Teya Salat
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217231

Bình chọn: 10.00/10/1723 lượt.

cô ấy rất yếu, nên cần có em gái ở bên cạnh động viên

và an ủi.” Cuối cùng Hoàng Tuấn Kiệt cũng nói ra mục đích của cuộc gọi.

“Có vài điều, tôi cần nói trước với cậu.” Vũ Gia Minh vuốt tóc, mệt mỏi

thở dài. Đứng dựa người vào thành cửa, mắt âu yếm nhìn hình ảnh Tú Linh

đang vừa ăn tôm, vừa đùa nghịch, trên khóe môi hắn bất giác xuất hiện

một nụ cười dung túng và sủng ái.

“Cậu nói đi.” Hoàng Tuấn Kiệt cũng đưa mắt, say đắm nhìn hình ảnh say

ngủ của Thư Phàm, trái tim cùng hòa nhịp đập, lòng lâng lâng hạnh phúc,

cảm xúc đang thăng hoa và dâng tràn.

Vũ Gia Minh nói tóm tắt tình trạng của Tú Linh cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe, đồng thời dặn dò hắn nên làm như thế nào cho phải trong ngày hai chị em Thư Phàm gặp mặt nhau.

Nghe Vũ Gia Minh nói, lòng Hoàng Tuấn Kiệt nổi lên một trận chua xót và

thương tâm. Không ngờ ngay cả Tú Linh cũng gặp phải chuyện không may.

Mười giờ tối, bệnh viện trở nên vắng vẻ hơn buổi chiều và buổi sáng. Không

muốn để Thư Phàm một mình ở lại bệnh viện, Hoàng Tuấn Kiệt quyết định ở

lại chăm sóc Thư Phàm.

Từ lúc nhập viện, Thư Phàm ngủ li bì chưa tỉnh lúc nào. Hoàng Tuấn Kiệt

thấy Thư Phàm ngủ được cũng tốt, ngủ được Thư Phàm sẽ tạm quên đi cái

chết của Trác Phi Dương, tạm quên đi ý nghĩ muốn quay trở lại đảo tìm

tung tích Trác Phi Dương, mà như thế hắn cũng có thể tạm yên tâm, không

cần phải lo lắng về sự an toàn của Thư Phàm nữa.

Hoàng Tuấn Kiệt ngồi cạnh mép giường, bàn tay nhỏ bé của Thư Phàm nằm

gọn trong lòng bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt, trong đầu hắn không ngừng nghĩ

ngợi, không ngừng tính toán. Hắn đang nghĩ làm thế nào mới tốt, mới

khiến Thư Phàm nghe lời hắn, không tiếp tục tự đưa bản thân mình vào

vòng nguy hiểm nữa.

Trên đảo hoang, Hoàng Tuấn Kiệt khẳng định bọn sát thủ vẫn chưa bị bắt

hết, chúng đang sống chui nhủi ở một xó nào đó, chỉ cần có cơ hội, chúng lại tiếp tục hoành hành và tìm cách giết hại những người dám cản đường

của chúng, mà một trong số đó là Thư Phàm và Trác Phi Dương.

Hoàng Tuấn Kiệt không đoán được số phận của Trác Phi Dương, không biết hiện giờ hắn đã chết hay đang hấp hối.

Tâm trạng của Hoàng Tuấn Kiệt lúc này rất mâu thuẫn. Một mặt hắn mong

Trác Phi Dương vẫn còn sống, mặt khác hắn lại muốn tách Thư Phàm ra khỏi Trác Phi Dương. Từ lúc quen biết Thư Phàm, đây là lần đầu tiên hắn thấy Thư Phàm lo lắng và thương nhớ về một người đàn ông nhiều như thế. Tình cảm chuyển từ tình bạn, sang tình anh em sau đó thành tình yêu nam nữ

là một quá trình không nhanh cũng không chậm. Đối với hai người cùng

trải qua sinh tử như Thư Phàm và Trác Phi Dương thì lại càng dễ dàng.

Tiếng vỗ cánh và tiếng kêu “gừ gừ” của một con chim gây sự chú ý của Hoàng Tuấn Kiệt.

Quay mặt theo hướng nhìn ra cửa sổ, Hoàng Tuấn Kiệt ngẩng mặt nhìn. Bên

ngoài cửa sổ, nương theo ánh trăng và ánh sáng trắng đục của bóng đèn

điện, hình ảnh một con chim hải âu to hơn một con chim bồ câu thông

thường, có bộ lông màu xám, đang chao liệng, bay lên bay xuống, đôi mắt

hấp háy nhìn vào phòng bệnh, miệng không ngừng phát ra những âm thanh

“gừ gừ”.

Hoàng Tuấn Kiệt đặc biệt chú ý đến hình dạng và tiếng kêu của con chim

hải âu. Mất mấy giây sững sờ vì kinh ngạc, Hoàng Tuấn Kiệt nhận ra con

chim hải âu này chính là con chim đã có công dẫn mình đến chỗ của Thư

Phàm vào sáng nay khi hắn còn đang tìm tung tích của Thư Phàm ở trong

rừng.

Hoàng Tuấn Kiệt đứng dậy, sải bước lại gần cửa sổ. Con chim hải âu theo dõi nhất cử nhất động của Hoàng Tuấn Kiệt.

Khi cánh tay của Hoàng Tuấn Kiệt chìa ra ngoài cửa sổ, con chim hải âu

nhảy lên, hai cánh xõa ra hai bên, từng sợi lông rung theo gió. Nó đang

rũ cánh, ngụ ý muốn nói nó đang mỏi mệt, muốn được nghỉ ngơi.

Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, tay vuốt ve đầu con chim hải âu. Con chim

thuận thế dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay thô ráp của Hoàng Tuấn Kiệt.

Tuy rằng chỉ vừa mới gặp mặt, nhưng cả hai cũng coi như đã quen biết từ

lâu.

Hoàng Tuấn Kiệt mang con chim vào giữa phòng. Kéo ghế, ngồi xuống mép

giường, Hoàng Tuấn Kiệt bảo con chim hải âu: “Mày có điều gì muốn nói

với cô ấy không ?”

Con chim hải âu hấp háy mắt nhìn hình ảnh ngủ say giống như nàng công

chúa ngủ trong rừng của Thư Phàm. Trong miệng của nó phát ra những tiếng kêu “gừ gừ”, nó nhảy lên bụng Thư Phàm, móng chân cào nhẹ vào lớp vải

chăn tạo nên những âm thanh “sột soạt”, nghe rất vui tai.

Hoàng Tuấn Kiệt ngồi im, ngắm nhìn hình ảnh con chim hải âu thể hiện niềm vui khi được gặp lại cô chủ nhỏ của mình.

Con chim hải âu nghịch ngợm lớp chăn đắp trên ngực Thư Phàm một lúc, cảm thấy đói mệt, nó dừng lại, nhảy lên vai Hoàng Tuấn Kiệt, đầu nó liên

tục cọ cọ vào má hắn, miệng liên tục kêu “gừ gừ”. Con chim hải âu đang

đói, nên nó đòi Hoàng Tuấn Kiệt cho nó ăn.

Ban đầu Hoàng Tuấn Kiệt không hiểu con chim hải âu muốn gì, nhưng sau

khi thấy nó dùng mỏ quắp tóc, liên tục giật giật mấy cái, hắn biết con

chim đang đói và đang đòi hắn phải cho nó ăn, nếu không nó sẽ làm loạn

suốt đêm.

Gần bệnh viện có mấy cửa hàng bán thức ăn. Vốn không biết chim hải âu

cần phải m