Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327961

Bình chọn: 9.5.00/10/796 lượt.

n . . . . ." Một khắc trước tiếng nói còn kiêu ngạo, sau khi nghe thấy lời của

Tiết Thiệu Trạch, lập tức thấp xuống.

Lữ Bích Viện cười cười:

“Thiệu Trạch, Tinh Tinh cùng Tình Tình nói giỡn một chút thôi. Tình Tình luôn luôn an tĩnh, ít nói như vậy, Tinh Tinh cũng không biết nên làm

sao nói chuyện thân thiết với nó, nghĩ cái gì thì nói cái đó. Trò chuyện giữa bọn trẻ, không cần so đo nhiều như vậy”

Tiết Thiệu Trạch

liếc nhìn Tinh Tinh đang dựa vào lòng mẹ mình: “Tình Tình so ra còn lớn

tháng hơn con, nhưng con liên tục mang cả họ tên nó ra gọi như vậy đúng

hay sai? Mau xin lỗi chị con đi”

Đừng tưởng rằng ông không có ở

nhà, nên không biết mẹ con của bà ấy đối xử với con gái của ông như thế

nào. Chỉ là Tình Tình luôn luôn ít nói, mà họ cũng không làm tổn thương

gì con bé cho nên ông cũng không muốn nhắc đến.

Chỉ là, ông không nhắc nhưng cũng không phải là ông để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.

Nhìn tầm mắt của ba, Tiết Tinh Tinh càng thêm nép vào lòng mẹ mình: “Ba, mẹ, con con…”

Tiết Thiệu Trạch lẳng lặng nhìn Lữ Bích Viện, không nói gì thêm, nhưng thái

độ của ông đã nói rõ ràng là muốn con gái của bà xin lỗi Tiết Tình.

“Tinh Tinh, nghe lời ba đi con…” Lữ Bích Viện dịu dàng nở nụ cười, có chút

lúng túng, đưa tay vỗ vỗ cánh tay của cô, ý bảo cô xin lỗi. Tiết Tình,

tao nhất định sẽ đòi lại tất cả.

“Chị, thật xin lỗi” Vẻ mặt không tình nguyện, Tiết Tinh Tinh xụ mặt xuống nói.

“Hả!?” Từ trong hồi ức lấy lại tinh thần, Tình Tình không hiểu tại sao Tiết

Tinh Tinh ngồi ở phía sau hôm nay lại lễ độ xin lỗi với cô. Mới vừa rồi, bọn họ nói gì?

"Không sao!" Lữ Bích Viện lần nữa lúng túng cười một tiếng.

Lão Trần ngồi ở chỗ tài xế liếc mắt nhìn cô gái bên cạnh, đứa nhỏ này không chỉ dung mạo, ngay cả tính tình cũng giống phu nhân năm đó như đúc.

Đáng tiếc phu nhân. . . . . .

Tình Tình vẫn nhìn cảnh sắc thay

đổi cực nhanh ngoài cửa sổ, phía sau nói chuyện gì cho tới bây giờ cũng

không liên quan đến cô, bọn họ cùng cô không có quan hệ. Cho đến khi xe ngừng lại, Tình Tình mới phục hồi lại tinh thần, quan sát, đánh giá cái sân lớn bên ngoài

Bên ngoài cánh cổng tòa nhà Mộ Dung được bảo vệ nghiêm ngặt, bốn phía vô

cùng tĩnh mịch, cây xanh thành rừng, chim hót hoa thơm, không có ồn ào,

huyên náo đặc trưng của thành thị, hai tòa nhà được chia ra đứng độc lập riêng rẽ, mỗi tòa biệt thự đều cao 5 tầng, phía sau thấp thoáng còn có

thể nhìn thấy kiến trúc cây xanh tựa hồ như giống như đại trạch viện

thời Minh Thanh Trung Quốc.

Trong vườn hoa, đình đài, lầu các,

hòn non bộ, hơn nữa còn có sân tennis, hồ bơi cùng một sân đánh golf

nhỏ, loại trung tây kết hợp chung một chỗ này, tuy rằng chẳng ra sao cả, nhưng ngược lại tạo cảm giác cho người khác thấy được sự hài hòa đến kì lạ.

Bọn họ đến nơi này thì sắc trời cũng dần dần tối xuống, đèn đường vườn hoa từng cây sáng lên, Tình Tình ngẩng đầu lên nhìn cảnh

không thực tế trước mắt, cảnh đẹp như ý thơ, giống như đang đi vào lịch

sử.

Nếu không phải những năm gần đây, Tiết Thiệu Trạch cùng với

nhà Mộ Dung giao dịch, qua lại thường xuyên, cùng với gia chủ nhà Mộ

Dung có giao tình thâm sâu, thì hôm nay cũng không có cơ hội đến tham

gia tiệc đại thọ của Mộ Dung lão thái gia.

Tiết Thiệu Trạch bước lên vòng tay của con gái vào trong tay mình, khi Tình Tình ý thức được

người nắm tay cô là ai, sau đó cô nhíu mày, cô chỉ muốn thoát khỏi bàn

tay to đang kẹp chặt tay cô.

“Con có thể tự mình đi được”

Khuôn mặt của người đàn ông không chút thay đổi, vẫn anh tuấn, lạnh lùng như cũ, chỉ là càng nắm chặt tay của con gái hơn.

Tình Tình không quan tâm đến động tác quá lớn này, giãy giụa sẽ khiến người

khác chú ý hay không?! Cô muốn ông ấy buông tay cô ra, cô không thích

tiếp xúc với người xa lạ, dù người này có là cha của cô cũng vậy.

Nhưng Tiết Thiệu Trạch cũng không muốn buông tay con gái ra. Ông nhìn khuôn

mặt không tình nguyện của con gái, ông dường như nhìn thấy khuôn mặt của vợ ông, vợ ông không nói lời nào, tan nát cõi lòng rời đi, lưu lại cho

ông áy náy vô tận.

Anh nghĩ muốn bù đắp cho em, nhưng em ngay cả một cơ hội cũng không cho anh, cứ như vậy buông tay.

Tại sao em lại quật cường như vậy? Rõ ràng là yêu anh, nhưng lại quật cường muốn rời khỏi?

Mỗi ngày ông đều liều mạng làm việc tiền ông kiếm mấy đời cũng xài không

hết, năm đó, vợ của ông vì ông không chút do dự vứt bỏ cuộc sống giàu

sang, thế nhưng ông không có cách nào làm cho vợ của ông có cuộc sống

sung túc, bà cứ như vậy rời đi, nhất quyết không cho ông một cơ hội.

“Con muốn đi một mình” Tình Tình bỏ tay ra, làm thế nào cũng không bỏ bàn tay ra khỏi bàn tay của ông được.

Con gái của ông thật sự ghét ông như vậy sao? Tiết Thiệu Trạch cười khổ.

“Tình Tình, tại sao con có thể như vây? Nơi này là nhà Mộ Dung, sao có thể

nói chuyện với ba con như vậy, thật không có lễ phép” Lữ Bích Viện ôn

nhu mở miệng.

Ánh mắt đang nhìn về phía tay của Tiết Thiệu Trạch đang nắm chặt tay của Tiết Tình, trong lại dâng lên vô số oán hận.

"Tình Tình, chúng ta vào đi thôi." Thấy có


The Soda Pop