngươi là sao có thể cắn hắn? Có đụng đến máu của hắn không?”
La Cầm nhìn nàng, “Đương nhiên không có! Ta cắn hắn chỉ là tự vệ, làm sao có thể uống máu hắn? Ta cũng không phải ……oa!” La Cầm sợ tới mức nhãy dựng lên, chỉ vào cửa sổ, không biết tự bao giờ đã có người đứng ở đấy, kinh hoàng kêu to. “Hắn tới rồi, Ma cà rồng ở phiá sau ngươi”
Bóng dáng đứng ở cửa sổ, không phải ai khác, đúng là Jayson, hăn xuất hiện làm La Cầm sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, một bên tìm vũ khí, một bên sốt ruột hô to.
“Chạy mau! Hắn đến để hút máu người! Các người sao còn đứng bất động như thế? Nhanh trốn đi”
Mật Nhã bước lên phái trước tấn an La Cầm. “Đừng khẩn trương, không có việc gì?”
”Như thế nào mà không có việc gì? Ta nói hắn là ma cà rồng, ngươi phài tin tưởng ta,”
Mật Nhã cười khổ nói: “Ta biết”
Do nhất thời kích động, sắc mặt La Cầm trắng bệch, tuy rằng có chút khẩn trương , nhưng không hoàn toàn mất đi lí trí cùng sức phán đoán, không khỏi sửng sốt nói
“Ngươi biết”
Mật Nhã gật đầu, tin tưởng trả lời nàng “Đúng vậy, ta biết”
”Mật Nhã” Chung Dịch Luân kêu nàng, hắn biết nàng muốn nói cái gì, vẻ mặt không ủng hộ, nhưn