mình nhìn lầm."A, không có sai. Nhưng là. . . . . . Nó làm sao. . . . . ."
Nàng hoài nghi hắn đã đem cây gậy
trước đánh tráo, nhưng nghĩ lại, vật kia sinh trưởng ở trên người hắn,
trừ phi chặt đứt, bằng không sao có thể đổi được nhỉ?!
"Nó chính là dương vật lúc ko giơ lên đó." Đỗ Trọng Khang bên môi mỉm cười."Như vậy nàng đã hài lòng chưa?"
"Ta vẫn ko tin. Chẳng lẽ ngươi lại dùng con cá này chen vào ta sao?" Mai
Phượng Tuyết chưa từ bỏ ý định, dùng tay sờ soạng lần nữa."Nó thật sự
rất mềm mại, cùng cái mà ngươi dùng chen vào ta thẳng tắp tráng kiện kia ko giống nhau. . . . . ."
Đỗ Trọng Khang nắm tay nàng di chuyển lên xuống."Nàng làm thêm một lúc nữa nó sẽ trở thành dương vật như tối hôm qua."
"À?" Mai Phượng Tuyết nửa tin nửa ngờ."Làm sao có thể nhỉ?"
"Không tin, nàng có thể thử xem." Đỗ Trọng Khang bên môi nở nụ cười tà ác.
Mai Phượng Tuyết sẵng giọng: "Thử thì thử, ai sợ ai!" Nàng phải xem một chút, hắn có nói láo với nàng hay không.
"Vậy nàng thử đi." Đỗ Trọng Khang khẽ mỉm cười, bắt đầu hưởng thụ sự dụng hưởng ko nằm trong dự liệu này.
"Thật vậy!" Mai Phượng Tuyết bây giờ hoàn toàn tin tưởng hắn."Trước đó ta
hiểu lầm ngươi, thật ngại quá." Nàng nhìn hắn biểu đạt sự áy náy.
Thì ra là hắn đang dạy nàng, nàng còn lấy dạ tiểu nhân đo bụng quân tử, cho là hắn là cố ý trừng phạt nàng. . . . . .
"Không sao, chỉ cần bồi thường ta là đủ rồi." Đỗ Trọng Khang nâng môi xinh đẹp của nàng lên, chuẩn bị cắn nuốt.
"Bồi thường?" Mai Phượng Tuyết trợn to đôi mắt trong veo."Bồi thường thế nào đây?"
Đỗ Trọng Khang nở nụ cười tà ác, trực tiếp lấy hành động bày tỏ đáp án của hắn. . .
Hai người lại kịch chiến một hồi, suốt ba ngày ba đêm , trừ những sinh
hoạt thiết yếu như phải tắm rửa, Mai Phượng Tuyết căn bản không rời
giường nửa bước, ngay đến cả việc dùng thiện cũng trực tiếp sai ngươi
bày bàn nhỏ, để nàng có thể ăn cơm trên giường.
Sau mấy ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cuối cùng nàng cũng có thể xuống giường rồi, rốt cuộc
nghĩ đến sự kiện trước đó nàng vẫn không phát hiện chuyện gì.
Ngay lúc này, Đỗ Trọng Khang vừa vặn đẩy cửa vào phòng
"Ngươi tới vừa đúng lúc, ta phát giác một việc phi thường không thích hợp!"
Mai Phượng Tuyết tính ra ngoài tìm hắn, nhìn thấy hắn đến, lập tức chạy
đến bên cạnh.
"Chuyện gì?" Đỗ Trọng Khang mỉm cười ngưng mắt nhìn nàng. Trở thành nữ nhân của hắn rồi, cả ngươi nàng tựa hồ tản mát ra
thứ hào quang động lòng người, càng làm cho người ta không thể dời tầm
mắt.
"Ngươi hãy nói ta biết nam nhân làm sao có thể hội cử, chỉ
cần để cho ta chạm vào ngươi, hôn ngươi một cái là được rồi, tại sao còn phải lấy cái gậy dài dài kia đâm vào ta? Đây rõ ràng là không đáng!"
Mai Phượng Tuyết nghĩ tới việc toàn thân đau nhức lâu vậy thật không
đáng giá (*).
"Là ta muốn để cho nàng hiểu vì sao mọi ngươi đều
khát khao cầu được dược tửu, không phải sao? Nếu như nàng không trải qua chuyện nam nữ, sao nàng có thể hiểu nam nhân mong muốn mình có thể đội
trời đạp đất, còn nữ nhân lại hi vọng nam nhân của các nàng uy vũ bất
khuất, vững vàng (*)?" Đỗ Trọng Khang bên môi treo nụ cười tà mị, trả
lời đầy quỷ quyệt (**).
(*) nguyên văn là “ngật lập” tức là sừng sững, vững chắc
(**) quỷ quyệt ở đây không có nghĩa gì xấu đâu, chỉ là anh ý rất ranh mãnh, khôn khéo thôi ^^
Được rồi, hình như hắn nói không sai. Nhưng vấn đề là. . . . . .
Mai Phượng Tuyết nói ra vấn đề mấu chốt, "Vấn đề là, mặc dù ta đã làm qua,
nhưng đến giờ vẫn thấy rất đau, ta một chút cũng không cảm thấy cái vật
kia lớn kia của ngươi là phúc khí của ta!" Nàng không e dè nói."Vật đó
vừa cứng vừa lớn đâm vào làm ta rất đau, ta ước gì nó nhỏ một chút!"
"Là thế này phải không?" Đỗ Trọng Khang nhếch chân mày. Đây là lần đầu tiên hắn nghe nữ nhân nói ghét kích cỡ của hắn, mà lại là ghét bỏ hắn quá
lớn!
"Đương nhiên là như vậy!" Mai Phượng Tuyết dùng sức gật
đầu."Ngươi nếu cây gậy kia của ngươi không cử bổng mạnh vậy, ta sẽ không đau đến chết đi sống lại. . . . . . Bên ngoài những nam nhân kia cũng
thật kỳ quái, sao cứ nhất định phải xin dược tửu, để mình cao thẳng như
thế? Mềm đi một chút không phải sẽ khiến nữ nhân của bọn họ thoải mái
hơn sao? Những nữ nhân này cũng thiệt là, sao không dám nói thật lòng
mình!"
Đỗ Trọng Khang mỉm cười lắc đầu một cái, phủ quyết cái nhìn của nàng."Nàng hoàn toàn đã bỏ quên một chuyện."
"Chuyện gì?" Mai Phượng Tuyết chớp chớp đôi mắt đẹp.
Đỗ Trọng Khang mỉm cười nói, "Nếu nó quá mềm yếu, mềm như lúc ban đầu nàng nhìn thấy, nàng cho rằng nó còn có thể tiến vào trong thân thể của nàng sao?"
Đỗ Trọng Khang nói một lời cảnh tỉnh, Mai Phượng Tuyết hiểu ra lại kinh ngạc cùng khiếp sợ tới mức nói nên lời.
Hắn nói quả là có đạo lý. Nếu gậy của hắn nhũn như con chi chi vậy thì căn
bản không có cách nào tiến vào trong thân mình của nàng rồi. "Lời ngươi
nói không sai." Nàng không thể không thừa nhận. "Nhưng là...Nhưng là
ngươi lớn như vậy, thật làm đau ta!"
"Đó là lần đầu nàng chưa
quen thôi." Đỗ Trọng Khang bên môi khẽ cười tà. "Chẳng lẽ nàng không
cảm thấy khoan khoái một ch