nh chưa có lúc nào lại thấy hồi hộp và bồn chồn như thế. Được Hoàng Tuấn Kiệt cho người bảo vệ đã khiến Tú Linh cảm động lắm rồi, nay còn
được hắn đích thân đưa đi học, Tú Linh thật không biết phải cảm ơn hắn
như thế nào cho phải.
Mười đầu ngón tay soắn vào nhau, mắt bối rối nhìn chiếc túi xách đặt
trong lòng, đầu cúi thấp, Tú Linh đang không ngừng than thở: “Trời ạ !
Lúc nữa đến trường, nếu để bọn bạn trong lớp biết được mình đi xe ô tô
đi học, bọn họ sẽ trêu chọc mình, sẽ tra vấn mình về nguồn gốc của chiếc xe ô tô và hỏi tại sao mình có thể quen biết được một người giàu có như Hoàng Tuấn Kiệt.”
Trái ngược với tâm trạng căng thẳng và bồn chồn của Tú Linh, Thư Phàm
hoàn toàn thoải mái, mở chốt xe ô tô, mắt thích thú nhìn quang cảnh bên
đường, môi cười vui vẻ vì hôm nay đã được đi làm.
Hoàng Tuấn Kiệt nhìn ngắm khuôn mặt rạng rỡ, và tràn đầy sức sống của Thư Phàm qua chiếc gương xe.
“Người con gái chết tiệt, này thật biết cách chọc giận mình. Trong khi
mình lo lắng cho sự an toàn của cô ta, cô ta lại hoàn toàn không hiểu
một chút gì.” Hoàng Tuấn Kiệt tức giận, mắng thầm Thư Phàm.
Ngồi bên cạnh, Tuấn Hùng kín đáo sắc mặt hết xanh rồi lại đỏ của sếp.
Tuấn Hùng thích thú cười thầm, khi thấy sếp khổ sở, dụng tâm muốn chăm
lo cho một cô gái, nhưng cô ấy lại thờ ơ, không hiểu được nỗi khổ trong
lòng sếp. Nếu có thể, Tuấn Hùng rất muốn cười to vì sung sướng. Hiếm khi mới có thể trông thấy một bộ mặt khác của Hoàng Tuấn Kiệt, nên Tuấn
Hùng làm sao có thể không cao hứng.
………………………
Bệnh viện Gia Long cách trường đại học sư phạm mấy phút đi xe, lại nằm
trên cùng một con đường, nên thỉnh thoảng Thư Phàm có thể lái xe đến
trường đại học sư phạm, rủ em gái đi ăn cơm trưa.
Chiếc xe ô tô màu xám đen vừa mới dừng lại trước cổng bệnh viện Gia Long, Thư Phàm đã nhanh chóng mở cửa xe, rồi bước xuống.
Thư Phàm cười tươi như hoa, xốc gọn túi xách trên vai, mắt rực sáng nhìn vào trong sân bệnh viện.
Hoàng Tuấn Kiệt nhìn khuôn mặt tràn đầy sinh khí, nụ cười tươi rói của
Thư Phàm, bất giác Hoàng Tuấn Kiệt thấy không thể bộc phát tức giận. Mỗi người đều có niềm đam mê của riêng mình, có thể làm được công việc mà
mình yêu thích, đó là một niềm vui khó có thể nói thành lời.
Thấy Thư Phàm vui vẻ, Hoàng Tuấn Kiệt cũng thấy vui trong lòng. Người
con gái ương bướng và không biết sống chết này, tuy có đôi lúc khiến hắn tức chết, nhưng đã mang lại cho hắn những cảm giác trước nay chưa từng
có.
Tự mở cửa xe, Hoàng Tuấn Kiệt bước xuống, đứng sánh đôi với Thư Phàm.
“Cô nhớ cẩn thận !” Hoàng Tuấn Kiệt căn dặn Thư Phàm, giọng nói tràn đầy quan tâm và nhu tình.
“Tôi hiểu, hiểu rồi.” Thư Phàm gật đầu như một cái máy, mắt vẫn nhìn vào trong cổng bệnh viện.
Tuấn Hùng đưa cho Hoàng Tuấn Kiệt một túi bóng xốp màu trắng, in hình logo một hãng điện thoại di động.
“Đưa cho cô ấy đi !” Hoàng Tuấn Kiệt không cầm lấy túi bóng xốp, mà yêu cầu Tuấn Hùng trực tiếp đưa cho Thư Phàm.
Thư Phàm tò mò cúi xuống nhìn túi bóng xốp trên tay Tuấn Hùng: “Thứ gì đây ?”
“Nghe nói điện thoại của cô đã bị giẵm nát, nên tôi đã bảo Tuấn Hùng mua cho cô một chiếc điện thoại di động khác.” Hoàng Tuấn Kiệt trả lời thay cho Tuấn Hùng, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt kinh ngạc của Thư Phàm.
“Không cần đâu.” Thư Phàm từ chối: “Tự tôi có thể mua cho mình một chiếc điện thoại khác.”
“Tôi biết cô có thể mua.” Hoàng Tuấn Kiệt cố nén giận, trầm giọng nói tiếp: “Nhưng mà tôi đã mua rồi, thì cô hãy nhận đi.”
“Điều này…” Thư Phàm thấy khó xử. Không phải Thư Phàm không cảm động
trước hành động quan tâm và chăm sóc của hắn, nhưng vốn quen sống độc
lập, không thích nhờ vả người khác, hai nữa lại không thích nhận quà của người khác nếu không làm được gì cho họ.
“Cầm lấy đi.” Hoàng Tuấn Kiệt ngay lập tức dúi quai túi bóng xốp vào tay Thư Phàm: “Cô không muốn chúng ta biến thành diễn viên cho mọi người
xung quanh ở đây xem chứ ?”
Lúc này Thư Phàm mới giật mình, mắt ngó nghiêng xung quanh.
Hoàng Tuấn Kiệt phì cười, trước hành động ngớ ngẩn của Thư Phàm, bao nhiêu bực bội đều tan biến.
“Cô sử dụng chiếc điện thoại này đi. Cô cũng muốn có điện thoại để liên
lạc với Tú Linh đúng không ?” Hoàng Tuấn Kiệt dịu giọng, khuyên bảo Thư
Phàm.
Thư Phàm mờ mịt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, miệng ấp úng không biết nên nói như thế nào cho phải.
……………………..
Chiếc xe chở Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm và Tú Linh vừa mới đi ra khỏi
cổng tòa cao ốc Hoàng Thị, một chiếc xe máy phân khối lớn màu xám đen
lập tức bám theo.
Người vệ sĩ tối hôm qua được lệnh của Vũ Gia Minh, đã theo dõi nhất cử
nhất động của Tú Linh và Thư Phàm. Anh ta đã đứng ở đây suốt từ lúc năm
giờ sáng, cho đến tận hơn bảy giờ sáng, mục đích chính là muốn xác định
xem sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt sẽ đưa hai chị em Thư Phàm đi đâu, sau đó
báo cáo lại cho Vũ Gia Minh.
Người vệ sĩ đi theo Hoàng Tuấn Kiệt đến tận cổng bệnh viện Gia Long.
Trong lúc chờ đợi Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm và Tuấn Hùng đứng nói chuyện với nhau, anh ta đã cẩn thận đậu xe trên vỉa hè, cách xa cổng bệnh viện Gia Long một đoạn, lôi điện thoạ
