sẽ không có lý do
biến Tú Linh thành thú cưng của mình, dù lúc này hơi tội cho Tú Linh
thật, nhưng một khi đã trở thành người của hắn rồi, hắn sẽ bù đắp lại
cho Tú Linh, tin tưởng vào kế hoạch của mình, Vũ Gia Minh không còn phân vân, do dự không dám quyết nữa.
“Cô có phàn nàn hay thắc mắc gì không ?”
Tú Linh ngước đôi mắt to tròn đen láy, giờ ầng ậc nước, trông tội nghiệp, đáng thương lên nhìn Vũ Gia Minh.
Khi bắt gặp đôi mắt Tú Linh nhìn mình đầy van xin, và cầu khẩn, Vũ Gia
Minh bỗng thấy mình thật đáng ghét khi tính kế lừa dối và đưa Tú Linh
vào bẫy.
“Anh…anh không thể giảm xuống một chút được sao ? Ba…ba trăm triệu thì nhiều quá.”
Vũ Gia Minh suýt bị dáng vẻ bề ngoài đáng thương của Tú Linh làm cho
siêu lòng, cũng may hắn là người trải qua nhiều sóng gió, kinh nghiệm
dày dặn, nên nhanh chóng khôi phục được dáng vẻ băng lãnh hàng ngày,
“Không được ! Nếu cô còn tiếp tục kì kèo, tôi sẽ tăng thêm một trăm
triệu nữa, chỉ cần cô nói một câu không, thì hai chúng ta tốt nhất nên
gặp nhau ở tòa.”
“Làm…làm ơn đi, nhà…nhà tôi nghèo như thế, tôi làm sao có thể kiếm đủ ba trăm triệu trả cho anh trong một thời gian ngắn được.”
“Cô có thể trả dần dần, hay là …” Vũ Gia Minh khôn khéo bỏ dở câu nói,
hắn muốn Tú Linh vì tò mò, rơi vào đường cùng, sẽ bị cuốn sâu vào cái
bẫy do hắn tạo ra.
Tú Linh chăm chú nhìn hắn, hy vọng hắn chỉ cho mình một con đường sáng để đi.
Không để Tú Linh chờ lâu, Vũ Gia Minh nói tiếp, “Nhà tôi hiện giờ đang
thiếu một người giúp việc, cô đừng lo công việc cũng không có gì nhiều,
chỉ cần cô nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, đi chợ và làm vài việc lặt vặt,
ngoài ra khi tôi đi ra ngoài, nếu cần tôi sẽ gọi cô đi cùng, mỗi tháng
tôi sẽ trả cho cô ba triệu một tháng.”
Vũ Gia Minh kín đáo quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn, đang tính toán của Tú
Linh, đây mới chỉ là kế dẫn dụ của hắn thôi, còn mục đích thật sự, hắn
vẫn chưa nói ra, hắn phải để cho Tú Linh thấy khó mà lui, và tự nguyện
rơi vào vòng tay hắn, mà không có một chút oán hận nào.
Vũ Gia Minh là một kẻ giảo hoạt, tuy rằng đã đẩy người ta xuống vực,
nhưng trước khi người đó chết, hắn lại khôn ngoan chìa tay ra lôi người
đó lên, biến người đó trở thành nô lệ của mình, cách sử dụng người như
hắn, mới thật độc và cao thâm.
Tính toán một hồi, Tú Linh thấy không ổn, mỗi tháng phải làm một đống
công việc, phải mất hơn một năm mới trả hết được nợ, hơn nữa hắn còn bắt phải đi ra ngoài cùng với hắn, như thế thời gian đi học, thời gian tham gia công tác đoàn và hội nhóm không hề có, còn chị gái nữa, làm sao có
thể giúp Thư Phàm đi chợ và nấu nướng.
“À, tôi quên không nhắc cô, số tiền ba trăm triệu mà cô nợ tôi, phải trả trong vòng một tháng, nếu kéo dài tôi sẽ tính lãi với cô.”
“Cái gì ?” Tú Linh kinh ngạc, “Anh đừng ăn hiếp người quá đáng, ba trăm
triệu, một năm tôi cũng chưa chắc đã trả được, anh bắt tôi trả trong
vòng một tháng đã muốn dùng dao xẻ thịt tôi rồi, nói gì đến việc anh bắt tôi phải trả lãi cho anh nữa.”
Vũ Gia Minh nhún vai, tỏ vẻ bất cần, “Tôi không quan tâm, cô có trả được hay không, nếu cô không muốn trả, cô có thể thuê luật sư kia mà.”
“Anh…” Tú Linh khóc không ra nước mắt, căm phẫn nhìn Vũ Gia Minh trừng
trừng, nếu mắt có thể giết người Tú Linh đã giết chết hắn từ lâu rồi.
“Cô có đồng ý không ?”
“Không !” Tú Linh hét to, “Tôi đâu phải con ngốc mà đồng ý với yêu cầu quá đáng của anh.”
“Thôi được rồi, chúng ta gặp nhau tại tòa đi.” Vũ Gia Minh giả vờ quân
tử rời khỏi cơ thể Tú Linh, bước xuống giường, tiến đến chiếc điện thoại bàn, tay bấm số.
“Anh…anh định làm gì ?” Tú Linh linh cảm có chuyện không ổn, vội chạy theo hắn xuống giường.
“Tôi gọi điện cho luật sư.”
“Khoan đã !” Tú Linh nhanh tay nắm lấy ống nghe, “Anh…anh đừng làm thế.”
Vũ Gia Minh ai oán nhìn Tú Linh, “Chẳng phải cô nói không đống ý với yêu cầu của tôi còn gì ?”
“Nhưng…nhưng mà tôi đào đâu ra số tiền ba trăm triệu trong vòng một tháng để trả cho anh ?”
“Tôi từng gợi ý là cô có thể trở thành người giúp việc trong nhà tôi ?”
“Vậy còn lãi, anh tính đi, tôi phải trả bao giờ mới hết ?” Tú Linh oán hận, vặn hỏi hắn.
“Cô thực sự không có tiền ?”
“Không có.”
“Cô có thể hỏi xin bố mẹ, chị gái, hay vay mượn bạn bè.”
“Họ không có nhiều tiền, vả lại tôi cũng không thể cho họ biết tôi nợ
tiền anh vì chuyện gì.” Tú Linh nói gần như hét, càng nói chuyện với Vũ
Gia Minh, Tú Linh càng tức.
“Tên xấu xa này địch chọc cho mình chết đây mà.”, Tú Linh nghĩ thầm.
“Nếu thế đành hết cách”, Vũ Gia Minh tiếp tục quay số.
“Tôi bảo là khoan đã.” Tú Linh luống cuống, ôm chặt lấy ông nghe điện thoại.
“Còn gì để bàn nữa, cô đã nói không có tiền rồi còn gì ?”
“Tôi…tôi sẽ cố…” Tú Linh lí nhí nói, thanh âm nhỏ xíu, nghe không có một chút tự tin nào.
Đứng dựa người vào thân bàn, khoanh tay trước ngực, Vũ Gia Minh cẩn thận đánh giá và nhìn ngắm từ trên xuống dưới Tú Linh.
Dưới sức nóng trong đôi mắt hắn, Tú Linh thấy gai cả người.
“Tôi có đề nghị thế này, không biết cô có hứng thú muốn nghe không ?”
“Nói đi !”
Vũ Gia Minh nhếch mép, sự gian xảo và thâm